Con đường con đi có nội luôn ở đó mỉm cười
2017-06-08 01:09
Tác giả:
Về quê, cũng về không biết bao nhiêu lần mà hễ mỗi lần về lòng cứ ấm áp lạ! Tới nhà, nội vẫn ngồi đó chờ nó. Lần nào về nhà cũng vậy, nội cũng nhắc ghế, ngồi trước sân chờ nó… Biết là vậy, nhưng cứ xuống xe, thấy nội là nó lại rơm rớm nước mắt.
Đối với ai đó, tuổi thơ gắn liền với những ký ức đẹp bên ba mẹ. Còn nó, tuổi thơ nó gắn với nội. Nó nhớ như in cái đêm mẹ nói với nó rằng “từ sáng mai ông bà nội sẽ cho con tiền đi học”, nó “dạ” ngây thơ, nó quá nhỏ để biết hỏi “Sao vậy mẹ? Ba mẹ đi đâu à?”
Nó đã không hỏi và từ sáng hôm sau đó, nó không còn được sống chung với ba mẹ và em nó nữa. Em nó được ba mẹ mang theo, lúc đó nó đã trách ba mẹ sao không mang theo mình, ba mẹ thương em nó hơn? Lúc đó nó chưa đủ lớn để biết rằng ba mẹ để nó lại để nó được tiếp tục đến trường.

Từ ngày đó, nó sống với ông bà nội, mỗi lần bị mấy đứa hàng xóm chọc hay cô cạnh nhà không cho con cô chơi chung với nó, cô bảo “Con nhỏ đó, ba mẹ nó trốn đi biệt xứ rồi, chơi với nó sẽ thành hư”, nghe xong nó chạy về nhà, núp sau chuồng gà và khóc. Bây giờ lớn rồi vẫn không hiểu sao lúc đó một người lớn lại nói với đứa trẻ con những lời như vậy. Thầy cô, bạn bè cũng nhìn nó với ánh mắt khác. Nhưng lúc đó, nó không quan tâm, nó tránh tiếp xúc với những người đó. Cũng chẳng buồn nói cho người lớn nghe, nó chỉ tự nhủ phải học thật giỏi rồi ba mẹ sẽ về với mình. Tối đến, nhiều khi nhớ ba mẹ quá, tủi thân nằm khóc, bệnh cũng nằm trong phòng khóc một mình… Nhưng có một điều an ủi nhất với nó, trong số mấy đứa cháu sống chung, nội thương nó nhất! Nó còn nhớ lúc bị sốt, cứ nằm ì trong phòng, chẳng ăn uống gì, từ cửa sổ, nội móc cái bánh bao còn nóng trong túi và đưa cho nó “Con ăn đi, đừng để cho mấy đứa em thấy”, nó đã ăn trong nước mắt! Nó hiểu, lúc đó nhà nghèo lắm, nội làm gì có tiền mua hết cho mấy đứa cháu, Nội đã phải giấu bánh bao trong túi áo và lén đưa cho nó…
Nó đã lớn lên như vậy, những ngày nó đi thi, nội dậy thật sớm và gọi nó dậy, chở nó đi ăn hủ tiếu trước khi vào phòng thi, hủ tiếu thôi nhưng bấy giờ là ước mơ đối với nó… Rồi cuối năm, được học sinh giỏi, bạn nó được ba mẹ thưởng những món quà đắt tiền. Nội cũng lại đèo nó trên chiếc xe đạp đi ăn hủ tiếu, cũng chỉ cần có vậy, nó cũng đã vui và hạnh phúc lắm. Chắc có lẽ khoảng thời gian đó cũng đã dạy cho nó tính biết hài lòng, hài lòng với những thứ đang có…
Sang một năm học mới, lại vất vả với tiền sách vở, học phí... Có lúc không mượn được sách cũ để học, nó ngồi buồn rười rượi. Một ngày nội về bảo nó đi cùng nội, ra chợ mua sách và tập mới cho nó. Hình ảnh nội hì hụt đạp xe vẫn cứ như mới hôm qua đây thôi, nhưng nội ạ, nó đã vui đến bật khóc. Mua tập sách về rồi mới biết để có được tiền mua những thứ đó cho nó, nội đã phải trèo lên cây dừa, hái từng quả đem bán, nội cứ làm nó khóc hoài như vậy đó.

