Phát thanh xúc cảm của bạn !

Như cõi thiên đường, phần 15

2013-07-15 14:24

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team, Nhím Xù

Đầu óc nàng cảnh báo nàng đó là điều điên rồ, nhưng trái tim nàng biết đây thực sự là lời chào tạm biệt và kinh nghiệm làm nàng nhón chân lên và hôn lại chàng với tất cả khát khao, bối rối và đau đớn mà nàng cảm nhận được.

Elizabeth ngồi lún vào ghế bành, lo lắng dứt mạnh chiếc váy để đi đường, mũ và găng tay của nàng ở trên giường bên cạnh là vali đã được đóng gói, chờ được đưa xuống dưới khi Robert đến. Mặc dù đã chấp nhận ra đi, nhưng khi có tiếng gõ cửa vang lên, nàng bật dậy kích động. Thay vì thông báo cho nàng biết anh trai nàng đã đến, người gia nhân đưa cho nàng một mảnh giấy khi nàng mở cửa.

Vừa chìa bàn tay lạnh ngắt ra, nàng vừa cầu nguyện rằng đó không phải là tin từ London rằng Robert không thể đến đón nàng. Nhưng đó chỉ là những dòng chữ “Gặp mình ở nhà kính. Cần phải nói chuyện với bạn.”

Người gia nhân đi xuống cầu thang, nàng liền gọi anh ta và hỏi “Ai đã đưa lá thư này?”

“Cô Valerie, thưa qúy cô.” Elizabeth vừa nhẹ nhõm vì đó không phải từ Ian thì ngay lập tức lại lo lắng rằng Valerie bằng cách nào đó khám phá ra một điều gì đó về sự biến mất của Elizabeth chiều nay. “Valerie muốn tôi gặp cô ấy ở nhà kính ngay bây giờ” nàng nói với Berta.

Elizabeth trong cả cuộc đời mình chưa bao giờ bị lôi kéo vào một âm mưu gì hoặc là có một mánh lới gì và tất cả mọi việc đã xảy ra có vẻ rắc rối và hiểm độc nhưng nàng không nhận ra.



Bước ra phía cửa sổ, Elizabeth nhận thấy là phần lớn khách khứa đang đứng ở hiên hoặc đi dạo trong vườn. Điều cuối cùng mà nàng muốn là Ian có thể nhìn thấy nàng đi về phía nhà kính và theo nàng. Điều đó có vẻ là khó có thể xảy ra nhưng tuy vậy sẽ là khôn ngoan nếu tính đến điều đó. Nàng gần như thở phào nhẹ nhõm khi nàng thấy vóc dáng cao lớn của chàng dưới hiên. Cố lờ đi cảm giác đau nhói khi nhìn về phía chàng, Elizabeth rời khỏi cửa sổ rời khỏi ngôi nhà bằng cửa sau.

Đứng trước cửa vào nhà kính Elizabeth ngập ngừng. “Valerie” nàng gọi nhỏ và nhìn quanh.

Ánh trăng sáng chiếu rọi khắp nơi và khi không có ai trả lời, Elizabeth liền đi vào bên trong và nhìn quanh tìm kiếm. Nhà kính này rộng hơn nhà kính ở Havenhurst nhưng không có nhiều chủng loại hoa phong phú như ở nhà nàng. Elizabeth bồn chồn đi lại giữa những dãy hoa.

“Elizabeth?” giọng của Ian. Nàng quay ngoắt lại, trái tim nàng đập mạnh, toàn thân nàng đông cứng lại.

“Có điều gì vậy” chàng hỏi.

“Anh làm tôi giật mình,” nàng nói khi chàng tiến về phía nàng, nét mặt chàng xúc động một cách kỳ lạ. “Tôi không mong anh đến đây,” nàng nói với vẻ lo lắng.”

“Thật sao?” chàng diễu cợt “Em mong chờ ai sau lời nhắn đó hoàng tử xứ Wales chăng?”

Lời nhắn! Thật điên rồ, suy nghĩ đầu tiên của nàng sau khi nhận ra tin nhắn ấy là từ chàng không phải là Valerie, là kiểu chữ viết trên đó gần như là của một người đàn ông dốt nát. suy nghĩ thứ hai của nàng là chàng có vẻ đang giận dữ về một điều gì đó.

“Tôi cho rằng em sẽ nói với tôi làm thế nào mà suốt cả buổi chiều chúng ta bên nhau, em không chú ý đề cập đên việc em là Qúy cô Elizabeth?”

Elizabeth nhận ra là chàng đã biết nàng là nữ bá tước Havenhurst, chứ không phải chỉ là con gái lớn của một quý tộc nhỏ nào đó.

“Từ khi em không muốn nói.” Chàng tiến lên một bước nắm lấy cánh tay nàng, “đây là tất cả những gì mà em muốn ở tôi mà?”

“Không!” nàng vội vàng nói, lùi lại thoát khỏi tay chàng. “Tôi thích nói chuyện hơn,”

Chàng bước tới và Elizabeth vội vàng lùi lại kêu lên “ý tôi là, có rất nhiều chủ đề thú vị để nói chuyện, đúng không?”

“có à?” chàng nói và lại tiến tới.

“Đúng,”nàng kêu lên, lùi hai bước. Nắm lấy chủ đề đầu tiên mà nàng có thể nghĩ ra, nàng chỉ những những cây dạ lan hương đằng sau mình và nói “Không phải những cây dạ lan hương này rất đáng yêu sao?”

