Niềm!
2023-12-03 07:35
Tác giả:
Huỳnh Phúc Hậu
blogradio.vn - Ta không thể biến mất nhưng lại mong mỏi những nỗi đau thôi giằng xéo, ta không thể thôi bi lụy nhưng vẫn hy vọng một ngày nào đó người cũ sẽ quay về để đêm ngày kề cạnh.
***
Phải mất bao lâu nữa đây, người ta mới thôi khắc khoải về niềm riêng đã cũ. Ánh trăng lòe nhòe, phản chiếu góc cây si đã già ngoài đầu ngõ. Vài ngọn đèn lồng đỏ con con treo lơ là trên tán cây đã không còn kín lá, là gì đây? Chút thương cảm xót xa cho thời gian tàn phá, hay chút kỷ niệm đã qua nhưng lòng ta vì thiết tha mà níu rì lại mãi.
Trải qua quá đỗi những chuyện đau lòng, ta cứ gồng mình mang vác những hư vô tưởng chừng là vĩnh cửu. Ta cười nhẹ với mình trong gương mỗi sớm mai rồi nhủ lòng một ngày dài phải thật nhiều năng lượng. Ta xếp vội tắm chăn bông trên giường rồi lại hy vọng những hỗn độn trong tâm trí mình cũng phần nào gọn gàng ngăn nắp. Khóm hoa trước nhà ta đã bao ngày không có thời gian ngó tới, hoa vẫn xanh màu lá… nhưng tuyệt nhiên, hoa lại chẳng thể nào trổ hoa.
Chạy xe chòng chành qua những con đường hơn ba trăm ngày đều đều hai chuyến, lòng đường vẫn vậy nhưng dòng người không ngày nào trùng nhau, bao nỗi niềm tưởng chừng muôn đời không bao giờ dám chạm, vậy mà cơn mưa đầu mùa lại đào xới thật tơi tả tâm can. Trách bản thân chưa bao giờ vì chuyện người mà bật khóc, giá mà mình như áng mây đen cao vời nặng hạt, cứ làm mưa bay tọt xuống thế gian rồi biến mất trong bao niềm miên man của trần thế. Giá ta như màn sương trắng ban mai khẽ cô đọng trên phiến lá quanh nhà, rồi giọt hừng đông nhẹ nhàng làm mình tan biến… Bẽ bàng là lúc chợt nhận ra điều ta không thể làm lại là điều bản thân đang từng ngày gặm nhấm. Ta không thể biến mất nhưng lại mong mỏi những nỗi đau thôi giằng xéo, ta không thể thôi bi lụy nhưng vẫn hy vọng một ngày nào đó người cũ sẽ quay về để đêm ngày kề cạnh.

Bụi thành thị len lỏi vào từng vết rạn của tòa nhà cao tầng, bụi thời gian lại chọn cách chần vận án ngữ chính tại cửa sổ trái tim làm khuất tầm nhìn của người mãi mãi. Ta là ai vẫn là câu hỏi muôn đời muôn thuở của nhân sinh, câu hỏi tưởng chừng người tỏ tường là bản thân mình, nhưng hóa ra chính ta là người hoài nghi về nó nhất… Giá ta rõ ràng mọi thứ như vị của một quả chanh, giá ta tự phản vệ trước hiểm nguy như lỡ chạm tay vào nồi nước sôi sùn sụt, thì có lẽ… những muộn phiền sẽ không gõ cửa rồi cư ngụ dai dẳng như hiện nay. Chỉ tiếc, niềm đau trong tình yêu không cứa vào xác thân, thứ vết thương có thể tự lành qua ngày tháng mà nó lại làm hoen rỉ tận tâm hồn vốn quá đỗi mong manh. Chạm khẽ khàng cũng làm cõi lòng người ta run lên vì nhạy cảm, huống chi người lại dứt khoát bóp nát chút tình con con cùng mọi thứ.
Bóng muốn bay sao cứ trách người cầm dây không muốn giữ, được gì đâu khi cố níu những thứ không thuộc về. Ta giữ được người bên cạnh thì sao, ta nắm tay người bước tiếp thì sao, rồi niềm vui ấy ta giữ được đến khi nào? Hay cũng chỉ như tấm lụa nhào tiện tay và vứt bỏ. Đôi khi ta chấp nhận buông tay, không phải vì thứ đó không còn giá trị mà là vì giá trị đấy vốn dĩ không phải dành cho ta. Một loài hoa có thể đẹp trong mắt ta, nhưng tiếc thay, ta không phải là tất cả.
Một vòng tròn bắt đầu từ một điểm và kết thúc cũng từ điểm ấy, trong chuyện tình cảm cũng vậy, ta bắt đầu từ việc thích nhau và kết thúc cũng bằng việc thích nhau nhưng với một đối phương khác. Vốn ta và người là hai đường thẳng song song vì lỡ ôm hy vọng nên vô tình va vào nhau tại một điểm, có chạm nhau thì đáng lý phải lường trước có ngày cách xa. Chỉ là, ta mù quáng trong sự nuông chiều được yêu nên cứ khư khư cố chấp gạt bỏ những điều không tốt đẹp. Cái giá của sự cố chấp là khi mảnh tình đứt gãy, ta chơi vơi không cách nào thoát khỏi vòng vây của nỗi buồn, thứ đã từ lâu tồn tại nhưng ta hờ hững không đoái hoài.
