Phát thanh xúc cảm của bạn !

Chuyện mới chỉ bắt đầu

2014-04-09 18:17

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team, Mèo Mun, Jun

Đúng như Mai Anh nghĩ, việc tuyên bố dõng dạc trước cả lớp rằng số tiền quỹ đã được trả về nguyên vẹn chẳng xoá đi được sự khó chịu trong nó. Đặc biệt là khi cái Uyên – chủ tịch hội “gossip girl” của lớp – lại bắt đầu loan tin rằng chẳng qua nó bị tẩy chay nên mới chịu trả lại tiền quỹ, và câu chuyện bí ẩn của lớp trưởng chỉ đơn giản là tấm “bình phong” mà thôi.

1. Nhận lại số tiền quỹ quý giá từ tay Nhật, Mai Anh chỉ biết mở to mắt sửng sốt mà không nói được dù chỉ nửa lời. Thế mà trong trí tưởng tượng của nó, khoảnh khắc này đáng ra phải là hỗn hợp của những tiếng cảm ơn xen lẫn hú hét vì sung sướng. Suốt thời gian qua, chẳng phải nó đã chịu áp lực quá lớn từ những ánh mắt nghi kị không giấu giếm từ bạn bè trong lớp hay sao? Vậy thì lý do nào khiến nó cứ đứng như trời trồng và im thin thít như thế này?

Phải chăng vì mọi chuyện diễn ra quá đột ngột? Khi Nhật kéo nó ra chỗ khuất sau dãy phòng học, rồi đưa trả toàn bộ số tiền quỹ lớp nó làm mất mà không kèm theo dù chỉ một lời giải thích?

- Có gì muốn nói không cô nàng thủ quỹ? – Nhật lên tiếng. Cậu bạn trông vẫn bình tĩnh và điềm đạm như thường lệ. – Tớ mất công điều tra giùm cậu mà chẳng cảm ơn được một tiếng là thế nào?

Mai Anh sực tỉnh, nó nói nhanh:

- Cảm ơn cậu. Nhưng… cậu tìm thấy nó ở đâu vậy?

- Người lấy nó đã nhờ tớ trả giùm và gửi lời xin lỗi đến cậu. Đó chỉ là một phút sai lầm của cậu ấy.

- Rốt cuộc là ai mới được chứ? – Đột nhiên, Mai Anh lên giọng. Cơn giận trong đầu nó bốc lên. Bao nhiêu ấm ức mấy bữa nay được dịp bùng nổ. – Có gan ăn trộm thì phải có gan đối diện cả lớp mà chịu trách nhiệm. Xin lỗi thôi là xong à?

Nhật lắc đầu chừng như ngán ngẩm, rồi quay đi.

- Này! – Mai Anh gọi với theo. – Vậy là sao hả?

- Tớ không phải là cậu ấy nên không có nghĩa vụ phải nghe cậu mắng mỏ. Nhiệm vụ của tớ đến đây là hết rồi. Tớ về lớp đây!

- Ơ hay… Nhật!



Nó luýnh quýnh chạy theo tên lớp trưởng cứng đầu. Mọi chuyện không thể kết thúc như thế này được. Nó phải biết thủ phạm và bắt kẻ đó chịu trách nhiệm về những tổn thương tinh thần nó phải gánh chịu thời gian qua.

“Hãy đợi đấy!” Nó lầm bầm trong miệng. “Mọi chuyện chỉ vừa mới bắt đầu thôi!”.


2.
Đúng như Mai Anh nghĩ, việc tuyên bố dõng dạc trước cả lớp rằng số tiền quỹ đã được trả về nguyên vẹn chẳng xoá đi được sự khó chịu trong nó. Đặc biệt là khi cái Uyên – chủ tịch hội “gossip girl” của lớp – lại bắt đầu loan tin rằng chẳng qua nó bị tẩy chay nên mới chịu trả lại tiền quỹ, và câu chuyện bí ẩn của lớp trưởng chỉ đơn giản là tấm “bình phong” mà thôi.

- Tao phải làm cái gì đó! – Nó nghiến răng kèn kẹt, mắt hướng về cái Uyên với ánh nhìn hình ”viên đạn”. – Cứ thế này sao mà chịu nổi?

