Phát thanh xúc cảm của bạn !

Quỷ Thi_Phần 3

2014-04-11 16:17

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team, Nhím Xù

Ước nguyện sống bên nhau, giống như sự sinh trưởng của cỏ cây.Trên lưng ngựa, dường như Hoắc Dương cảm nhận được điều gì, ánh mắt băn khoăn liếc lại. Tô Đài quay lưng, áo choàng xanh đen che khuất thân hình nàng. Trên đường tiếng người ầm ĩ, nhưng Tô Đài vẫn nghe thấy tiếng móng ngựa lại gần.Hắn... trông thấy nàng ư?Tô Đài căng thẳng xiết chặt mép áo, trái tim đã chết dường như khôi phục đập loạn, Tô Đài không thể hình dung nổi, đến khi gặp lại, thái độ của hắn sẽ thế nào, phải chăng nỗi lòng sẽ hỗn loạn... Hắn vẫn còn quan tâm nàng chứ?

Khóe môi nàng cay đắng cong lên, sao có thể quan tâm chứ, Hoắc Dương hận nhất là bị phản bội và lừa gạt, nàng lại phạm đúng đại kỵ của hắn, nếu không lần đó hắn đã không từ chối thư đầu hàng, trong lòng hắn chắc chắn hận nàng vô cùng.

Đang mải suy nghĩ, nàng lại nghe thấy tiếng vó ngựa dừng ngay bên cạnh mình. Tiếng người bán hàng rong ân cần truyền tới:

"Khách quan, mua giày đầu hổ ạ? Hài tử của ngài bao tuổi rồi ạ?"


"Năm tháng." Tiếng nói trầm thấp của hắn truyền vào tai Tô Đài, nàng xiết chặt tấm áo choàng xanh đen, lặng lẽ xê dịch sang bên cạnh.

"Bé trai hay bé gái ạ?"

Hoắc Dương im lặng hồi lâu, Tô Đài không kiềm được nghiêng mắt nhìn theo, thấy đầu ngón tay hắn sững lại, khuôn mặt bình tĩnh khó giấu nổi sự đau xót: "Ta... không biết."



Người bán hàng không biết nói gì hơn. Hoắc Dương đi rồi. Tô Đài nhẹ nhàng sờ lên đôi hài nhỏ dành cho bé trai, nàng biết, con của bọn họ là một bé trai khỏe mạnh.

Vừa hết tháng giêng, chiến tranh giữa nước Vệ và nước Nhung phía Bắc xảy ra, người nước Nhung hung hãn, tình hình chiến sự nơi biên ải cáp bách. Trong triều, một đạo thánh chỉ truyền xuống, ấn tướng quân lại được giao vào tay Hoắc Dương.Bãi triều, hoàng đế nước Vệ triệu kiến một mình Hoắc Dương, trong ngự thư phòng, hoàng đế giao một phong thư cho hắn, nói:

"Trẫm nghe nói trong cuộc chiến cuối cùng với nước Từ, khanh không chấp nhận thư đầu hàng, thậm chí còn chưa từng liếc mắt nhìn qua một lần, lý do vì sao vậy?"

"Nước Từ tuy nhỏ, nhưng lại cực tôn trọng thuyết trung nghĩa, nếu không hoàn toàn phá hủy tín niệm của bọn họ, chỉ e để lại hậu họa khôn lường."

Hoàng đế gật đầu, chỉ vào lá thư trong tay hắn: "Gần đây trẫm có lật xem thư hàng của nước Từ phát hiện trong đó có phong thử này, trẫm đọc qua mới biết đây là thư của một cô gái nước Từ gửi cho khanh."

Hoắc Dương kinh ngạc, lập tức quỳ xuống: "Vi thần có tội."

Hoàng đế khoát tay áo: "Đừng lo, trẫm biết tấm lòng trung tâm của ngươi, lá thư này, ngươi đọc một lần đi."

