Những con đường mòn
2018-01-09 01:10
Tác giả:
blogradio.vn - Tôi nhìn xuống chân mình, con đường mòn heo hút nơi đã diễn ra bao cuộc chia ly buồn bã thế này, những đứa trẻ ai cũng có ước mơ của chúng. Còn tôi, tôi ước gì làng tôi không chỉ có người già và trẻ nhỏ, tôi ước gì trên con đường này sẽ không còn dấu chân của những kẻ xa xứ. Ước gì những đứa trẻ kia không phải lớn lên mà thiếu vắng tình thương của bố mẹ, và những ước mơ của chúng sẽ không bị gánh nặng mưu sinh vùi dập, ước gì làng tôi sẽ đầm ấm, có cả người già, người lớn và trẻ nhỏ, chẳng có giông bão nào ngang qua làng tôi cả.

Những buổi chiều ở làng tôi trôi qua một cách chậm chạp, nặng trịch như những bánh xe công nông trượt dài trên những con đường mòn heo hút bóng người. Tôi đứng trên một mô đất cao, nhìn xuống cái khung cảnh man mác của quê mình, đợi mẹ về.
Mẹ tôi là cô giáo, trong khi bao người rời quê lên thành phố kiếm sống, mẹ vẫn ở lại quê làm cái nghề gõ đầu trẻ lương ba cọc ba đồng. Ngày nào đi làm về mẹ cũng đem một cuốn truyện từ tủ sách của trường mẹ về cho tôi đọc, dù có khi nó đã rách mất cả nửa quyển, tôi vẫn nâng niu đọc từng trang rồi tự mình tưởng tượng ra đoạn kết. Lũ trẻ trong làng hầu như đều là học sinh của mẹ tôi. Chẳng biết có phải vì mẹ là cô giáo chúng nó mà đứa nào cũng gọi tôi bằng anh, kể cả những đứa lớn như thằng Cáo. Nó to béo lực lưỡng, da đen nhẻm, mồ côi từ nhỏ, ở với bà ngoại, đi học bữa đực đứa cái. Tính nó cục cằn và sẵn sàng giơ nắm đấm với bất kỳ thằng nào nhắc đến mẹ nó. Thực ra nó không hẳn mồ côi, mẹ nó lên thành phố làm ăn gần chục năm chưa về, nó tự dưng bị xem là thằng mồ côi. Hầu như trẻ con trong làng đứa nào cũng từng bị nó đánh, nhưng tuyệt nhiên nó chẳng bao giờ đánh tôi dù đôi lúc tôi cũng hùa vào trêu nó cùng lũ trẻ. Hẳn chúng nó rất yêu quý mẹ tôi, thấy đứa nào khổ quá mẹ vẫn hay cho chúng nó miếng áo manh quần, cũng có khi mẹ chắt bóp mấy đồng lẻ mua cho chúng nó quyển sách, cái bút,... Có lần thằng An em tôi, nó khóc toáng lên khi không thấy cái quần đùi hoa dì tôi gửi từ thành phố cho nó hồi tết năm ngoái, tôi biết mẹ mang cho thằng Định hàng xóm, tôi lẳng lặng ra dỗ thằng An, còn bố tôi chỉ lẩm bẩm:
- Nhà mình không có còn đem đi cho.
Bố tôi làm thuê những việc lặt vặt trong làng, mấy năm nay sức khỏe ông yếu dần, không làm được việc nặng. Những lần bố tôi đi làm về với bộ quần áo lấm lem lại thấy mẹ sửa soạn đồ đi dạy, bố lại thở dài vì mẹ vốn dĩ chỉ có hai bộ quần áo tử tế để mặc. Không hiểu sao tôi rất sợ những tiếng thở dài của bố, lạ lắm, nó nhẹ nhàng mà nặng nề ghê gớm, nó thể hiện sự bế tắc của một người đàn ông, chất chứa tất cả nỗi lo, nỗi khắc khoải về gánh nặng mưu sinh, về trách nhiệm gia đình,...
