Phát thanh xúc cảm của bạn !

Niềm!

2023-12-03 07:35

Tác giả: Huỳnh Phúc Hậu


blogradio.vn - Ta không thể biến mất nhưng lại mong mỏi những nỗi đau thôi giằng xéo, ta không thể thôi bi lụy nhưng vẫn hy vọng một ngày nào đó người cũ sẽ quay về để đêm ngày kề cạnh.

***

Phải mất bao lâu nữa đây, người ta mới thôi khắc khoải về niềm riêng đã cũ. Ánh trăng lòe nhòe, phản chiếu góc cây si đã già ngoài đầu ngõ. Vài ngọn đèn lồng đỏ con con treo lơ là trên tán cây đã không còn kín lá, là gì đây? Chút thương cảm xót xa cho thời gian tàn phá, hay chút kỷ niệm đã qua nhưng lòng ta vì thiết tha mà níu rì lại mãi.

Tri qua quá đỗi những chuyện đau lòng, ta cứ gồng mình mang vác những hư vô tưởng chừng là vĩnh cửu. Ta cười nhẹ với mình trong gương mỗi sớm mai rồi nhủ lòng một ngày dài phải thật nhiều năng lượng. Ta xếp vội tắm chăn bông trên giường rồi lại hy vọng những hỗn độn trong tâm trí mình cũng phần nào gọn gàng ngăn nắp. Khóm hoa trước nhà ta đã bao ngày không có thời gian ngó tới, hoa vẫn xanh màu lá… nhưng tuyệt nhiên, hoa lại chẳng thể nào trổ hoa.

Chạy xe chòng chành qua những con đường hơn ba trăm ngày đều đều hai chuyến, lòng đường vẫn vậy nhưng dòng người không ngày nào trùng nhau, bao nỗi niềm tưởng chừng muôn đời không bao giờ dám chạm, vậy mà cơn mưa đầu mùa lại đào xới thật tơi tả tâm can. Trách bản thân chưa bao giờ vì chuyện người mà bật khóc, giá mà mình như áng mây đen cao vời nặng hạt, cứ làm mưa bay tọt xuống thế gian rồi biến mất trong bao niềm miên man của trần thế. Giá ta như màn sương trắng ban mai khẽ cô đọng trên phiến lá quanh nhà, rồi giọt hừng đông nhẹ nhàng làm mình tan biến… Bẽ bàng là lúc chợt nhận ra điều ta không thể làm lại là điều bản thân đang từng ngày gặm nhấm. Ta không thể biến mất nhưng lại mong mỏi những nỗi đau thôi giằng xéo, ta không thể thôi bi lụy nhưng vẫn hy vọng một ngày nào đó người cũ sẽ quay về để đêm ngày kề cạnh.

Bụi thành thị len lỏi vào từng vết rạn của tòa nhà cao tầng, bụi thời gian lại chọn cách chần vận án ngữ chính tại cửa sổ trái tim làm khuất tầm nhìn của người mãi mãi. Ta là ai vẫn là câu hỏi muôn đời muôn thuở của nhân sinh, câu hỏi tưởng chừng người tỏ tường là bản thân mình, nhưng hóa ra chính ta là người hoài nghi về nó nhất… Giá ta rõ ràng mọi thứ như vị của một quả chanh, giá ta tự phản vệ trước hiểm nguy như lỡ chạm tay vào nồi nước sôi sùn sụt, thì có lẽ… những muộn phiền sẽ không gõ cửa rồi cư ngụ dai dẳng như hiện nay. Chỉ tiếc, niềm đau trong tình yêu không cứa vào xác thân, thứ vết thương có thể tự lành qua ngày tháng mà nó lại làm hoen rỉ tận tâm hồn vốn quá đỗi mong manh. Chạm khẽ khàng cũng làm cõi lòng người ta run lên vì nhạy cảm, huống chi người lại dứt khoát bóp nát chút tình con con cùng mọi thứ.

Bóng muốn bay sao cứ trách người cầm dây không muốn giữ, được gì đâu khi cố níu những thứ không thuộc về. Ta giữ được người bên cạnh thì sao, ta nắm tay người bước tiếp thì sao, rồi niềm vui ấy ta giữ được đến khi nào? Hay cũng chỉ như tấm lụa nhào tiện tay và vứt bỏ. Đôi khi ta chấp nhận buông tay, không phải vì thứ đó không còn giá trị mà là vì giá trị đấy vốn dĩ không phải dành cho ta. Một loài hoa có thể đẹp trong mắt ta, nhưng tiếc thay, ta không phải là tất cả.

