Những mảnh ký ức (Phần 1)
2025-03-05 19:00
Tác giả:
Trang Hoang Thi
blogradio.vn - Tôi xưa bé có được đi học mẫu giáo đâu, nhà trẻ với tôi chẳng có khái niệm gì cả. Chỉ biết rằng thiên đường của tôi là vườn bưởi của bà, là bể nước vôi của nhà ông nội và góc trên tầng thượng nhà tôi là nơi lý tưởng để tôi ẩn náu và hờn dỗi cả thế giới ở trên đó.
***
Thiên Đường Của Tôi
Bà ngoại trút hơi thở cuối cùng vào sáng ngày 28 tháng 10 năm 2024, đem đi những mảnh ký ức gắn bó trong những năm tháng thơ bé của tôi. Tối hôm ấy nhận được tin nhắn bà không ổn, sau giờ dạy tôi tức tốc chạy đến. Bà vẫn nhận ra tôi và còn hỏi han việc dạy học của tôi như thế nào. Nhìn người cụ đã gầy bé lại, cụ thở khó nhọc và gấp gáp, khó ở trong người và liên tục kêu mỏi, nhưng cụ vẫn minh mẫn và nhận ra con cháu.
Tất cả đều biết thời gian của cụ còn rất ít nên cố gắng động viên cụ, cứ thế đến nửa đêm cụ ra đi mãi mãi…
Nhà bà ngoại cách nhà tôi không xa lắm, qua một cái ao, sát chợ và ngay sau đình làng. Đầu lối vào có cây mít, phía trong là cả cái sân to mà cảm tưởng cả tuổi thơ của tôi chạy mãi không hết. Ngay phía sau là vườn bưởi của bà, nơi bí mật để tôi trốn ngủ trưa đến đánh đu trên cành bưởi, nằm mơ màng trong những vần thơ và khát khao được thấy bà tiên, thấy tiếng chim hót và rồi lại say sưa trên những cành bưởi.
Phía trong bà nuôi cả một đàn lợn béo núc, theo lời bà kể ngày xưa những năm tháng chiến tranh bà nuôi cả đàn lợn dưới hầm, vì nghèo nên lợn hay trâu bò nuôi còn quý ngang sinh mạng con người. Năm 1972 giặc Mỹ leo thang miền Bắc, chúng nó bỏ bom xới tung cả làng, vì bộ đội và viện quân Y 103 đóng quân ở trường học cũ của chúng tôi.
Mẹ tôi bảo, bà nhất quyết không đi sơ tán mà ở lại còn chăm đàn lợn, xong phải di tản các cậu và dì nên bà gánh các con đi di tản rồi lại một mình quay lại trông nhà.
Bà ngoại tôi có làn da trắng hồng và rất mướt, thế hệ của bà đâu có dùng mỹ phẩm, quanh năm chăn nuôi rồi đi bán rong từ chợ ta gần nhà rồi rong ruổi gánh rau lên khắp phố trên thị xã. Vậy mà mưa nắng đâu làm phai đi nét đẹp ấy. Mấy đứa cháu gái chả đứa nào được thừa hưởng cái nước da đẹp tuyệt đấy của bà.

Tôi nhớ cái hồi mẹ tôi ốm phải đi viện, bà lên ngủ với hai đứa chúng tôi để bố tôi lên viện chăm mẹ. Đang ngủ mà tôi phải tỉnh dậy vì tiếng gì lạ lắm. Tôi ngẩng đầu lên tìm kiếm và gọi bà; “Bà ơi, bà ơi, có tiếng gì ý?” bà tôi đang ngủ lấy tay xua xua: “Ngủ đi, bà ngáy đấy!” Thế là tôi cười sằng sặc, vì lần đầu tiên trong đời tôi thấy một người ngủ rồi mà vẫn nói lại còn cả tiếng “ngáy” của con người nữa…
Tôi xưa bé có được đi học mẫu giáo đâu, nhà trẻ với tôi chẳng có khái niệm gì cả. Chỉ biết rằng thiên đường của tôi là vườn bưởi của bà, là bể nước vôi của nhà ông nội và góc trên tầng thượng nhà tôi là nơi lý tưởng để tôi ẩn náu và hờn dỗi cả thế giới ở trên đó.
