Những mảnh ký ức (Phần 3)
2025-03-09 16:05
Tác giả:
Trang Hoang Thi
blogradio.vn - Mà trời ơi sao cái cơm ý nó ngon không cưỡng lại được, tôi ăn nhiều đến nỗi mà bố tôi còn phải hãm lại không cho ăn nữa. Xong thêm cái món thịt lợn rang cháy cạnh bỏ hành lá, lấy miếng cháy chấm với cái nước mỡ đấy thì đúng miếng ngon nhớ nhất trên đời này.
***
(Tiếp theo phần 2)
Ăn Chực
Tôi vẫn thường hay kể những câu chuyện xưa bé, những ước mơ giải cứu thế giới hay những suy nghĩ cực kỳ ngớ ngẩn của tôi với bọn trẻ con học sinh của tôi. Nhiều đứa cũng chia sẻ lại những câu chuyện của bọn chúng nó. Và tự chúng tôi tìm thấy những điểm chung và riêng của thế hệ mình, và điều khác biệt đấy thật thú vị biết bao. Còn bạn bè tôi mỗi lần chia sẻ lại, chúng lại kêu lên: “Lại ăn mày quá khứ rồi”? Thì tôi lại nhớ ngay đến vụ đi ăn chực. Mà đến bây giờ tôi vẫn thấy bọn trẻ con vẫn thích việc này.
.jpg)
Ngày vẫn còn hợp tác xã, mỗi năm đi cấy gặt là bố mẹ tôi lại lên giúp ông bà ngoại, và đương nhiên chúng tôi còn nhỏ nên chỉ chơi, chờ ông bà hay bố mẹ đổ thóc ra là bới tìm cào cào châu chấu hay những con sâu lúa béo mầm. Xong chiều đến bà tôi sẽ nấu cơm bếp củi bằng nồi gang và sẽ có cháy. Mà trời ơi sao cái cơm ý nó ngon không cưỡng lại được, tôi ăn nhiều đến nỗi mà bố tôi còn phải hãm lại không cho ăn nữa. Xong thêm cái món thịt lợn rang cháy cạnh bỏ hành lá, lấy miếng cháy chấm với cái nước mỡ đấy thì đúng miếng ngon nhớ nhất trên đời này.
Có lẽ vì ăn chực nó bao giờ cũng ngon hơn cơm nhà nên nhiều khi ăn hết cả cơm của ông bà nên bố tôi ngại, bố bảo: “Hộ được ông bà 1 ngày công mà bọn này nó ăn thủng nồi trôi rế nhà ông bà”.
Rồi những lần sau khi anh tôi lớn hơn phải đi phụ bố mẹ những ngày mùa, tôi phải ở nhà trông thóc lúa với anh chó Bấc, còn đứa em thì tôi cũng chả biết nó ở xó nào, chỉ mang máng nhớ tôi phải nấu cơm bếp rơm, rồi trông thóc. Có hôm vừa buồn vừa sợ tôi tự dưng khóc tướng lên, thím tôi đi làm đồng về tạt qua thấy thế mới hỏi: “Ai trêu?” Tôi cũng vô tư đổ lỗi cho bất kỳ một cái tên nào xuất hiện trong đầu của tôi, ví dụ con nhà ông Đắc củ, mặc dù chúng nó chả làm gì tôi, và chắc chúng nó cũng chả bao giờ thèm chơi với tôi.
Rồi khi gặt xong, tôi lại lôi con em vào chơi nhà chú với hai đứa em và mấy đứa con gái trong xóm nhỏ. Nhà chú cứ mỗi lần gặt xong người ta hay cho vịt thả đồng ăn thóc mót, chú lại mua về cho bọn trẻ con nhà chú ăn, vậy là tôi cũng ở lỳ đấy chờ giờ cơm còn ăn chực. Có hôm mẹ tôi gọi nhưng vì chưa được ăn nên tôi núp sau cánh cửa, mặc sức mẹ gọi như thế nào cũng không ra, bao giờ xin được cho một miếng, chúng tôi mới theo mẹ về ăn cơm, có khi xin cái chân vịt để gặm. Rồi về, mẹ dặn lên dặn xuống có hôm còn vừa cầm roi, vừa chửi cho một trận rằng là: “Là con gái phải biết ý. Thấy nhà ai dọn cơm phải đi về.” Được cái tôi và con em chỉ ăn chực nhà ông bà ngoại và nhà chú tôi chứ hàng xóm có mời gãy lưỡi chúng tôi cũng không ăn. Chỉ sơ hở là cả lũ chúng tôi rủ nhau đi ăn trộm, phá làng phá xóm theo chân các anh lớn tung hoành khắp nơi moi móc những thứ có thể ăn được và coi đó là chiến tích của mình.
