Quê hương ngày đổi mới
2021-01-07 01:12
Tác giả:
Khánh An ( Hồng Minh)
blogradio.vn - Tôi mang những kỷ niệm xa xưa ấy theo cùng hành trang của mình khi về thăm lại quê nhà sau bao năm bôn ba xa quê đi làm ăn. Tôi đã háo hức đến mức không ngủ được trước ngày lên tàu, tự vẽ ra cho mình đủ mọi viễn cảnh về ngày gặp lại cảnh cũ người xưa.
***
Trong ký ức của rất nhiều người, trong đó có tôi, quê hương là nơi yên bình với những lũy tre xanh mát bao quanh những mái nhà ngói đỏ, ven những con đường làng đã sỏi quanh co. Nơi đó có những cánh diều trong nắng chiều tà trên cánh đồng xanh mát, cùng những đứa trẻ vô tư thổi sáo trên lưng trâu.
Quê hương còn có những người nông dân hiền lành chất phác sớm chiều vất vả cùng đôi quang gánh trên vai hay đi thăm lúa cùng những chiếc xe đạp cọc cạch.
Nhớ những đêm trăng sáng. Khi cây lúa bước vào thì làm đòng, đêm đêm, trai gái mang chiếc gàu sòng ra sông tát nước. Ánh trăng tròn vành vạnh tan loãng dưới lòng sông lấp loáng. Những đôi tay nhịp nhàng vung gàu mà cứ ngỡ như đang “múc ánh trăng vàng đổ đi”.
Tôi mang những kỷ niệm xa xưa ấy theo cùng hành trang của mình khi về thăm lại quê nhà sau bao năm bôn ba xa quê đi làm ăn. Tôi đã háo hức đến mức không ngủ được trước ngày lên tàu, tự vẽ ra cho mình đủ mọi viễn cảnh về ngày gặp lại cảnh cũ người xưa.
Tôi còn tự nhủ với lòng nhất định phải ở thật lâu để ăn bằng hết những món ăn dân dã ngày xưa cho đã thèm, chắc chắn phải gặp cho hết những bạn bè, người thân cho đỡ nhớ.
Tôi tự nói với mình rằng thế nào cũng phải ra bờ tre râm mát sau nhà mà nằm thật lâu để cảm nhận cho thật sâu mùi đất đai, cây cỏ của quê hương sau bao năm xa cách. Cứ nghĩ ngợi, mơ mộng, tôi cứ lâng lâng với niềm vui mừng và mong ngóng đến khó tả khi sắp xếp hành lý vào vali.
Đến ngày đi, ra đến sân bay, tôi cứ nóng ruột nhìn đồng hồ chậm chạp trôi khi ngồi trong sảnh chờ đợi đến giờ bay. Lòng nhớ quê cứ cồn cào làm tôi ngồi đợi mà chẳng thể yên.
Thế nhưng khi bước xuống tàu, đi về làng cũ, bước chân tôi cứ thấy là lạ. Chẳng còn con đường làng quanh co với những lũy tre hiền hòa trên nền đất mềm mát, mà chỉ có một đường nhựa thẳng tắp chạy ngang cánh đồng khô khốc. Đôi chân càng đi tới, ánh mắt tôi càng hiển hiện sự ngỡ ngàng đến bàng hoàng vì chẳng còn nhận ra xóm cũ nơi mà mình đã từng sinh ra và lớn lên nữa.
Con ngõ nhỏ xanh mát cây cối ngày nào về nhà ngoại đã được thay bằng con đường trải nhựa to rộng, không một bóng cây với hai hàng đèn đường sừng sững. Những lũy tre um tùm tỏa bóng cùng những dây mây gai góc ngày nào đã được dọn sạch sẽ.
Ngăn cách nhà nhà không còn là hàng rào thưa bằng cây cỏ tự nhiên hay những ao như ngày nào nữa mà là những bức tường gạch xám xịt cao hơn đầu người.
Bao nhiêu bưởi, bòng, cam, chanh đã được đốn hạ để xây nhà, làm xưởng. Tiếng sáo diều vi vu ngày ấy chỉ còn trong ký ức vì những lưới điện ngang dọc đã khiến cho những cánh diều chẳng còn chỗ để vút bay lên bầu trời cao rộng nữa.
Bọn trẻ con cũng chẳng còn phải đi chăn trâu, cắt cỏ như chúng tôi ngày trước vì hầu như chẳng còn nhà nào nuôi trâu bò nữa. Chúng chỉ đi học và cắm mặt vào chiếc điện thoại mỗi khi ở nhà.
Những cánh đồng bát ngát xưa kia nay đã được quy hoạch thành đất thổ cư và những ngôi nhà san sát nhiều kiểu loại thi nhau mọc lên, không còn không gian trống nào cho những cánh diều căng no đón gió như thời xưa cũ.