Lúc còn nhỏ, nó thích nuôi cá, nó thích nhìn những chú cá nhỏ, bơi lội trong làn nước trong veo, khỏe mạnh và tự do. Nó vẫn in trong đầu hình ảnh nội khệ nệ rinh gạch, trộn xi măng xây hồ cá cho nó, nó cũng bệ nệ gạch, đi lon ton sau lưng ông, lúc đó không thấy mệt chút nào, ngập tràn sung sướng vì nó sẽ có một bể cá thật đẹp do nội xây… Nó đã lớn lên như vậy đó, nội vừa là ông, vừa là ba, vừa là anh trai…, có thể đối với những người khác nội rất bình thường nhưng đối với nó nội là ông Bụt, thật đặt biệt, thật vĩ đại!
Giờ nội đã già đi nhiều, tóc bạc đi nhiều, gương mặt hằn những nếp nhăn. Nội à, đứa cháu ngày nào của nội đã trưởng thành rồi, con cũng không hay khóc như ngày xưa đâu, con tự tin rằng mình đủ mạnh mẽ để vượt qua mọi khó khăn, để sống thật tốt và có ích, để vững bước trên con đường của con. Nội hãy thật khỏe mạnh, hãy luôn là điểm tựa vững chắc của con, nội nhé. À, có một lời con chưa bao giờ nói với nội, nhưng con chắc rằng nội sẽ cảm nhận được đúng không nội: “Cảm ơn nội, cuộc sống mỗi người có một hoàn cảnh riêng, một con đường riêng, nhưng với riêng con, con vẫn tự hào về hoàn cảnh của mình, con đường của mình vì ở đó luôn có nội.”
© Tram Le – blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Mắt em sao buồn thế?
Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.
Ngôi nhà hạnh phúc
Những ngày đông đến, gió thổi hun hút ngoài hiên, mẹ lại ngồi bên khung cửa sổ đan áo len cho chúng tôi. Đôi tay mẹ thoăn thoắt, từng sợi len như dệt thành bao thương yêu thầm lặng. Chị tôi ngồi kế bên, vừa gỡ rối sợi len, vừa khe khẽ hát mấy câu vọng cổ. Còn cha, khi rảnh, lại kể chuyện ngày xưa cho chúng tôi nghe, giọng cha trầm ấm hòa cùng tiếng mưa tý tách ngoài hiên. Ngôi nhà nhỏ khi ấy ấm hơn bất kỳ ngọn lửa nào.
Khi tình yêu không còn nữa
Tôi chẳng cần phải sống vì bất cứ ai, nhìn sắc mặt hay chịu chi phối cảm xúc của người khác. Nhưng rồi tôi nhận ra nhiều khi ly hôn không phải là chúng ta kết thúc cuộc hôn nhân không hạnh phúc mà là mở ra cho chúng ta một bước tiến mới. Có thể là những ngày bình yên hay những ngày mà chúng ta phải tự đối diện với khó khăn thay vì có chồng hay vợ bên cạnh cùng vượt qua.
Người lạ, có quen!
Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!
Giữa hai mùa im lặng
Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.
Tình yêu đến như một tia chớp
Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.
Lá thư số 02
Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.
Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)
Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.
Lá thư số 01
Chàng trai yêu dấu của mình, xin cậu hãy cho phép mình được thích cậu, được gọi tên cậu, được là người sẽ luôn vì cậu. Xin đừng khước từ tình yêu này, đừng ngăn trái tim này hướng về cậu. Lá thư này chắc cậu sẽ chẳng bao giờ đọc được, nhưng mình vẫn muốn viết. “Mình thích cậu, chỉ thích duy nhất cậu”.
Có những điều chúng ta mới biết (Phần 2)
Anh nhìn cô rất lâu. Ánh mắt vui mừng như gặp lại một người thân cũ, nhưng sâu bên trong là một nỗi mệt mỏi không giấu được. Chỉ cần một cái nhìn, cô đã hiểu cuộc đời anh những năm qua không hề nhẹ nhàng.






