Phát thanh xúc cảm của bạn !

Những mảnh ký ức (Phần 3)

2025-03-09 16:05

Tác giả: Trang Hoang Thi


blogradio.vn - Mà trời ơi sao cái cơm ý nó ngon không cưỡng lại được, tôi ăn nhiều đến nỗi mà bố tôi còn phải hãm lại không cho ăn nữa. Xong thêm cái món thịt lợn rang cháy cạnh bỏ hành lá, lấy miếng cháy chấm với cái nước mỡ đấy thì đúng miếng ngon nhớ nhất trên đời này.

***

(Tiếp theo phần 2)

 

Ăn Chực

Tôi vẫn thường hay kể những câu chuyện xưa bé, những ước mơ giải cứu thế giới hay những suy nghĩ cực kỳ ngớ ngẩn của tôi với bọn trẻ con học sinh của tôi. Nhiều đứa cũng chia sẻ lại những  câu chuyện của bọn chúng nó. Và tự chúng tôi tìm thấy những điểm chung và riêng của thế hệ mình, và điều khác biệt đấy thật thú vị biết bao. Còn bạn bè tôi mỗi lần chia sẻ lại, chúng lại kêu lên: “Lại ăn mày quá khứ rồi”? Thì tôi lại nhớ ngay đến vụ đi ăn chực. Mà đến bây giờ tôi vẫn thấy bọn trẻ con vẫn thích việc này.

Ngày vẫn còn hợp tác xã, mỗi năm đi cấy gặt là bố mẹ tôi lại lên giúp ông bà ngoại, và đương nhiên chúng tôi còn nhỏ nên chỉ chơi, chờ ông bà hay bố mẹ đổ thóc ra là bới tìm cào cào châu chấu hay những con sâu lúa béo mầm. Xong chiều đến bà tôi sẽ nấu cơm bếp củi bằng nồi gang và sẽ có cháy. Mà trời ơi sao cái cơm ý nó ngon không cưỡng lại được, tôi ăn nhiều đến nỗi mà bố tôi còn phải hãm lại không cho ăn nữa. Xong thêm cái món thịt lợn rang cháy cạnh bỏ hành lá, lấy miếng cháy chấm với cái nước mỡ đấy thì đúng miếng ngon nhớ nhất trên đời này.

Có lẽ vì ăn chực nó bao giờ cũng ngon hơn cơm nhà nên nhiều khi ăn hết cả cơm của ông bà nên bố tôi ngại, bố bảo: “Hộ được ông bà 1 ngày công mà bọn này nó ăn thủng nồi trôi rế nhà ông bà”.

Rồi những lần sau khi anh tôi lớn hơn phải đi phụ bố mẹ những ngày mùa, tôi phải ở nhà trông thóc lúa với anh chó Bấc, còn đứa em thì tôi cũng chả biết nó ở xó nào, chỉ mang máng nhớ tôi phải nấu cơm bếp rơm, rồi trông thóc. Có hôm vừa buồn vừa sợ tôi tự dưng khóc tướng lên, thím tôi đi làm đồng về tạt qua thấy thế mới hỏi: “Ai trêu?” Tôi cũng vô tư đổ lỗi cho bất kỳ một cái tên nào xuất hiện trong đầu của tôi, ví dụ con nhà ông Đắc củ, mặc dù chúng nó chả làm gì tôi, và chắc chúng nó cũng chả bao giờ thèm chơi với tôi.

Rồi khi gặt xong, tôi lại lôi con em vào chơi nhà chú với hai đứa em và mấy đứa con gái trong xóm nhỏ. Nhà chú cứ mỗi lần gặt xong người ta hay cho vịt thả đồng ăn thóc mót, chú lại mua về cho bọn trẻ con nhà chú ăn, vậy là tôi cũng ở lỳ đấy chờ giờ cơm còn ăn chực. Có hôm mẹ tôi gọi nhưng vì chưa được ăn nên tôi núp sau cánh cửa, mặc sức mẹ gọi như thế nào cũng không ra, bao giờ xin được cho một miếng, chúng tôi mới theo mẹ về ăn cơm, có khi xin cái chân vịt để gặm. Rồi về, mẹ dặn lên dặn xuống có hôm còn vừa cầm roi, vừa chửi cho một trận rằng là: “Là con gái phải biết ý. Thấy nhà ai dọn cơm phải đi về.” Được cái tôi và con em chỉ ăn chực nhà ông bà ngoại và nhà chú tôi chứ hàng xóm có mời gãy lưỡi chúng tôi cũng không ăn. Chỉ sơ hở là cả lũ chúng tôi rủ nhau đi ăn trộm, phá làng phá xóm theo chân các anh lớn tung hoành khắp nơi moi móc những thứ có thể ăn được và coi đó là chiến tích của mình.