Lúc này, Hoắc Dương mới lấy lá thư bên trong ra, trong nét chỉ của cô gái xinh đẹp ấy mang theo phần anh khí hiếm thấy, mới đọc hàng đầu tiên, sắc mặt Hoắc Dương đã tái nhợt. Lá thư dày nói hết mọi chuyện gặp gỡ chia ly của bọn họ, nói hết thế sự bất đắc dị. Trong chiến tranh, tình cảm nữ nhi nhỏ bé biết bao. Nàng nói, nước Từ đã hàng, Tô Đài chỉ cầu xin tướng quân tha cho dân chúng trong thành, tha cho những tướng sĩ nước Từ bị bắt, nàng nói, Hoắc Dương, em và con không muốn chết trong biển lửa...Nàng bỏ xuống tự tôn, những nét chữ thấm đẫm nước mắt giống như khẩn cầu, mà cuối cùng lại nhận được câu trả lời "không chấp nhận đầu hàng".

Giống như có mảnh dằm trong lồng ngực, mỗi lần hắn hít thở lại đâm thật sâu vào trong xương thịt hắn, Hoắc Dương không thể tưởng tượng nổi ngày đó nàng nuốt rễ cỏ vỏ cây sẽ có tâm trạng như thế nào, khi nàng trúng tên của binh sĩ dưới quyền hắn, tâm trạng nàng như thế nào.

Nàng chấp nhận từ bỏ tôn nghiêm, lại bị hắn lạnh nhạt vứt bỏ, cho nên nàng chỉ có thể hèn mọn nhặt tự tôn đáng thương lên, che chở cho quân vương, lấy cái chết kết thúc sự trung thành của nàng. Nàng cũng không phải mạnh miệng, không chịu cầu xin tha thứ nửa phần, nàng không cố tỏ ra kiên cường, nàng đã cầu cứu rồi, lại bị chính tay hắn đẩy xuống vực sâu...

Hoàng đế thở dài: "Hoắc Dương, chúng ta cùng nhau lớn lên, lần này tình hình ngoài biên cương thực sự rất nguy hiểm, người nước Nhung hung hãn, mà phía Bắc bây giờ tuyết rơi ngập trời, trên chiến trường đao thương không có mắt... Cô gái này đã mang trong mình dòng máu của khanh, nếu không ngại có thể đón tới Nghĩa Phong, nếu có điều gì xảy ra,... Ta chắc chắn sẽ bảo hộ huyết mạch của khanh, tiếp tục trở thành rường cột của nước nhà, như thế cũng không uổng phí ân tình của Hoắc lão tướng quân đối với ta."

Hoắc Dương im lặng hồi lâu mới nói: "Hoàng thượng, nhà họ Hoắc tuyệt hậu rồi."

(...)

Tác giả : Cửu Lộ Phi Hương

Người dịch: Hắc Gia

Được thể hiện qua giọng đọc: Mèo Mun, Nhím Xù

Kỹ thuật: Nhím Xù

Bạn có thể tìm thấy những bản nhạc nền được sử dụng trong chương trình tại forum Nhacvietplus và Blog Việt theo địa chỉ: http://forum.nhacvietplus.vn. 

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Audio Book bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email audiobook@dalink.vn


 

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Replay Blog Radio: Để anh đưa em vào phố thu

Replay Blog Radio: Để anh đưa em vào phố thu

Đôi khi ta yêu một thành phố không phải vì thành phố có gì mà vì ở đó có ai. Thành phố Hà Nội đang độ chuyển mùa, không còn những đợt nắng nóng gay gắt mùa hè. Bầu trời xam xám một màu ảm đạm, những cơn mưa rả rích không ngớt, từng đợt gió se lạnh đã kịp tràn về. Phố dường như đang ở một khoảng chênh vênh không mùa, khiến lòng người có cảm giác nao nao, gợi nhớ về nhiều kỷ niệm.

Blog Radio 776: Gặp lại nhưng không thể đi tiếp cùng nhau

Blog Radio 776: Gặp lại nhưng không thể đi tiếp cùng nhau

Sau cuộc gặp gỡ ngày hôm đó tôi chẳng còn điều gì để mong chờ. Hoặc những gì tôi chờ mong có lẽ chỉ là gặp lại anh một lần để biết anh có hạnh phúc hay không? Hoặc có lẽ đó cũng chỉ là chấp niệm của tôi thôi.