Sáng tôi tha thẩn ở nhà, lúc sau chỉ cần bố mẹ tôi làm không để ý là tôi vút chạy qua, lao đi chơi, hôm nào bị bắt thì tôi lại bật tường sau nhà trốn đi chơi tiếp, cứ theo bước chân tôi lại mò đến nhà ông bà ngoại.
Ông tôi là cựu chiến binh chiến đấu ở chiến trường miền Nam, những chuyện chiến tranh được ông kể lại làm chúng tôi tò mò lắm, và tôi nghĩ tình yêu đất nước cũng được hình thành ở thế hệ chúng tôi đơn giản như thế. Những thế hệ cha ông trực tiếp chiến đấu và với những bài học thực tiễn, họ truyền lửa lại cho thế hệ tiếp theo hình dung rõ ràng hơn về cách họ chiến đấu và bảo vệ những người thân yêu và mảnh đất quê hương của họ như thế nào?
Những chuyện ông kể về đồng đội hy sinh như thế nào, những cách mà quân ta chiến đấu, hy sinh và mất mát ra sao, hay những lần quân mỹ giải chất độc Da cam làm quân ta khổ sở như thế nào? Mỗi câu chuyện của ông kể lại dấy lên sự căm phẫn và niềm tự hào dân tộc trong mỗi chúng tôi, như thể nếu đất nước cần, chúng tôi sẽ sẵn sàng đi chiến đấu để bảo vệ tổ quốc.
Cả tuổi thơ tôi chỉ chạy tới chạy lui với đám bạn, mải miết với những trò chơi không đầu không cuối, không biết trời nắng hay mưa, suốt ngày tưởng tượng bầu trời ngày xưa toàn đen trắng như trong tivi, còn bây giờ bầu trời nó có nhiều màu hơn thì phải?
Tuổi thơ là một điều gì đó khiến người ta sẽ nhớ mãi, đôi lúc phải hoang hoải đi tìm để chữa lành những đớn đau và tổn thương mà hiện tại đang phải đối mặt. Và tôi cũng tin rằng những mảnh ký ức tươi đẹp hay vụn vỡ ấy mãi mãi nằm trong một nơi nào đó ở tâm trí và sâu thẳm trái tim của mỗi chúng ta. Những mảnh ký ức ấy nó không theo một trình tự thời gian nào cả, xáo trộn và lẫn lộn ở quá khứ, đôi lúc xuất hiện rõ nét, đôi lúc lại mờ ảo bất giác xuất hiện qua lời kể của ai đó hay một bức ảnh được tìm thấy một cách tình cờ.
Tôi thấy mình thật may mắn vì được sống trong sự trong trẻo của một tuổi thơ đúng nghĩa, không phải vật lộn với bất kỳ điều gì, chỉ lo đối phó với những điều thật ngớ ngẩn như: làm thế nào trường bị cháy và tôi không phải đến lớp, vì tôi cực kỳ sợ học Toán, nó khiến tôi khổ sở với những con số và những dạng toán đố có làm lại bao nhiêu lần tôi cũng không nhớ cách giải; hay làm như thế nào bật tường trốn nhà đi chơi, cùng lắm là làm thế nào để bị đòn roi ít nhất. Chứ chuyện học hành mãi đến khi tôi học lớp 5 mới biết thi cử hay kiểm tra là gì? Chứ chả bao giờ đi học thêm, bài tập thì sát giờ học mới chạy sang nhà chị hàng xóm nhờ, và bị ở lại cũng dăm ba lần vì tội điểm kém hay không hoàn thành bài tập về nhà.
(Còn tiếp)
© Trang Hoang Thi - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Có Trưởng Thành Nào Không Trải Qua Đau Thương | Blog Radio
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Giữa mùa đông lãng mạn nhất, em chờ đợi một phép màu mang tên tháng 12
Giữa mùa đông tháng Mười Hai, một cô gái chậm rãi đi qua những ký ức cũ về một tình yêu đã từng rất sâu. Trong cái lạnh và những góc phố quen, nỗi nhớ hiện lên dịu dàng, không còn đau đớn. Khi mùa đông trở lại, cô học cách buông tay, để những gì đã đi xa được ở yên trong ký ức, và lòng mình thì dần ấm lại.