Những đồng lương của mẹ tôi chẳng đủ nuôi cả nhà, tiền của bố cũng chẳng đáng là bao, nhiều người khuyên mẹ tôi lên thành phố làm thêm vài năm, bỏ quách cái việc gõ đầu trẻ với đồng lương bèo bọt. Nhưng mẹ không làm vậy, tôi biết mẹ yêu những đứa trẻ nghèo đáng thương. Tôi hay quan sát mẹ khi mẹ chấm bài, bên chiếc đèn dầu leo lét, ánh mắt mẹ đăm chiêu vào bài tập của lũ trẻ, đôi lúc lại nhíu mày khi gặp một nét chữ nguệch ngoạc, đôi lúc lại mỉm cười tủm tỉm khi gặp những ý văn vụng về. Có những hôm trời lạnh thấu sương, gió lùa vào cánh cửa mỏng đã mục nát vì mưa gió, tôi thấy vai mẹ run lên vì lạnh nhưng mẹ vẫn ngồi đấy miệt mài bên chồng vở học sinh.Tối tối, mẹ thường nằm đọc cho tôi và thằng An một câu chuyện hay một bài thơ, có những chuyện mẹ đã kể đi kể lại bao nhiêu lần tôi thuộc đến từng chi tiết nhưng lúc nào giọng nói ngọt ngào của mẹ cũng làm tôi thấy háo hức như lần đầu tiên.Tôi nhớ những câu thơ mẹ hay ngâm:
"Thuở còn thơ ngày hai buổi đến trường
Yêu quê hương qua từng trang sách nhỏ
Ai bảo chăn trâu là khổ
Tôi mơ màng nghe chim hót trên cao"
Mẹ yêu quê và tôi cũng vậy, mà sao nhiều người xa quê đến thế? Mỗi chiều đứng trên cao nhìn xuống con đường hun hút chỉ thấy những bóng người hiếm hoi, chỉ có những bóng người già hay bước chân của những đứa trẻ nghịch ngợm, còn bố mẹ chúng đều đã phải ra đi, tôi ôm mẹ thật chặt, mẹ sẽ không ra đi, mẹ sẽ mãi ở làng làm cô giáo.
Tôi thích rúc vào nách mẹ, dụi đầu vào tóc mẹ ngửi mùi bồ kết thơm thơm, sờ vào bàn tay chai sần thô ráp của mẹ. Chẳng giống như những cô giáo khác, ngoài giờ lên lớp, mẹ lại tất bật ngoài đồng. Bàn tay vừa khi nãy còn cầm phấn trắng, viết những nét chữ tròn trịa lên chiếc bảng đen cũ kỹ, nay đã lấm lem bùn đất, tôi hay hôn lên đôi bàn tay mẹ, tôi yêu bàn tay ấy đến lạ lùng.
Con Na, nhà cách nhà tôi đúng bằng một "cái dậu mùng tơi", nó nhỏ hơn tôi 3 tuổi, ngày nào nó cũng sang nhà tôi hỏi bài mẹ. Có một chiều tôi đang ngồi bứt lá dừa gấp cào cào cho thằng An chơi thì nó ngồi xuống cạnh tôi rồi hỏi:
- Anh Bình sau này thích làm gì?
- Tao chưa biết, thế còn mày?
Nó chu mỏ:
- Em á, em thích làm cô giáo như mẹ anh ý, với cả em thích làm con dâu của mẹ anh nữa.
Nó vừa nói vừa cười toe toét, tôi chẳng ưa nổi nó, con gái con đứa vừa đen vừa xấu lại còn suốt ngày nhận vơ tôi làm chồng, tính cách thì đanh đá, chua ngoa chẳng hiền thục như mẹ tôi, tôi thầm nghĩ nó sẽ không trở thành cô giáo như mẹ tôi được.

- Anh Bình, sao bố cứ nằm mãi thế?
- Bố bị bệnh.
- Sau này, em sẽ làm bác sĩ chữa khỏi bệnh cho bố!
Tôi chỉ ừ một cái, sợ nó nói nữa sẽ làm mẹ tỉnh giấc.
Mẹ lặng lẽ bón từng thìa cháo cho bố rồi ra hiệu cho anh em tôi xuống bếp, thằng An háo hức mở nồi, rồi khóc òa lên khi thấy toàn khoai, tôi biết nhà tôi đã cạn tiền, mẹ ôm nó dỗ dành.
