Phát thanh xúc cảm của bạn !

Người đặc biệt của ai đó

2014-04-08 15:41

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team, Mèo Mun, Jun


1. Ở khoảng đất trống gần khu tập thể, người ta đặt lên hai chiếc xích đu. Những khi lòng buồn bực, tôi xỏ đôi giày thể thao, cầm theo MP3 xuống đó ngồi, ngó nghiêng lung tung.

Chủ nhật, trời trở lạnh, mây xám ngắt một màu. Đầu tôi nặng như chì. Cảm giác mệt mỏi, tôi tính trở lên nhà, nhắn cho Giang một tin. Thở than cũng được. Bâng quơ cũng được. Ừ hữ giản đơn cũng được. Trò chuyện với cậu ấy, dù chỉ là những mẩu đối thoại ngắn gọn và vụn vặt đủ kiểu như thế, đều khiến muộn phiền trong tôi nối đuôi nhau chạy miết thật xa. Tôi thích Giang. Nhưng chưa từng tự hỏi điều ngược lại. Mọi thứ chỉ trở nên rõ ràng sau ngày tôi nhìn thấy cậu ấy đi bên một người khác. Giang, hôm đó, đã cười rất tươi.

***

Hoàn thành bài thi khá suôn sẻ, tôi tự thưởng cho mình buổi xem phim ở rạp gần trường. Tôi sẽ mua thêm một vé. Cho Giang. Tưởng tượng ra cảnh ngồi cạnh cậu ấy, ăn chung bịch bỏng ngô thơm ngọt, thi thoảng quay sang bàn luận một chút… thật tuyệt biết mấy. Hí hửng bước tới khu vực bán vé, tôi đứng khựng lại. Là Giang. Cùng cô bạn tóc đen đeo ba lô đỏ. Không kịp suy nghĩ, tôi vội nấp sau bảng lịch chiếu phim. Tim đập rộn, mặt nóng bừng như vừa trải qua cuộc chạy 100m. Tôi chỉ ước sao mình vô hình rồi len lén ngó ra coi hai người đã đi khuất hay chưa.



Bạn sẽ thắc mắc tại sao tôi không đến trước mặt cậu ấy, chào hỏi thật tự nhiên, hoặc vỗ vai từ đằng sau khiến cậu ấy bất ngờ, ít nhất, để biết sự-thật. Chính tôi cũng không tài nào hiểu nổi lý do của hành động ấy. Đầu óc như mớ lùng bùng, rặt những dây rợ chằng chịt. Duy nỗi sợ là hiển hiện rõ ràng. Tôi sợ bị Giang bắt gặp. Sợ cậu ấy phát hiện ánh mắt hốt hoảng của tôi khi thấy tay cậu ấy đang nắm chặt tay người bên cạnh. Thành ra tôi cứ đứng đó, đợi họ mua xong vé và theo lối cầu thang, lên tầng 2, mới chịu ra khỏi chỗ trú ẩn. Giang nhìn cô gái đi bên, cười không ngớt. Ánh nhìn quá đỗi dịu dàng, tôi chưa từng bắt gặp trong suốt quãng thời gian quen nhau. Cuối cùng thì giọng cười xa xôi ấy cũng biến mất sau đoạn bậc thang nhưng dường như chúng vẫn ở lại, đâu đó quanh tôi. Phủ lên bầu không khí tôi đang đứng, và khiến những thứ còn sót lại trong tôi như vỡ ra thành trăm nghìn mảnh.

Tôi cứ nghĩ mình là người Giang thích. Thậm chí đôi lúc ngồi một mình, tôi hay mỉm cười, tự hỏi liệu Giang sẽ “khờ” bao lâu nữa trước khi “thú nhận” điều ấy. Ra là tôi đã ăn dưa bở, một quả dưa bỏ to đùng và đắng nghét.

2. Giang là bạn của Quân – gà bông cũ của tôi. Trước đây, một vài lần, tôi theo Quân đến lớp, ngồi cùng cậu ấy tới hết tiết rồi về. Một ngày, khi hai đứa tôi đang đứng chờ xe buýt, Quân nắm lấy tay tôi, đung đưa nhẹ.

“Cậu bạn cùng lớp tớ bảo trông ấy thật dễ thương!”

“Lại tính trêu tớ đó hả?” – Tôi lừ mắt, nhưng trong lòng vẫn âm ỉ vui.

“Thật mà. Ku Giang bàn dưới ý. Ban đầu, cậu ta không biết ấy là gà bông của tớ. Khi biết điều ấy, cậu ta xụi lơ. Trông ngộ lắm. Haha!”

