Phát thanh xúc cảm của bạn !

DCOL 116: Ký sự Bắc Lào - Kỳ 2 - Cố đô Luông Pha Băng

2014-04-13 18:27

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team, Jun


O đê ... này em gái trên nương ơi chịu khó nuôi chiến sỹ, người diệt thù vì dân chưa về....o đê....”. Giai điệu bài hát cô gái Sầm Nưa, cứ văng vẳng trong tôi trên lộ trình gập ghềnh, quanh co, dài đằng đẵng hơn 500km từ Sầm Nưa theo quốc lộ 6A, rồi từ ngã ba Pắc Mong theo quốc lộ 1C đến cố đô Luông Pha Bang.

Từng được nghe, được kể nhiều về Luông Pha Bang, hôm nay tôi mới có dịp thực mục sở thị “một cố đô xinh đẹp được bao quanh bởi 2 dòng sông Nặm Khàn và Mê Kông. Từ trên cao nhìn xuống, cố đô như một bán đảo giữa 2 làn sóng xanh. Trước đây, khi chưa có giao thông đường bộ thuận lợi thì 2 dòng sông này chính là huyết mạch của Luông Pha Bang và cũng là vựa cá cho người dân dọc 2 bên sông. Dịp may hiếm có lần này đến thăm cố đô vào đúng dịp tết Bun Pi May (Tết té nước cổ truyền của nhân dân Lào). Đoàn được các đồng chí lãnh đạo của tỉnh bố trí vừa làm việc theo chương trình lại vừa được tham dự những nét độc đáo của ngày tết cổ truyền, ngày hội té nước cầu mưa, cầu phúc của người Lào.

Theo phong tục, ngày 13 tháng 4 (tức là 30 tết Phật lịch) người dân ở đây tổ chức lễ rước voi. Hơn 8h sáng, trước cung Hoàng gia, 5 “ông” voi cao to lừng lững, choàng thảm đỏ, gắn chuông vàng, với các quản tượng mặc áo đỏ vắt vẻo trên lưng, chậm rãi dạo trên các tuyến phố chính trong tiếng trống, tiếng nhạc rộn rã của đoàn rước.



Có lẽ bồi hồi nhất trong chuyến đi này là anh Lê Phúc, Chủ tịch Hội Nhà báo tỉnh, nguyên là bộ đội tình nguyện Việt Nam đã từng kề vai sát cánh với bộ đội Pa-thét Lào tham gia chiến đấu tại chiến trường Bắc Lào trong những năm 1968-1972... Kỷ niệm cứ ùa về theo từng địa danh khi Đoàn đến thăm Nặm Bạc, nơi mà anh lính trẻ đôi mươi Lê Phúc ngày ấy, trong một trận đánh đã ôm súng B40 bắn liền một lúc 5 quả vào các mục tiêu của quân địch, để rồi 3 hôm sau tai vẫn ù đặc không nghe thấy gì. Đây rồi sân bay Luông Pha Bang, ngày xưa bộ đội tình nguyện Việt Nam và Pa-thét Lào xây dựng trận địa pháo ở đỉnh Pu Xen Thông cách mấy cây số bắn đạn ĐKB vào sân bay địch, bây giờ mới được tận mắt chứng kiến. Hôm nay cái sân bay dã chiến bụi mù mỗi khi máy bay địch cất cánh ngày xưa ấy, nay đã được xây dựng thành sân bay quốc tế với đài dẫn bay, nhà ga hiện đại... đón hàng chục chuyến máy bay lên xuống mỗi ngày. Trong những năm kháng chiến, nhân dân và các lực lượng vũ trang Luông Pha Bang đã “hạt gạo cắn đôi, cọng rau bẻ nửa” với các đơn vị tình nguyện và chuyên gia Việt Nam xây dựng khu căn cứ kháng chiến Bắc Lào và các trận đánh nổi tiếng như: Nặm Bạc, điểm cao 779, Pu Xen Thông, Nặm U, Nặm Xương... giành chiến thắng vẻ vang.