© Huỳnh Phúc Hậu - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Cuộc Sống Vốn Ngắn Hãy Là Chính Mình l Radio Tâm Sự
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Xuân về nghe điệu hát Then
Buổi sớm, sương muối phủ trắng núi rừng, bồng bềnh như những dải mây. Gió xuân thoảng qua những tán cây, mang theo chút se lạnh đặc trưng của miền núi. Đến khi mặt trời lấp ló, sương tan chậm rãi, để lộ bầu trời và một cảnh sắc quen thuộc mà mỗi độ xuân về lại như thêm một lần tươi mới.
Mưa nghịch mùa
Nếu cả đời này, bạn chưa từng rực rỡ, vẫn hãy can trường bước tiếp những mùa đau thương để mỗi ngày là một hành trang mạnh mẽ. Cánh hồng yếu đuối trước bão giông nhưng lại mạnh mẽ đến lạ khi được hông khô qua bao mùa gió bất.
Chuyến xe định mệnh
Ở phía xa, một chuyến xe buýt khác lại tới, tiếng còi xe vang vọng như một lời nhắc nhở rằng cuộc sống vẫn không ngừng chuyển động. Chúng tôi vẫn đứng đó, giữa ngã ba đường của định mệnh, không biết ngày mai sẽ là nắng rạng hay lại là một cơn mưa rào bất chợt khác. Nhưng ít nhất là lúc này, trong khoảnh khắc giao thoa mong manh này, chúng tôi đã không còn là hai kẻ đứng ở hai đầu trạm xe buýt để lén nhìn nhau nữa.
Khói bếp quê bà
Có những buổi chiều, chỉ cần nhìn thấy làn khói bếp bay lên từ mái nhà quê, tim ta lại chùng xuống bởi bao ký ức tuổi thơ bỗng ùa về. Mùi khói rơm, tiếng gà cục tác, dáng người bà lom khom bên bếp lửa, tất cả trở thành miền thương nhớ không thể nào quên.
Thanh xuân như những đoá hồng đỏ
Những lời tôi muốn nói không thể nói là điều tôi luyến tiếc nhất trong của đời này. Em yêu anh là lời cuối cùng tôi cho anh biết vì rất lâu anh đã là người nhà đối với tôi. Tôi chỉ mong kiếp sau anh có thể tìm được người tốt hơn tôi, thấu hiểu anh hơn tôi, không nhõng nhẽo, mè nheo như tôi. Anh là người thật sự tốt không lo khó khăn luôn luôn chỉ biết nghĩ cho tôi.
Chỉ có cơm mẹ nấu là miễn phí
Trên đời này, chỉ có những bữa cơm mẹ nấu là miễn phí. Những bữa ăn còn lại, ta phải tự mình đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả những tháng ngày bươn chải. Khi còn trong vòng tay mẹ, ta vô tư ngồi bên mâm cơm, được mẹ gắp cho miếng ngon nhất, nhường phần đủ đầy hơn. Sự che chở ấy quen thuộc đến mức ta tưởng là điều hiển nhiên, mà quên rằng phía sau mỗi bữa cơm giản dị là biết bao nỗi nhọc nhằn mẹ đã âm thầm gánh mang.
Hóa ra yêu đơn phương là thế
Cuộc sống này nó vốn đơn giản hay phức tạp đều do cách nghĩ của mỗi người. Nếu bạn cảm thấy bằng lòng với cuộc sống hiện tại thì mọi thứ với bạn không là vấn đề gì cả dù không được đầy đủ như người khác. Nhưng nếu bạn cảm thấy không thể đặt lòng tin với bất cứ ai thì bạn luôn phải đề phòng chẳng dám mở lòng với bất cứ ai và bạn sẽ luôn sống cô độc một mình trong cuộc đời này. Hãy mở lòng và trao yêu thương khi còn có thể biết đâu đến một lúc nào đó bạn sẽ tìm thấy tình yêu thật sự dành cho bạn.
5 kiểu người tuyệt đối đừng kết giao nơi công sở nếu muốn tăng lương, sếp quý
Công sở là nơi để làm việc, không phải là nơi để kết giao bừa bãi. Chọn bạn mà chơi ở chỗ làm đôi khi còn quan trọng hơn cả năng lực thực sự của chính bạn.
Nơi đây có bình yên (Phần 1)
Có những mối duyên không bắt đầu bằng một lời hứa hẹn rõ ràng, mà lớn lên lặng lẽ giữa những năm tháng người ta còn quá trẻ để hiểu thế nào là giữ lấy một ai đó bên mình. Chúng tôi đã từng đi ngang qua nhau nhiều lần hơn là bước cạnh nhau, đã có những quãng thời gian tưởng như chỉ cần một chút im lặng nữa thôi là mọi thứ sẽ trôi tuột về hai phía khác biệt của cuộc đời.
Ngày trở lại
Ngày trở lại, tim bồi hồi rung nhẹ Cổng trường xưa vẫn nghiêng nắng dịu dàng Bạn cũ đó, mắt cười rưng màu nhớ Dáng thân quen như thoáng giấc mộng vàng.
