Một vòng tròn bắt đầu từ một điểm và kết thúc cũng từ điểm ấy, trong chuyện tình cảm cũng vậy, ta bắt đầu từ việc thích nhau và kết thúc cũng bằng việc thích nhau nhưng với một đối phương khác. Vốn ta và người là hai đường thẳng song song vì lỡ ôm hy vọng nên vô tình va vào nhau tại một điểm, có chạm nhau thì đáng lý phải lường trước có ngày cách xa. Chỉ là, ta mù quáng trong sự nuông chiều được yêu nên cứ khư khư cố chấp gạt bỏ những điều không tốt đẹp. Cái giá của sự cố chấp là khi mảnh tình đứt gãy, ta chơi vơi không cách nào thoát khỏi vòng vây của nỗi buồn, thứ đã từ lâu tồn tại nhưng ta hờ hững không đoái hoài.

© Huỳnh Phúc Hậu - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Cuộc Sống Vốn Ngắn Hãy Là Chính Mình l Radio Tâm Sự

Huỳnh Phúc Hậu

Có mắt mà không nhìn thấy vẻ đẹp, có tai mà không thấy điều hay, có trái tim mà không thấy chân lý, chưa cảm kích thì chưa thể cháy hết mình (Totto Chan bên cửa sổ).

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Nếu như trên thế giới này không còn người mà bạn muốn bảo vệ?

Nếu như trên thế giới này không còn người mà bạn muốn bảo vệ?

Hãy để tâm hơn tới những giây phút hiện tại, bởi vì nó mới là thứ có thể mang lại cho bạn hạnh phúc. Tương lai là gì, nếu nó có hãy đưa ra cho tôi xem, và đương nhiên, không ai làm được điều đó.

Bánh trái mùa xưa - góc nhỏ miền Tây

Bánh trái mùa xưa - góc nhỏ miền Tây

“Bánh trái mùa xưa” - con đường mang theo dấu chân của người tần tảo, chứng kiến tấm lòng thơm thảo, là mái hiên trước nhà của bà già tốt bụng, là tiếng cười reo của đám con nít trong xóm, là tình cảm của hai ông bà già chắt chiu nồng đượm...

Ly hôn không phải là điều tồi tệ

Ly hôn không phải là điều tồi tệ

Chắc hẳn ai trong mỗi chúng ta đều mong muốn có một mái ấm hạnh phúc và vun đắp xây dựng cho thật hoàn mỹ nhưng không phải gia đình nào cũng được như ý.

Tuổi Ngông Cuồng

Tuổi Ngông Cuồng

Đây là lần đầu tiên trong suốt mười lăm năm, tớ chịu nhìn nhận lại tính cách của tớ. Cũng đã mười lăm tuổi rồi, tớ muốn mình phải chững chạc và trưởng thành hơn, không thể lúc nào cũng trẻ con, ích kỷ như thế được.

Kỉ niệm trong những ngày thiếu thốn

Kỉ niệm trong những ngày thiếu thốn

Lũ trẻ bây giờ con được sinh ra, tự hỏi cái tuổi thơ thiếu thốn kia có gì mà người lớn quanh chúng cứ mãi đoái hoài. Bây giờ không phải tốt hơn sao?

Mọi sự gặp gỡ trên thế gian đều là cửu biệt trùng phùng

Mọi sự gặp gỡ trên thế gian đều là cửu biệt trùng phùng

“Mọi sự gặp gỡ trên thế gian đều là cửu biệt trùng phùng.” – Đó là câu được đề ở bìa của trang sách. Cửu biệt trùng phùng có thể hiểu đơn giản chính là lâu ngày gặp lại, bạn tình cờ gặp một người ngoài đường, bạn nghĩ đó là lần đầu tiên gặp nhau, nhưng Bạch Lạc Mai nói đó chỉ là bạn đang gặp lại cố nhân, một người mà trong vô lượng kiếp trước đã từng đóng một vai trò nào đó trong cuộc đời bạn.

Những đứa trẻ và Sài Gòn

Những đứa trẻ và Sài Gòn

Những ngày sau này, Sài Gòn đã thay đổi con nhiều. Nhưng con vẫn cảm thấy mình là đứa trẻ tách biệt hoàn toàn so với cái thành phố ấy.

Tại sao chúng ta thường thất vọng về nhau?

Tại sao chúng ta thường thất vọng về nhau?

Tại sao tôi đã hy sinh, đã làm mọi thứ cho người ấy nhưng tôi không hề nhận lại điều mà tôi muốn? Thay vào đó là sự hờ hững, coi thường, thậm trí còn tuyệt tình, phản bội khiến trái tim của chúng ta tan vỡ?

Tết

Tết " NHẠT '' hay chúng ta đã lớn ?

Tết - ngày lễ truyền thống của người Việt Nam đã trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của chúng ta. Nhưng theo thời gian, có nhiều người cảm thấy Tết ngày nay trở nên nhạt nhẽo và không còn mang lại cảm giác hào hứng như trước. Liệu đây là dấu hiệu rằng chúng ta đã lớn hơn và quan niệm về Tết đã thay đổi?

Anh tôi

Anh tôi

Cầm nén hương trước ảnh người quá cố Cố kìm lòng mà vẫn thấy đau Tết năm trước còn chén thù chén tạc

back to top