Tôi và Quân chia tay một thời gian sau đó. Ban đầu, vì những hiểu nhầm nho nhỏ, những “bỏ qua” tưởng là nho nhỏ và sau rốt, là khi hai người học ở hai trường xa tít, có ít mối quan tâm chung và chẳng ai cố gắng nhiều để quan tâm (đến nhau) nhiều hơn… Mọi chuyện cứ lửng lơ, cho đến khi Quân để avatar FB là hình cậu ấy thơm lên má cô bạn khác. Tôi không nhắn tin, gọi điện níu kéo hay làm điều gì đó tương tự. Nhưng tôi đi bộ cả quãng đường xa để tới trường cậu ấy, ngồi trên ghế đá cạnh bồn hoa ngay gần cổng trước, và chờ đợi. Tôi thích đi bộ. Nhịp thở dồn dập, cảm giác hơi mệt giúp tôi đánh tan những phút giây thừa thãi chẳng biết làm gì như khi ngồi xe buýt. Thực lòng, tôi không muốn suy nghĩ nhiều.

Tôi nhìn trong đám đông những người đi bộ nhưng không thấy bóng dáng Quân. Gió rét đến mức tưởng đâu buổi chiều cũng ngả nghiêng mà chuyển dần sang tối. Bất ngờ, khoảng không trước mặt bị chắn ngang bởi sự xuất hiện của một người.

“Đừng tìm nữa. Quân về rồi. Cậu ấy chuyển sang đi xe đạp. Với Lan. Đã ba ngày rồi!”



Giang nói những câu ngắn, nhưng dứt khoát. Tôi có cảm giác cậu ấy đã đứng đâu đó và quan sát tôi, một lúc rồi cho đến khi quá nản mới quyết định thò mặt ra và quẳng cho tôi vài thông tin tôi chưa được biết.

“À ừ.”

Tôi đứng dậy. Tôi nên bắt xe buýt quay về. Nhưng Giang đã lên tiếng khi tôi dợm bước đi.

“Khoai nướng không? Giờ này tắc đường, xe buýt thường bỏ bến!”

Hai đứa sà xuống ngồi ngay bên hàng khoai vỉa hè. Tôi hít hà mùi khoai thơm, dạ dày trong bụng như cũng khoan khoái, dù không thật đói. Không ai nói thêm câu nào. Cảm giác ấm sực từ củ khoai truyền sang hai bàn tay xua tan lạnh cóng. Không dưng tôi muốn được áp tay vào má một người, để truyền hơi ấm. Nhưng không thể nữa rồi. Tôi tự áp tay vào má mình, ấm nóng, nước mắt bỗng trào ra… Giang đưa cho tôi giấy ăn và thêm… một củ khoai nữa. Khi bụng đã no căng, chúng tôi ra về. Giang đứng chờ xe buýt với tôi, mặc dù chuyến xe buýt cậu ấy chờ sẽ xuất hiện ở chiều ngược lại.
“Đừng chờ Quân nữa. Cậu ấy đã có… Tên cô ấy là Lan!”

“Ừ. Tớ biết.”

“Vậy sao cậu…”

Bỏ ngang câu nói của Giang, tôi ùa vào hàng người đang chen lên xe buýt. Không phải số xe tôi chờ. Nhưng chỉ cần chuyển một tuyến nữa là ổn. Tôi không muốn khóc trước mặt Giang. Dù tôi đoán Giang dư nhạy cảm để hiểu điều gì đang diễn ra. Như cách cậu ấy biết tôi buồn và rủ đi ăn món khoai nướng vậy.

Tác giả: Dung Keil

Được thể hiện qua giọng đọc: Jun & Mèo Mun

Kỹ thuật: Jun

(...)

Bạn có thể tìm thấy những bản nhạc nền được sử dụng trong chương trình tại forum Nhacvietplus và Blog Việt theo địa chỉ: http://forum.nhacvietplus.vn. 
Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Audio Book bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email audiobook@dalink.vn


 

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Replay Blog Radio: Để anh đưa em vào phố thu

Replay Blog Radio: Để anh đưa em vào phố thu

Đôi khi ta yêu một thành phố không phải vì thành phố có gì mà vì ở đó có ai. Thành phố Hà Nội đang độ chuyển mùa, không còn những đợt nắng nóng gay gắt mùa hè. Bầu trời xam xám một màu ảm đạm, những cơn mưa rả rích không ngớt, từng đợt gió se lạnh đã kịp tràn về. Phố dường như đang ở một khoảng chênh vênh không mùa, khiến lòng người có cảm giác nao nao, gợi nhớ về nhiều kỷ niệm.

