Phát thanh xúc cảm của bạn !

Trải lòng với mùa thi đại học ( CXAN 159 )

2013-07-13 14:28

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team, Na Ngố

Con đường dẫn đến thành công chưa bao giờ thành lối. Nên dù trên đường đi bạn có gập ghềnh. Đừng quên rằng thành công luôn đồng hành với thất bại, và sau thất bại chính là thành công thế nên hãy kiên cường và chấp nhận những gì thuộc về chính bạn.

Sáng nay, dắt con xe chạy ra đường chở đứa em họ đi nhận phòng thi. Đường hôm nay kẹt xe phố đông người chen chúc hơn hẳn mọi ngày.



Tôi đứng đợi vài giờ chờ đứa em đang vào nhận phòng thi. Bên cạnh tôi là một người phụ nữ đang ngồi ngoài đợi con với khuôn đầy khắc khoải chờ đợi. Tôi ngồi trò chuyện với chị một hồi chợt thấy cái cảm giác mùa thi mấy năm trước chợt ùa về. Một mùa thi đầy ắp những vui buồn qua đi…

Tôi còn nhớ cảm giác lần đầu ngày nhận phòng thi tâm lý không ổn, vừa lo vừa sợ. Không biết cái ước mơ trở thành cô giáo của mình có thực hiện nổi hay không. Hồi ấy tôi chọn thi khối A không thi khối D. Một định hướng sai lầm bồng bột khi ưu thế của tôi là môn Văn - Anh, còn 2 môn Hóa - Lý tôi học không ổn.

Một năm tôi thi rớt đại học. Bạn học tôi và mấy đứa hàng xóm gần nhà học rất giỏi. Bố mẹ khoe con họ đậu các trường lớn Đại học Khoa Học Tự Nhiên, Đại học Ngoại Thương, Đại học Công Nghiệp... còn tôi thì tủi thân. Năm đó tôi có đọc một tờ báo, có một cô nữ sinh khối C thi không làm được bài đã nhảy sông tự vẫn. Chuyện cũ đã qua 8 năm rồi…

Tôi bây giờ đã là một cô giáo. Bạn tôi bây giờ có đứa ra trường làm cho công ty lớn ổn định sự nghiệp nên đã lập gia đình sớm. Còn đứa bạn bản lĩnh ngày nào tốt nghiệp loại ưu ngành quản trị kinh doanh loay hoay tìm việc trên Sài Gòn không ổn liền xông pha về miền Tây mở một công ty chi nhánh chuyên kinh doanh quản lý các phần mềm. Khi việc kinh doanh có hiệu quả và có lãi thì bất ngờ người cùng hùn vốn làm ăn chung đã hất đổ bạn tôi một cách tráo trở. Bạn tôi mất vốn, trắng tay trở về quê thất nghiệp. Dở dở ương ương chẳng thèm vác cuốc ra đồng phơi lưng nắng gió vì nghĩ mình có tấm bằng đại học.



Những con đường dẫn đến thành công nhưng chưa bao giờ thành lối…

Con đường đại học chỉ là chìa khóa bạn đang tìm để mở cánh cổng tương lai, vẫn còn nhiều chìa khóa để mở lối tương lai không nhất thiết là bạn phải có trình độ đại học. Thi đại học không làm bài được bạn nữ sinh đã nhảy sông tự tử, bạn tôi một lần trắng tay trở về quê buông hết tất cả.

Con đường dẫn đến thành công chưa bao giờ thành lối. Nên dù trên đường đi bạn có gập ghềnh. Đừng quên rằng thành công luôn đồng hành với thất bại, và sau thất bại chính là thành công thế nên hãy kiên cường và chấp nhận những gì thuộc về chính bạn.

CXAN được thực hiện bởi Na Ngố và Nhóm sản xuất Dalink studio

(...)