 

(Còn tiếp)

 

© Trang Hoang Thi  - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Thích Thầm Anh Đủ Rồi, Em Đi Tìm Hạnh Phúc Thôi | Radio Tình Yêu

Trang Hoang Thi

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Nhà có hoa Tigon (Phần 10)

Nhà có hoa Tigon (Phần 10)

Đêm đó, tôi đóng cửa hàng, đứng trước bảng hiệu còn mới, chữ sơn chưa kịp phai. Tôi đặt tay lên cánh cửa sắt, lòng rất yên.

Cuối năm lại nhớ Tết xưa

Cuối năm lại nhớ Tết xưa

Tết này chắc con lại không thể ở bên cha mẹ nhưng con vẫn mãi luôn hướng về nhà, vẫn thèm được quay trở về những năm Tết tuổi thơ đầy ý nghĩa cùng gia đình mình.

Nhà có hoa Tigon (Phần 9)

Nhà có hoa Tigon (Phần 9)

Ở kiếp trước, tôi đã dành rất nhiều thời gian để cố hiểu người khác. Ở kiếp này, tôi hiểu rằng chỉ cần không tự phản bội mình, mọi chuyện còn lại đều có thể để yên.

Em thương anh, anh à

Em thương anh, anh à

Tối nay, em sẽ lại ngủ thật ngoan, anh yên tâm nhé. Trong mơ, nếu anh đến, em sẽ không chạy về phía anh nữa, em sợ. Em sợ sẽ tỉnh dậy. Và đó có lẽ là cách duy nhất em còn yêu anh mà vẫn tiếp tục sống. "Em thương anh, anh à"

Nhà có hoa Tigon (Phần 8)

Nhà có hoa Tigon (Phần 8)

Tôi không mong đời mình dễ dàng. Tôi đã sống qua một đời đủ dài để hiểu rằng dễ dàng không phải thứ nên cầu xin. Điều tôi mong, chỉ là mỗi bước đi từ nay về sau đều là bước tôi tự chọn.

Mùa xuân tình yêu

Mùa xuân tình yêu

Mùa xuân nào cũng đẹp Cũng rạng rỡ bên hiên Nụ hoa nào cũng đẹp Cũng lộc của thiên nhiên.

Mùa xuân không nàng

Mùa xuân không nàng

Mùa xuân mai nở đầu sân, Ngỡ là nàng sẽ dừng chân bên mình. Nắng hồng dệt mộng lung linh, Tưởng người chung bước, thắm tình đinh ninh.

  Một giờ lỡ hẹn, trăm năm không kịp!

Một giờ lỡ hẹn, trăm năm không kịp!

Có những khoảnh khắc trong đời chỉ chậm một giờ thôi. Một giờ ấy trôi qua rất nhẹ, như nắng rời khỏi bậu cửa lúc trưa, như tiếng trang sách khép lại muộn hơn ở chương cuối. Nhưng cũng chính từ khoảnh khắc ấy, điều lẽ ra đã gặp bỗng trở thành không kịp nữa.

Nhà có hoa Tigon (Phần 7)

Nhà có hoa Tigon (Phần 7)

Tôi đứng lặng nhìn cảnh ấy, lòng khẽ thở phào. Có lẽ…Lần này, tai nạn sẽ không xảy ra nữa.

Hóa ra anh vẫn ở đây! (Phần 1)

Hóa ra anh vẫn ở đây! (Phần 1)

Mai mang trong mình một bí mật không thuộc về tình yêu, nhưng chính cô cũng có thể tự mình hủy hoại nó. Tùng mang theo một quá khứ đủ nhiều mất mát để hiểu rằng, có những điều nếu không nắm chặt bằng sự tin tưởng, sẽ không bao giờ giữ được. Giữa họ là những ngày rất yên, những khoảnh khắc đời thường tưởng như có thể kéo dài mãi mãi cho đến khi biến cố đến, lặng lẽ và lạnh lùng như một cơn mưa không báo trước. Câu chuyện không hỏi ai đúng, ai sai. Chỉ hỏi: khi sự thật lộ diện, người ta có còn đủ dịu dàng để quay lại bên nhau hay không. Và sau tất cả, khi những trang sách cũ khép lại, họ hiểu ra một điều giản dị, hạnh phúc không phải là không từng lỡ nhịp bước mà là không rời đi nữa.

back to top