Một chiều tôi thấy mẹ sửa soạn ít đồ rồi sang nhà bà ngoại, thằng An đòi đi theo mẹ không cho, tự dưng tôi có linh cảm không lành. Tối đó, khi thằng An đã ngủ say, mẹ lặng lẽ ôm tôi, mẹ nói mẹ phải đi, mẹ phải xuống dưới thành phố tìm việc làm. Tôi ngồi bật dậy, òa khóc:
- Mẹ đừng đi, con xin mẹ...
Mẹ khẽ xoa đầu tôi:
- Mẹ cần phải đi con ạ, mẹ muốn chữa bệnh cho bố, mẹ không muốn hai con nghỉ học...
Tôi nằm khóc gục đầu vào mẹ, mái tóc mẹ vẫn thơm mùi bồ kết, bàn tay mẹ vẫn thô ráp như tường nhà, mùi của mẹ vẫn thật dễ chịu,...nhưng chỉ ngày mai thôi, tôi không còn được nằm cạnh mẹ nữa...
Chiều hôm ấy, một chiều mùa thu ảm đạm, mẹ sửa soạn đồ rồi đi, bố tôi vẫn nằm đó, ông chỉ im lặng, lúc đó tôi cứ nghĩ dường như không một người đàn ông nào cô độc hơn bố tôi.
Con đường mòn hôm đấy toàn trẻ con, thằng An khóc ướt đẫm áo tôi, còn lũ trẻ trong làng đứa nào đứa nấy mặt buồn rười rượi, những đứa trẻ đáng thương mà mẹ tôi coi chúng là một phần cuộc đời mình, chúng nó đứa nào cũng chuẩn bị thứ gì đó cho mẹ tôi, đứa tặng mẹ chiếc khăn mùi soa, đứa cho mẹ tôi bọc cơm nắm ăn đi đường,... riêng cái Na nó tặng mẹ tôi một cây bút. Mẹ bật khóc, mẹ tôi liệu có dịp nào để dùng đến cây bút đó nữa không, mẹ chẳng là cô giáo nữa, mẹ không là cái cớ để tôi oai với bọn trẻ nữa, mẹ phải đi thật rồi... Thằng Cáo đừng từ xa, nó lấy tay quệt nước mắt, nó nhớ mẹ nó chăng, trong thoáng chốc, tôi hỏi lòng liệu mẹ tôi có đi mãi không về như mẹ nó không.

Tôi nhìn cái Na, nó vẫn khóc thút thít, thực ra nó cũng không đáng ghét như tôi nghĩ, liệu sau này nó có thể làm cô giáo như ước mơ của nó không? Thằng An vẫn gào khóc, nó có thể làm bác sĩ để chữa bệnh cho bố không? Và cả lũ trẻ kia những ước mơ của chúng, có thực hiện được không hay khi lớn lên, chúng sẽ lại đi trên con đường này, đến những nơi xa lạ để mưu sinh và không quay về nữa...
Tôi nhìn theo bóng mẹ, tấm lưng mỏng manh của mẹ rồi sẽ oằn mình chịu đựng sức nặng của những bao si măng, sỏi đá. Nơi mẹ đến mỗi ngày không phải là lớp học tồi tàn nơi miền quê nghèo mà là những công trường bụi bặm. Bàn tay của mẹ không còn cầm những viên phấn trắng mà sẽ bón từng thìa cháo cho đứa trẻ xa lạ con một gia đình giàu có trong thành phố. Ở nơi đó không có ai gọi mẹ là cô giáo. Mồ hôi mẹ sẽ rơi xuống từng giọt, đắng đót đến nhói lòng.
Tôi nhìn xuống chân mình, con đường mòn heo hút nơi đã diễn ra bao cuộc chia ly buồn bã thế này, những đứa trẻ ai cũng có ước mơ của chúng. Còn tôi, tôi ước gì làng tôi không chỉ có người già và trẻ nhỏ, tôi ước gì trên con đường này sẽ không còn dấu chân của những kẻ xa xứ. Ước gì những đứa trẻ kia không phải lớn lên mà thiếu vắng tình thương của bố mẹ, và những ước mơ của chúng sẽ không bị gánh nặng mưu sinh vùi dập, ước gì làng tôi sẽ đầm ấm, có cả người già, người lớn và trẻ nhỏ, chẳng có giông bão nào ngang qua làng tôi cả.