Những câu chuyện bây giờ của mâm cơm từng nhà không còn là mùa vụ hay thóc lúa bởi đâu còn ruộng để làm nữa. Người người, nhà nhà nói về tiền bồi thường hay tiền bán đất.
Cơn lốc đô thị hóa cứ tưởng còn xa quê nhà lắm, chẳng ngờ đã lướt qua và cuốn phăng miền quê yên ả của tôi đi cùng vòng xoáy của nó. Tất cả những háo hức, mong ngóng của tôi đã theo chiều gió cuốn, chỉ còn lại sự bất ngờ, nỗi bàng hoàng. Dẫu biết theo thời gian, điều gì rồi cũng sẽ thay đổi, nhưng sự đổi thay lớn đến thế này của quê tôi, thật sự khiến tôi thấy rất đau lòng.
© Khánh An ( Hồng Minh) - blogradio.vn
Xem thêm: Phút nhớ nhà của kẻ xa quê
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Đoá hồng mong manh (Phần cuối)
Mỗi chúng ta đều từng đứng trước một ngã rẽ, nơi trái tim và lý trí không còn song hành. Câu chuyện này không kể về sự hy sinh, cũng không cố làm ai phải rơi nước mắt. Nó chỉ mong bạn đọc xong có thể thở chậm lại một chút, để tin rằng dù quá khứ thế nào, tương lai vẫn luôn nằm trong tay mình.
Người mang chiếc ô
Đây là câu chuyện về Hoài An, cô gái luôn rực rỡ, nhiệt tình và dường như lúc nào cũng mang theo năng lượng để sưởi ấm cả tập thể. Từ những ngày đầu ở Hội Sinh viên, những kỷ niệm thao trường, cho đến những góc rất đời phía sau sân khấu, Hoài An hiện lên vừa đáng yêu, vừa mạnh mẽ, vừa mong manh. Ít ai biết rằng đằng sau hình ảnh một “cục pin dự phòng” cho cả thế giới lại là một cô gái từng đi qua những tổn thương của tuổi nhỏ. Có lẽ vì vậy mà Hoài An luôn chọn cách trở thành người che mưa cho mọi người sẵn sàng đưa chiếc ô của mình cho người khác, dù bản thân phải đứng dưới mưa. Một câu chuyện nhỏ về thanh xuân, tình bạn, và về những con người luôn âm thầm mang chiếc ô của mình đi khắp thế giới.
Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy
Trong tình yêu của hai người, nếu một người này yêu nhiều hơn và sẵn sàng hi sinh quá nhiều vì người kia thì chắc chắc người đó sẽ luôn là người chịu nhiều tổn thương nhất. Nếu đã yêu nhau thật lòng thì hãy làm những gì tốt nhất cho nhau có thể và đừng làm tổn thương nhau. Bởi gặp nhau và yêu nhau ở kiếp này thì đã là duyên nợ từ kiếp trước rồi.
Đoá hồng mong manh (Phần 1)
Chỉ là vào thời điểm ấy, khi nhìn mẹ gầy đi từng ngày, nhìn những khoản nợ chồng chất chưa biết bao giờ trả hết, cô hiểu rằng nếu không ai bước ra, gia đình này sẽ mãi mắc kẹt trong vòng xoay đó. Và khi quyết định ấy dần thành hình, cô chợt nhận ra điều đáng sợ nhất không phải là lấy chồng xa, mà là từ nay, mọi vui buồn của đời mình sẽ không còn nằm trong tầm tay của những người thân thuộc nữa.
Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng
Cuộc đời chẳng bao giờ dừng lại để đợi ta hiểu. Nó cứ trôi, cứ lạnh lẽo, cứ thản nhiên nhìn ta vấp, ngã, rồi đứng dậy. Không ai thực sự quan tâm bạn đang mệt ra sao, họ chỉ nhìn vào kết quả. Và nếu bạn ngã, họ sẽ nói: “Tôi đã biết mà.” Nếu bạn đứng dậy được, họ lại bảo: “Gặp may thôi.” Thế nên, thay vì tìm người thấu hiểu, hãy học cách tự hiểu chính mình.
Có lẽ, "thương" anh là điều em không thể ngờ
Đời người được mấy năm, con chỉ ước với trời cao rằng cho con tìm được người thương con, để có thể nắm tay cùng đi hết quãng đường còn lại. Nhưng cuộc đời không dễ dàng như những gì con tưởng tượng. Có lẽ, bản thân con không phù hợp với việc thương một ai.
Năm tháng ấy và chúng ta
Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.
Một bước yêu sai
Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.
Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ
Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.
Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa
Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.

