Blog Radio 776: Gặp lại nhưng không thể đi tiếp cùng nhau

Blog Radio 776: Gặp lại nhưng không thể đi tiếp cùng nhau

Sau cuộc gặp gỡ ngày hôm đó tôi chẳng còn điều gì để mong chờ. Hoặc những gì tôi chờ mong có lẽ chỉ là gặp lại anh một lần để biết anh có hạnh phúc hay không? Hoặc có lẽ đó cũng chỉ là chấp niệm của tôi thôi.

Nỗi lòng kẻ cô đơn

Nỗi lòng kẻ cô đơn

Cơ bản cuộc đời là buồn, chỉ là nỗi buồn không giống nhau nên ta cứ ngỡ cười đã là vui. Cũng không biết nữa, đôi khi ta chấp nhận cười một cái dù tâm trạng đang buồn, còn hơn phải lý giải nỗi buồn của bản thân cho người khác hiểu. Có ai gánh được thay ta những hoài niệm cũ, có ai đau thay ta những tổn thương chằng chịt trong tâm hồn, có ai cho ta buồn lây với những tiêu cực của mình

Em mắc nợ gì với cuộc đời anh mà anh nỡ lừa dối em như thế?

Em mắc nợ gì với cuộc đời anh mà anh nỡ lừa dối em như thế?

Cô không ngừng lẩm bẩm, “tại sao, tại sao anh lại đối xử tệ bạc với cô đến vậy”. Cô trách anh, rồi trách bản thân mình, sao để anh dối lừa như thế.

Blog Radio 775: Buông bỏ quá khứ để bước đến nơi thuộc về mình

Blog Radio 775: Buông bỏ quá khứ để bước đến nơi thuộc về mình

Đôi khi buông bỏ một thứ gì đó, bởi vì thứ đó từ đầu đến cuối không phải là của mình và cũng là để nhận lại những điều tốt đẹp hơn.

Replay Blog Radio: Chọn người hoàn hảo để yêu

Replay Blog Radio: Chọn người hoàn hảo để yêu

Con người không ai là hoàn hảo. Không có gì bảo đảm rằng bạn sẽ tìm được một người theo đúng những gì bạn đã vẽ ra cho một nửa của mình. Nếu thật sự yêu thương và trân trọng ai đó, hãy làm cho họ hiểu và ở bên bạn.

Khi kẻ tổn thương lại làm đau người khác

Khi kẻ tổn thương lại làm đau người khác

Yêu thương rồi cũng hóa hư vô. Người bên ta rồi đến lúc cũng bỏ ta lại. Đau lòng nhất vẫn là người yêu mà chẳng biết mình được yêu hay không. Tự dối lòng yêu người không cần đáp trả nhưng sao vẫn thấy nghèn nghẹn. Tiếc cho một thời đã xa, tiếc cho một cuộc tình ấm áp nhưng mong manh.

Blog Radio 774: Hạnh phúc chẳng phải của riêng tôi

Blog Radio 774: Hạnh phúc chẳng phải của riêng tôi

Mẹ đặt bàn tay tôi lên tay anh rồi mỉm cười chúc phúc cho chúng tôi. Cuộc sống hôn nhân của chúng tôi sau này ắt hẳn sẽ không thể tránh khỏi những lúc cơm chẳng lành, canh chẳng ngọt. Nhưng tôi nghĩ chúng tôi sẽ vượt qua được vì hạnh phúc chẳng phải của riêng chúng tôi trong mối nhân duyên này...

Quán quen nào còn nhắc tên chúng mình

Quán quen nào còn nhắc tên chúng mình

Có những ngày không dám đi qua chốn cũ vì sợ kỷ niệm ủa về. Lòng tự nhủ thầm, từ ngày ấy, có khi nào người ghé ngang qua những nơi xưa ta từng hò hẹn hay không?

Blog Radio 773: Gặp người đúng thời điểm

Blog Radio 773: Gặp người đúng thời điểm

Thành phố này nói to không to nhưng nói nhỏ lại chẳng nhỏ, một lần lạc mất là chẳng thể tìm thấy nhau. Đôi lần tôi thầm nghĩ, có khi tôi đang đứng trên cầu nhìn xuống, còn anh thì chen chúc giữa dòng người tan tầm dưới kia. Gần trong gang tấc nhưng chẳng thể nào chạm tới.

back to top