Một cơn gió thổi qua, nó mang ước mơ của tôi đến phương trời nào đó...
Hoàng hôn đã buông xuống nơi vùng quê nghèo nàn, con đường mòn đã khuất bóng mẹ tôi...
© Nguyễn Hoàng Dương – blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Khi tuổi tác trở thành gánh nặng
Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.
Tôi của những năm tháng 17
Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống
Hãy Yêu Bản Thân Hơn Khi Yêu Một Người Khác
Tớ từng có một mối tình kéo dài gần 2 năm. Ban đầu cả hai rất hạnh phúc, nhưng càng về sau lại càng nhiều tổn thương. Vì yêu quá nhiều nên tớ luôn là người xin lỗi, năn nỉ và chấp nhận vượt qua giới hạn của bản thân chỉ để giữ người ấy ở lại. Cuối cùng, tớ nhận ra mình đã đánh mất chính mình trong mối quan hệ đó. Sau chia tay, tớ mất hơn 6 tháng để chữa lành và học được rằng: trong tình yêu, yêu bản thân mình vẫn là điều quan trọng nhất. Đừng vì sợ mất một người mà quên mất giá trị của chính mình.
Phụ nữ à, đừng quá xuề xoà với chồng mình
Phụ nữ à, đừng quá xuề xoà với chồng mình, đừng bao giờ quên chính mình là ai!
Tớ sẽ nhớ cậu lắm
Ba năm qua với tớ không chỉ là yêu, mà là hành trình cùng nhau lớn lên. Từ những ngày lớp 8 ngây ngô tập tành chơi guitar để gây ấn tượng, đến năm lớp 9 đầy áp lực thi cử khiến tụi mình từng muốn buông tay, tớ đã học được rằng tình yêu không chỉ có màu hồng mà còn là sự kiên nhẫn và thấu hiểu. Giờ đây, khi là một nam sinh lớp 10, tớ chọn cách hoàn thiện bản thân hơn—từ vóc dáng đến lối sống—để xứng đáng là bến đỗ bình yên cho cậu. 1.095 ngày ấy đã biến một thằng nhóc ích kỷ thành một người biết vì "chúng mình", và tớ trân trọng mọi khoảnh khắc tụi mình đã cùng nhau đi qua.
Hoa sim đỏ
Câu chuyện là hồi ức của một giáo viên thế hệ 7x, anh sinh ra và lớn lên tại Hà Nội. Nhân duyên đã đưa anh đến với vùng cao Tây Bắc. Nơi đây anh đã gặp mối tình đầu của mình. Câu chuyện cũng là giai đoạn thanh xuân tươi đẹp của một cán bộ Đoàn, một thời tuổi trẻ sôi nổi, nhiệt huyết. Có cả những bỡ ngỡ, va vấp khi mới bước chân vào đời. Bất cứ ai trải qua đều tự hào về những gì mình đã làm, dù nhỏ bé nhưng hữu ích.
Hành trình tìm lại sự bình yên
Thật ra hành trình đi tìm bình yên vốn không phải là một chuyến đi thật xa. Mà là hành trình quay trở về với chính mình. Giống như bầu trời xanh vẫn luôn nằm phía sau những tầng mây xám, bình yên thật ra chưa từng biến mất. Chỉ là có những lúc cuộc sống quá ồn ào khiến ta quên mất cách lắng nghe bản thân mà thôi.
Tia sáng tình yêu
Chúng ta ai cũng từng trải qua mối tình thơ ngây thời đi học cả. Nhưng tình yêu ấy có mấy ai sẽ có kết thúc đẹp đâu. Thế nên, chúng ta hãy biết trân trọng những gì đang có ở hiện tại thay vì cứ sống mãi trong quá khứ. Chúng ta gặp nhau và yêu nhau đã là một cái duyên còn tiến đến cuộc sống hôn nhân thì là nợ nên hãy yêu mà đừng tính toán thiệt hơn gì cả bạn nhé.