Ngày nay, theo đường lối phát triển và hội nhập quốc tế của Ðảng và Chính phủ Lào, Luông Pha Bang đang vươn lên, phát huy tiềm năng lợi thế về đất đai, tài nguyên và truyền thống văn hoá để phát triển. GDP hằng năm tăng trung bình gần 6%, đã có hơn 40 dự án đầu tư nước ngoài trị giá trên 78 triệu USD đầu tư vào các lĩnh vực công nghiệp, nông nghiệp, khai khoáng, giao thông... trong đó có các tỉnh của Việt Nam như: Sơn La, Hà Nội, Nghệ An, Điện Biên... sang tìm hiểu và đầu tư xây dựng. Sơn La đã hợp tác với Luông Pha Bang về phát triển kinh tế, đào tạo nguồn nhân lực... Tại trường đại học Xu-pha-nu vông của Luông Pha Bang cũng có gần 50 lưu học sinh Việt Nam đang theo học. Theo thoả thuận, với tỷ lệ 1/5 cũng có hàng trăm lưu học sinh Lào cũng đang theo học tại các trường đại học, cao đẳng ở Sơn La và Việt Nam.



Tương lai gần, Luông Pha Bang và các tỉnh Bắc Lào sẽ trở thành một khu kinh tế mở, quan hệ hợp tác toàn diện Việt Nam - Lào đang phát triển tốt đẹp. Hai bên đã hình thành một cơ chế hợp tác cùng phát triển ở nhiều cấp độ, đa diện và đa dạng, có chính sách khuyến khích và tạo thuận lợi cho các nhà kinh doanh hai nước hợp tác đầu tư. Ðó là điều kiện thuận lợi để Luông Pha Bang cùng các địa phương của Lào phát triển và hội nhập.

Chia tay Luông Pha Bang với dòng Mê Kông trong xanh, những chùa, tháp lấp lánh ánh vàng trầm mặc, tôi nhớ mãi bài hát anh Sổm-lít sáng tác, hát trong buổi chia tay: “Việt - Lào anh em, Luông Pha Bang - Sơn La, anh yêu em, em yêu anh, mãi mãi không rời xa”.

Được thể hiện qua giọng đọc: Jun

Kỹ thuật: Jun

(...)

Bạn có thể tìm thấy những bản nhạc nền được sử dụng trong chương trình tại forum Nhacvietplus và Blog Việt theo địa chỉ: http://forum.nhacvietplus.vn. 
Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Audio Book bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email audiobook@dalink.vn


 

 

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Replay Blog Radio: Mưa đầu mùa rơi vào ngày yêu cuối, tình mình tan vỡ rồi phải không em?

Replay Blog Radio: Mưa đầu mùa rơi vào ngày yêu cuối, tình mình tan vỡ rồi phải không em?

Khi những hạt mưa đầu mùa rơi xuống cũng là lúc tình yêu của tôi và em vỡ tan theo những hạt mưa. Có những cuộc tình, không có biến cố nào cả, cũng chẳng có người thứ ba chen chân, người ta cứ lặng lẽ đến bên nhau rồi lặng lẽ rời xa nhau. Chỉ là chúng ta yêu nhau xong rồi.

Tình yêu chỉ dành cho những ai biết trân trọng

Tình yêu chỉ dành cho những ai biết trân trọng

Yêu là đôi khi phải học cách im lặng, cảm nhận và lắng nghe để có thể nắm chặt tình cảm trong tay. Vì tình yêu cũng nhẹ tựa như cơn gió vậy, chỉ dành cho những ai biết trân trọng mà thôi.

Xếp hàng chờ hạnh phúc

Xếp hàng chờ hạnh phúc

Cuộc đời là một hành trình dài ở đó có nụ cười, có nước mắt, có vấp ngã. Và nếu chẳng may vấp ngã phải biết đứng lên để đi tiếp thôi. Vì cuộc đời này là của bạn nhưng không chỉ riêng bạn mà còn rất nhiều người đứng sau theo dõi và mong bạn hạnh phúc.