Đứa trẻ bất hạnh có trái tim ‘tròn đầy’
Suốt những năm tháng trẻ thơ, tôi đã từng nghĩ mình là đứa trẻ bất hạnh nhất thế gian này. Vì sao ư? Vì trong tâm trí non nớt khi ấy, tôi là một con bé khác biệt và tự ti so với bạn bè đồng niên.
Cảnh vẫn thế nhưng người thì chẳng còn thương tôi
Tôi và anh, hai con người vượt qua được định kiến xã hội nhưng chẳng thể nào vượt qua được cái gọi là thời gian. Tôi vẫn còn nhớ rõ ngày anh đi, trời đã mưa lớn đến thế nào, chắc là bởi ông trời cũng cảm thấy xót thương cho chuyện tình đôi ta.
Nhà có hoa Tigon (Phần 1)
Hơn hai mươi năm nơi đất khách, chính tôi cũng không biết mình đã sống sót bằng cách nào. Tôi lặng lẽ chấp nhận số phận, mặc nhiên tin rằng đời mình rồi sẽ trôi qua trong cô quạnh, không trở về nơi từng là nhà, từng là hạnh phúc, từng là cả một sự nghiệp. Thế nhưng đến cuối cùng, tôi vẫn không thể thôi nhớ cố hương. Tôi chỉ mong sau khi chết đi, tro cốt của mình có thể được rải xuống mảnh đất nơi tôi đã lớn lên.
Có những yêu thương ở lại
Một miền ký ức chậm rãi mở ra từ những ngày thu ẩm ướt trên cao nguyên, nơi hình bóng ngoại với giọng hò ru ngủ, mùi cá kho quen thuộc và căn phòng cũ đầy kỷ niệm. Giữa những bôn ba cuộc sống, nối nhớ ngoại trở thành sợi dây lặng lẽ nối quá khứ và hiện tại, để rồi khi ngoại rời xa, điều ở lại không chỉ là tiếc nuối, mà là tình thương âm thầm theo ta suốt cả quãng đời.
Ai rồi cũng sẽ trở thành 'người cũ' của chính mình
Hôm nay, nếu ai đó hỏi tôi: "Yêu là gì?", tôi sẽ không còn tự tin định nghĩa như cô bé 14 tuổi năm nào. Tôi chỉ biết rằng: Yêu là khi ta chấp nhận đau lòng để học cách trưởng thành. Là khi ta hiểu rằng, rung động hay cảm động, hạnh phúc hay dằn vặt, tất cả đều là những mảnh ghép không thể thiếu để tạo nên thanh xuân.
4 con giáp sau chuẩn bị tinh thần "hứng lộc" đúng dịp Tết này
Trong khi nhiều người còn đang loay hoay với những dự định dang dở, thì 4 con giáp dưới đây được dự báo sẽ có một cú "lội ngược dòng" ngoạn mục ngay từ dịp Tết, mở ra một năm tiền tài rủng rỉnh và cuộc sống viên mãn bất ngờ.
Con về đón Tết
Con về đón Tết nao nao, Mừng vui vì thấy cha chào, mẹ trông. Tóc con giờ cũng trổ bông, Mẹ cha nay cũng lưng còng, da nhăn.
Phụ nữ khổ tâm thường sẽ có thói quen này, muốn đổi vận hãy sửa ngay hôm nay
Người xưa có câu "tướng tự tâm sinh", mọi vất vả hay an nhàn của một người phụ nữ đôi khi không nằm ở số phận định sẵn, mà hiện hữu ngay trong từng bước đi, cách ăn uống mỗi ngày.
Những dấu chân không bao giờ mất
Giữa những bữa cơm gia đình tuổi mười sáu, mười bảy, có những dấu chân âm thầm in lại của yêu thương, tổn thương và những điều chưa kịp nói. Lớn lên rồi mới hiểu, có những ký ức tưởng rất nhỏ nhưng theo ta suốt cả đời.