- Làm cái gì đó là làm gì? – Hân, con bạn chí cốt của nó, tỏ vẻ không tin tưởng. – Tiền quỹ thằng Nhật không trả lại thì mày cũng chẳng tìm ra, giờ kiếm thủ phạm cũng khó chẳng khác gì.

- Khác chứ! Lúc đấy tao không khoanh vùng đối tượng để điều tra được. Còn bây giờ, tao đã có!

Mai Anh vừa trả lời vừa chuyển sự tập trung về phía Nhật. Ánh nhìn cũng trở nên “nguy hiểm” hơn trước. Phải, chỉ cần có cậu ta là manh mối thôi, nó tin chắc rằng thủ phạm không sớm thì muộn cũng sẽ ló mặt.

Không biết có phải vì nó quan sát quá lâu mà Nhật bị nhột hay không, vì đột nhiên cậu ta cũng hướng ánh mắt về phía nó. Nó quyết định không quay đi, đôi mắt càng tỏ vẻ thách thức hơn bao giờ hết. Cậu bạn ngán ngẩm lắc đầu, tiến thẳng về phía nó.

- Nếu cậu muốn biết đến vậy thì tớ sẽ nói. Nhưng tớ thấy đâu có cần thiết để mà…

- Cứ nói đi. – Mai Anh ngắt lời Nhật, tỏ vẻ kiên quyết. – Tớ thấy cần đấy!

- Đã vậy thì… cũng được thôi! – Nhật nhún vai. – Nhưng thế này thì dễ dàng cho cậu quá. Tớ cũng bỏ bao nhiêu công sức để tìm ra quỹ lớp mà.



- Thế rốt cuộc tớ phải làm gì cậu mới chịu nói hả?

- Giờ sinh hoạt thứ Bảy tuần này, tớ sẽ cho cậu xem tên thủ phạm dưới dạng một mật mã. Nếu cậu đủ sức tự mình giải được trong vòng 45 phút, thì sẽ biết câu trả lời.

- Nhưng… tớ đâu có rành về mật mã. – Mai Anh xìu giọng xuống.

- Thì hôm nay mới là thứ Hai, tớ cho cậu gần tuần lễ về nghiên cứu cùng “bác Gúc” còn gì?

Cả tuần ngồi tìm hiểu về cái thứ “hại não” ấy ư? Mai Anh không chắc là có làm thế thì nó cũng đã đủ sức để đối đầu với bộ óc nổi danh là “bác học” của Nhật hay chưa. Nhưng rồi nó cũng kịp thời trấn tĩnh lại. Nói là 45 phút, chứ nó có thể chép lại mật mã đem về nhà giải tiếp hoặc nhờ mấy đứa bạn trợ giúp kia mà?

Chẳng thể ngờ nụ cười tinh quái của Nhật sau đó lại dập tắt hoàn toàn hi vọng vừa loé lên trong đầu nó.

- Nói trước cho cậu biết là mật mã dài lắm đấy, nhớ không nổi đâu. Và tớ sẽ ngồi bên giám sát, không có chuyện chụp hình hay chép lại đâu đấy nhé!

Tác giả:  Nguyễn Đăng Vĩnh Trung

Được thể hiện qua giọng đọc: Jun & Mèo Mun

Kỹ thuật: Jun

(...)

Bạn có thể tìm thấy những bản nhạc nền được sử dụng trong chương trình tại forum Nhacvietplus và Blog Việt theo địa chỉ: http://forum.nhacvietplus.vn. 
Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Audio Book bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email audiobook@dalink.vn


 


Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Replay Blog Radio: Để anh đưa em vào phố thu

Replay Blog Radio: Để anh đưa em vào phố thu

Đôi khi ta yêu một thành phố không phải vì thành phố có gì mà vì ở đó có ai. Thành phố Hà Nội đang độ chuyển mùa, không còn những đợt nắng nóng gay gắt mùa hè. Bầu trời xam xám một màu ảm đạm, những cơn mưa rả rích không ngớt, từng đợt gió se lạnh đã kịp tràn về. Phố dường như đang ở một khoảng chênh vênh không mùa, khiến lòng người có cảm giác nao nao, gợi nhớ về nhiều kỷ niệm.