“Đáng yêu,” chàng đồng ý mà không thèm liếc nhìn chúng và rồi chàng nắm lấy vay nàng, rõ rằng có ý định kéo nàng về phía mình. Elizabeth nhảy lùi về phía sau quá nhanh làm những ngón tay chàng chỉ trượt nhẹ trên váy của nàng.

Tác giả: Judith McNaught

Người đọc:
Nhím Xù

Kỹ thuật: Nhím Xù


Câu truyện Hàn Quốc thú vị nhất : Bắt cá hai tay trên thiên đường

(...)

Bạn có thể tìm thấy những bản nhạc nền được sử dụng trong chương trình tại forum Nhacvietplus và Blog Việt theo địa chỉ: http://forum.nhacvietplus.vn.
Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Audio Book bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email audiobook@dalink.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Replay Blog Radio: Để anh đưa em vào phố thu

Replay Blog Radio: Để anh đưa em vào phố thu

Đôi khi ta yêu một thành phố không phải vì thành phố có gì mà vì ở đó có ai. Thành phố Hà Nội đang độ chuyển mùa, không còn những đợt nắng nóng gay gắt mùa hè. Bầu trời xam xám một màu ảm đạm, những cơn mưa rả rích không ngớt, từng đợt gió se lạnh đã kịp tràn về. Phố dường như đang ở một khoảng chênh vênh không mùa, khiến lòng người có cảm giác nao nao, gợi nhớ về nhiều kỷ niệm.

Blog Radio 776: Gặp lại nhưng không thể đi tiếp cùng nhau

Blog Radio 776: Gặp lại nhưng không thể đi tiếp cùng nhau

Sau cuộc gặp gỡ ngày hôm đó tôi chẳng còn điều gì để mong chờ. Hoặc những gì tôi chờ mong có lẽ chỉ là gặp lại anh một lần để biết anh có hạnh phúc hay không? Hoặc có lẽ đó cũng chỉ là chấp niệm của tôi thôi.

Nỗi lòng kẻ cô đơn

Nỗi lòng kẻ cô đơn

Cơ bản cuộc đời là buồn, chỉ là nỗi buồn không giống nhau nên ta cứ ngỡ cười đã là vui. Cũng không biết nữa, đôi khi ta chấp nhận cười một cái dù tâm trạng đang buồn, còn hơn phải lý giải nỗi buồn của bản thân cho người khác hiểu. Có ai gánh được thay ta những hoài niệm cũ, có ai đau thay ta những tổn thương chằng chịt trong tâm hồn, có ai cho ta buồn lây với những tiêu cực của mình

Em mắc nợ gì với cuộc đời anh mà anh nỡ lừa dối em như thế?

Em mắc nợ gì với cuộc đời anh mà anh nỡ lừa dối em như thế?

Cô không ngừng lẩm bẩm, “tại sao, tại sao anh lại đối xử tệ bạc với cô đến vậy”. Cô trách anh, rồi trách bản thân mình, sao để anh dối lừa như thế.

Blog Radio 775: Buông bỏ quá khứ để bước đến nơi thuộc về mình

Blog Radio 775: Buông bỏ quá khứ để bước đến nơi thuộc về mình

Đôi khi buông bỏ một thứ gì đó, bởi vì thứ đó từ đầu đến cuối không phải là của mình và cũng là để nhận lại những điều tốt đẹp hơn.

Replay Blog Radio: Chọn người hoàn hảo để yêu

Replay Blog Radio: Chọn người hoàn hảo để yêu

Con người không ai là hoàn hảo. Không có gì bảo đảm rằng bạn sẽ tìm được một người theo đúng những gì bạn đã vẽ ra cho một nửa của mình. Nếu thật sự yêu thương và trân trọng ai đó, hãy làm cho họ hiểu và ở bên bạn.

Khi kẻ tổn thương lại làm đau người khác

Khi kẻ tổn thương lại làm đau người khác

Yêu thương rồi cũng hóa hư vô. Người bên ta rồi đến lúc cũng bỏ ta lại. Đau lòng nhất vẫn là người yêu mà chẳng biết mình được yêu hay không. Tự dối lòng yêu người không cần đáp trả nhưng sao vẫn thấy nghèn nghẹn. Tiếc cho một thời đã xa, tiếc cho một cuộc tình ấm áp nhưng mong manh.

Blog Radio 774: Hạnh phúc chẳng phải của riêng tôi

Blog Radio 774: Hạnh phúc chẳng phải của riêng tôi

Mẹ đặt bàn tay tôi lên tay anh rồi mỉm cười chúc phúc cho chúng tôi. Cuộc sống hôn nhân của chúng tôi sau này ắt hẳn sẽ không thể tránh khỏi những lúc cơm chẳng lành, canh chẳng ngọt. Nhưng tôi nghĩ chúng tôi sẽ vượt qua được vì hạnh phúc chẳng phải của riêng chúng tôi trong mối nhân duyên này...

Quán quen nào còn nhắc tên chúng mình

Quán quen nào còn nhắc tên chúng mình

Có những ngày không dám đi qua chốn cũ vì sợ kỷ niệm ủa về. Lòng tự nhủ thầm, từ ngày ấy, có khi nào người ghé ngang qua những nơi xưa ta từng hò hẹn hay không?

Blog Radio 773: Gặp người đúng thời điểm

Blog Radio 773: Gặp người đúng thời điểm

Thành phố này nói to không to nhưng nói nhỏ lại chẳng nhỏ, một lần lạc mất là chẳng thể tìm thấy nhau. Đôi lần tôi thầm nghĩ, có khi tôi đang đứng trên cầu nhìn xuống, còn anh thì chen chúc giữa dòng người tan tầm dưới kia. Gần trong gang tấc nhưng chẳng thể nào chạm tới.

back to top