Nỗi lòng kẻ cô đơn

Nỗi lòng kẻ cô đơn

Cơ bản cuộc đời là buồn, chỉ là nỗi buồn không giống nhau nên ta cứ ngỡ cười đã là vui. Cũng không biết nữa, đôi khi ta chấp nhận cười một cái dù tâm trạng đang buồn, còn hơn phải lý giải nỗi buồn của bản thân cho người khác hiểu. Có ai gánh được thay ta những hoài niệm cũ, có ai đau thay ta những tổn thương chằng chịt trong tâm hồn, có ai cho ta buồn lây với những tiêu cực của mình

Em mắc nợ gì với cuộc đời anh mà anh nỡ lừa dối em như thế?

Em mắc nợ gì với cuộc đời anh mà anh nỡ lừa dối em như thế?

Cô không ngừng lẩm bẩm, “tại sao, tại sao anh lại đối xử tệ bạc với cô đến vậy”. Cô trách anh, rồi trách bản thân mình, sao để anh dối lừa như thế.

Blog Radio 775: Buông bỏ quá khứ để bước đến nơi thuộc về mình

Blog Radio 775: Buông bỏ quá khứ để bước đến nơi thuộc về mình

Đôi khi buông bỏ một thứ gì đó, bởi vì thứ đó từ đầu đến cuối không phải là của mình và cũng là để nhận lại những điều tốt đẹp hơn.

Replay Blog Radio: Chọn người hoàn hảo để yêu

Replay Blog Radio: Chọn người hoàn hảo để yêu

Con người không ai là hoàn hảo. Không có gì bảo đảm rằng bạn sẽ tìm được một người theo đúng những gì bạn đã vẽ ra cho một nửa của mình. Nếu thật sự yêu thương và trân trọng ai đó, hãy làm cho họ hiểu và ở bên bạn.

Khi kẻ tổn thương lại làm đau người khác

Khi kẻ tổn thương lại làm đau người khác

Yêu thương rồi cũng hóa hư vô. Người bên ta rồi đến lúc cũng bỏ ta lại. Đau lòng nhất vẫn là người yêu mà chẳng biết mình được yêu hay không. Tự dối lòng yêu người không cần đáp trả nhưng sao vẫn thấy nghèn nghẹn. Tiếc cho một thời đã xa, tiếc cho một cuộc tình ấm áp nhưng mong manh.

Blog Radio 774: Hạnh phúc chẳng phải của riêng tôi

Blog Radio 774: Hạnh phúc chẳng phải của riêng tôi

Mẹ đặt bàn tay tôi lên tay anh rồi mỉm cười chúc phúc cho chúng tôi. Cuộc sống hôn nhân của chúng tôi sau này ắt hẳn sẽ không thể tránh khỏi những lúc cơm chẳng lành, canh chẳng ngọt. Nhưng tôi nghĩ chúng tôi sẽ vượt qua được vì hạnh phúc chẳng phải của riêng chúng tôi trong mối nhân duyên này...

Quán quen nào còn nhắc tên chúng mình

Quán quen nào còn nhắc tên chúng mình

Có những ngày không dám đi qua chốn cũ vì sợ kỷ niệm ủa về. Lòng tự nhủ thầm, từ ngày ấy, có khi nào người ghé ngang qua những nơi xưa ta từng hò hẹn hay không?

Blog Radio 773: Gặp người đúng thời điểm

Blog Radio 773: Gặp người đúng thời điểm

Thành phố này nói to không to nhưng nói nhỏ lại chẳng nhỏ, một lần lạc mất là chẳng thể tìm thấy nhau. Đôi lần tôi thầm nghĩ, có khi tôi đang đứng trên cầu nhìn xuống, còn anh thì chen chúc giữa dòng người tan tầm dưới kia. Gần trong gang tấc nhưng chẳng thể nào chạm tới.

back to top