Blog Radio 776: Gặp lại nhưng không thể đi tiếp cùng nhau

Blog Radio 776: Gặp lại nhưng không thể đi tiếp cùng nhau

Sau cuộc gặp gỡ ngày hôm đó tôi chẳng còn điều gì để mong chờ. Hoặc những gì tôi chờ mong có lẽ chỉ là gặp lại anh một lần để biết anh có hạnh phúc hay không? Hoặc có lẽ đó cũng chỉ là chấp niệm của tôi thôi.

Nỗi lòng kẻ cô đơn

Nỗi lòng kẻ cô đơn

Cơ bản cuộc đời là buồn, chỉ là nỗi buồn không giống nhau nên ta cứ ngỡ cười đã là vui. Cũng không biết nữa, đôi khi ta chấp nhận cười một cái dù tâm trạng đang buồn, còn hơn phải lý giải nỗi buồn của bản thân cho người khác hiểu. Có ai gánh được thay ta những hoài niệm cũ, có ai đau thay ta những tổn thương chằng chịt trong tâm hồn, có ai cho ta buồn lây với những tiêu cực của mình

Em mắc nợ gì với cuộc đời anh mà anh nỡ lừa dối em như thế?

Em mắc nợ gì với cuộc đời anh mà anh nỡ lừa dối em như thế?

Cô không ngừng lẩm bẩm, “tại sao, tại sao anh lại đối xử tệ bạc với cô đến vậy”. Cô trách anh, rồi trách bản thân mình, sao để anh dối lừa như thế.

Blog Radio 775: Buông bỏ quá khứ để bước đến nơi thuộc về mình

Blog Radio 775: Buông bỏ quá khứ để bước đến nơi thuộc về mình

Đôi khi buông bỏ một thứ gì đó, bởi vì thứ đó từ đầu đến cuối không phải là của mình và cũng là để nhận lại những điều tốt đẹp hơn.

Replay Blog Radio: Chọn người hoàn hảo để yêu

Replay Blog Radio: Chọn người hoàn hảo để yêu

Con người không ai là hoàn hảo. Không có gì bảo đảm rằng bạn sẽ tìm được một người theo đúng những gì bạn đã vẽ ra cho một nửa của mình. Nếu thật sự yêu thương và trân trọng ai đó, hãy làm cho họ hiểu và ở bên bạn.

Khi kẻ tổn thương lại làm đau người khác

Khi kẻ tổn thương lại làm đau người khác

Yêu thương rồi cũng hóa hư vô. Người bên ta rồi đến lúc cũng bỏ ta lại. Đau lòng nhất vẫn là người yêu mà chẳng biết mình được yêu hay không. Tự dối lòng yêu người không cần đáp trả nhưng sao vẫn thấy nghèn nghẹn. Tiếc cho một thời đã xa, tiếc cho một cuộc tình ấm áp nhưng mong manh.

Blog Radio 774: Hạnh phúc chẳng phải của riêng tôi

Blog Radio 774: Hạnh phúc chẳng phải của riêng tôi

Mẹ đặt bàn tay tôi lên tay anh rồi mỉm cười chúc phúc cho chúng tôi. Cuộc sống hôn nhân của chúng tôi sau này ắt hẳn sẽ không thể tránh khỏi những lúc cơm chẳng lành, canh chẳng ngọt. Nhưng tôi nghĩ chúng tôi sẽ vượt qua được vì hạnh phúc chẳng phải của riêng chúng tôi trong mối nhân duyên này...

Quán quen nào còn nhắc tên chúng mình

Quán quen nào còn nhắc tên chúng mình

Có những ngày không dám đi qua chốn cũ vì sợ kỷ niệm ủa về. Lòng tự nhủ thầm, từ ngày ấy, có khi nào người ghé ngang qua những nơi xưa ta từng hò hẹn hay không?

Blog Radio 773: Gặp người đúng thời điểm

Blog Radio 773: Gặp người đúng thời điểm

Thành phố này nói to không to nhưng nói nhỏ lại chẳng nhỏ, một lần lạc mất là chẳng thể tìm thấy nhau. Đôi lần tôi thầm nghĩ, có khi tôi đang đứng trên cầu nhìn xuống, còn anh thì chen chúc giữa dòng người tan tầm dưới kia. Gần trong gang tấc nhưng chẳng thể nào chạm tới.

back to top