(Còn tiếp)
© Trang Hoang Thi - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Thích Thầm Anh Đủ Rồi, Em Đi Tìm Hạnh Phúc Thôi | Radio Tình Yêu
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Ráng chiều trong đôi mắt em (Phần 2)
Trần Lâm và Trúc Nhi hai con người với hai mảnh ghép của đời sống nghệ thuật, một người sáng tạo nghệ thuật, một người cảm thụ nghệ thuật, họ sinh ra vốn để dành cho nhau. Tình yêu của họ êm đềm, thấm đẫm mà thanh mát, nhưng chẳng ai ngờ rằng, tháng năm hữu hạn, đời người vốn dĩ không tròn đầy, để lại trong đời nhau những xúc cảm mãi mãi không thể xóa nhòa.
Ngày Xuân Còn Nhau
“Xuân ở quê đến rất nhẹ. Chỉ là sáng sớm nghe tiếng chổi quét sân, thấy khói bếp bay lên, rồi chợt nhận ra trong căn nhà nhỏ này, mọi người vẫn còn đủ mặt vậy là xuân đã về.”
Ráng chiều trong đôi mắt em (Phần 1)
Câu chuyện này không kể về hẹn ước trăm năm, chỉ ghi lại một đoạn nhân gian rất ngắn: Có một người đã yêu rất sâu, rất lặng, trong khoảng thời gian mà vận mệnh cho phép. Và hoàng hôn hôm ấy, đã nhìn thấy tất cả. Trần Lâm và Trúc Nhi hai con người với hai mảnh ghép của đời sống nghệ thuật, một người sáng tạo nghệ thuật, một người cảm thụ nghệ thuật, họ sinh ra vốn để dành cho nhau. Tình yêu của họ êm đềm, thấm đẫm mà thanh mát, nhưng chẳng ai ngờ rằng, tháng năm hữu hạn, đời người vốn dĩ không tròn đầy, để lại trong đời nhau những xúc cảm mãi mãi không thể xóa nhòa.
Ba ơi, con nhớ ba nhiều lắm
Ba chưa từng được đi đến trường học như người ta. Vì ba là trẻ mồ côi và chân lại tật, một mình ba phải tự kiếm sống mưu sinh. Ba chưa từng oán hận ba mẹ ba vì đã bỏ rơi ba. Vậy mà, ba lại cố gắng học cái chữ để viết thư cho con. Con mở thùng carton chứa đầy thư cứ mỗi tháng là ba lại viết một bức thư cho con mà ba chưa từng đủ can đảm để gởi. Giờ con ngồi lật từng bức thư để đọc không hiểu con lại cảm thấy hối hận. Phải chi, con quay về thăm ba nhiều hơn thì có lẽ ba sẽ không đau buồn nhiều đến vậy.
Tết của những người con xa quê
Tết là ngày đoàn viên của những trái tim mong ngóng được về nhà sau bao ngày bôn ba vất vả…
Quá khứ không còn thuộc về anh
Hành trình trở về, tìm lại những mảnh vỡ của quá khứ, chúng ta ai cũng từng đi qua một quãng đường quá khứ đầy về thương. Đi để trở về không phải sao?
Tết này con sẽ về (Phần 3)
Khoảnh khắc ấy trôi qua rất nhanh, nhẹ đến mức chẳng ai nghĩ nó sẽ để lại dấu vết gì. Nhưng sau này, khi ngoảnh lại, tôi mới hiểu: có những bi kịch trong đời bắt đầu từ chính những phút giây tưởng chừng như vô nghĩa ấy.
Đàn anh bí mật
Thật tình cờ 2 năm sau tôi gặp lại. Nhưng chúng tôi vẫn như ban đầu, một người im lặng, còn một người ngập ngừng không dám nói. Tôi cũng chẳng hiểu vì sao có cảm giác vừa lo sợ, vừa rất tin tưởng, lại muốn bắt chuyện, nhưng không thể. Không biết sao hình ảnh đó cứ ám ảnh, lãng vãng trong đầu tôi, lúc thì ngay trước mặt tôi. Tôi sợ mất đi tình bạn chưa kịp có, cũng sợ người ta hiểu lầm mình. Vốn dĩ chưa có gì, sao tôi lại sợ như thế?
Khi một ngọn cỏ được tự do
Tự do là điều giúp mỗi con người, dù nhỏ bé, có thể sống đúng với bản chất của mình, từ đó tạo nên giá trị riêng và góp phần làm xã hội trở nên nhân văn hơn.