Blog Radio 660: Quên anh là điều em không làm được

Blog Radio 660: Quên anh là điều em không làm được

Một trong những nghịch lý của tình yêu là người ta cứ mãi nhớ, vẫn yêu người từng làm mình đau. Người tổn thương em là anh nhưng người không quên được anh lại là em. Đến khi nào em mới bớt suy nghĩ về anh? Đến khi nào em mới có thể thoát khỏi cái bóng của quá khứ.

Nếu chúng ta gặp lại, cậu có còn nhớ lời hứa khi xưa? (Những Blog Radio hay về tình yêu học trò)

Nếu chúng ta gặp lại, cậu có còn nhớ lời hứa khi xưa? (Những Blog Radio hay về tình yêu học trò)

Bởi vì Trái đất tròn nên những người yêu nhau sẽ trở lại bên nhau, nhưng cũng bởi Trái đất rộng lớn và tấp nập người nên lạc nhau một lần là mất nhau mãi mãi. Có cô gái đã đánh rơi tình yêu đầu của mình trên hành trình đầy khắc nghiệt của tuổi trưởng thành. Liệu một ngày họ có thể gặp lại nhau? Liệu họ có thể có một cuộc hẹn đúng nghĩa thêm một lần nữa?

Sống hết mình cho ngày hôm nay

Sống hết mình cho ngày hôm nay

Thời gian là thứ quý giá nhất mà chúng ta được cuộc đời này ban tặng, tuy vậy, thời gian của mỗi người là khác nhau, và sự cảm nhận về thời gian của mỗi người cũng khác nhau trong từng thời điểm. Ngày đi, tháng chảy, năm bay, thời gian nước chảy chẳng quay được về.

Ai rồi cũng phải lớn thôi

Ai rồi cũng phải lớn thôi

Trở thành người lớn đó là quy luật, đâu ai có thể làm trẻ con mãi được. Nếu được thì trên thế giới này chắc toàn là trẻ con, chẳng ai muốn lớn, chẳng ai muốn phải gồng gánh, phải lo toan vì cuộc sống tất bật này.

Blog Radio 659: Chúng ta là những chú chim nhỏ khao khát bầu trời tự do

Blog Radio 659: Chúng ta là những chú chim nhỏ khao khát bầu trời tự do

Chúng ta đều là những chú chim nhỏ, bị nhốt trong chiếc lồng chật hẹp của tiền tài, công việc. Bầu trời xanh kia là ước mơ, ngọn gió mát kia là cảm hứng. Dù thân thể chúng ta bị xiềng xích trong áp lực củi muối gạo dầu, trong áp lực trưởng thành và thành đạt, cũng đừng bao giờ quên đi bầu trời xanh bát ngát ngoài kia.

Tớ thích cậu rồi, cứ thế có khi yêu mất thôi (Những Blog Radio hay nhất về tình yêu học trò)

Tớ thích cậu rồi, cứ thế có khi yêu mất thôi (Những Blog Radio hay nhất về tình yêu học trò)

Tình yêu ấy mỏng manh như giọt mưa, giọt nắng, len nhẹ vào tim thấm dần từng chút một cho ta quen đi để rồi ngộ nhận như một điều tất nhiên và vô tình phủ nhận nó. Có những tình yêu như thế đấy! Chỉ là ta có nhận thấy hay không, mà thôi.

Replay Blog Radio: Tình yêu năm 17 tuổi của bạn bây giờ ra sao?

Replay Blog Radio: Tình yêu năm 17 tuổi của bạn bây giờ ra sao?

Khi 17 tuổi, ta nghĩ rằng ta phải rời xa một người để người đó được hạnh phúc hơn; nhưng ta không biết rằng, những gì ta cần làm, chỉ là ở lại bên người đó.

back to top