Bạn có thể tìm thấy những bản nhạc nền được sử dụng trong chương trình tại forum Nhacvietplus và Blog Việt theo địa chỉ: http://forum.nhacvietplus.vn
Những bài viết, những cảm nhận muốn sẻ chia với chương trình, mời bạn gửi email tới địa chỉ radiocamxucamnhac@gmail.com


 

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Replay Blog Radio: Để anh đưa em vào phố thu

Replay Blog Radio: Để anh đưa em vào phố thu

Đôi khi ta yêu một thành phố không phải vì thành phố có gì mà vì ở đó có ai. Thành phố Hà Nội đang độ chuyển mùa, không còn những đợt nắng nóng gay gắt mùa hè. Bầu trời xam xám một màu ảm đạm, những cơn mưa rả rích không ngớt, từng đợt gió se lạnh đã kịp tràn về. Phố dường như đang ở một khoảng chênh vênh không mùa, khiến lòng người có cảm giác nao nao, gợi nhớ về nhiều kỷ niệm.

Blog Radio 776: Gặp lại nhưng không thể đi tiếp cùng nhau

Blog Radio 776: Gặp lại nhưng không thể đi tiếp cùng nhau

Sau cuộc gặp gỡ ngày hôm đó tôi chẳng còn điều gì để mong chờ. Hoặc những gì tôi chờ mong có lẽ chỉ là gặp lại anh một lần để biết anh có hạnh phúc hay không? Hoặc có lẽ đó cũng chỉ là chấp niệm của tôi thôi.

Nỗi lòng kẻ cô đơn

Nỗi lòng kẻ cô đơn

Cơ bản cuộc đời là buồn, chỉ là nỗi buồn không giống nhau nên ta cứ ngỡ cười đã là vui. Cũng không biết nữa, đôi khi ta chấp nhận cười một cái dù tâm trạng đang buồn, còn hơn phải lý giải nỗi buồn của bản thân cho người khác hiểu. Có ai gánh được thay ta những hoài niệm cũ, có ai đau thay ta những tổn thương chằng chịt trong tâm hồn, có ai cho ta buồn lây với những tiêu cực của mình

Em mắc nợ gì với cuộc đời anh mà anh nỡ lừa dối em như thế?

Em mắc nợ gì với cuộc đời anh mà anh nỡ lừa dối em như thế?

Cô không ngừng lẩm bẩm, “tại sao, tại sao anh lại đối xử tệ bạc với cô đến vậy”. Cô trách anh, rồi trách bản thân mình, sao để anh dối lừa như thế.

Blog Radio 775: Buông bỏ quá khứ để bước đến nơi thuộc về mình

Blog Radio 775: Buông bỏ quá khứ để bước đến nơi thuộc về mình

Đôi khi buông bỏ một thứ gì đó, bởi vì thứ đó từ đầu đến cuối không phải là của mình và cũng là để nhận lại những điều tốt đẹp hơn.

Replay Blog Radio: Chọn người hoàn hảo để yêu

Replay Blog Radio: Chọn người hoàn hảo để yêu

Con người không ai là hoàn hảo. Không có gì bảo đảm rằng bạn sẽ tìm được một người theo đúng những gì bạn đã vẽ ra cho một nửa của mình. Nếu thật sự yêu thương và trân trọng ai đó, hãy làm cho họ hiểu và ở bên bạn.

Khi kẻ tổn thương lại làm đau người khác

Khi kẻ tổn thương lại làm đau người khác

Yêu thương rồi cũng hóa hư vô. Người bên ta rồi đến lúc cũng bỏ ta lại. Đau lòng nhất vẫn là người yêu mà chẳng biết mình được yêu hay không. Tự dối lòng yêu người không cần đáp trả nhưng sao vẫn thấy nghèn nghẹn. Tiếc cho một thời đã xa, tiếc cho một cuộc tình ấm áp nhưng mong manh.

Blog Radio 774: Hạnh phúc chẳng phải của riêng tôi

Blog Radio 774: Hạnh phúc chẳng phải của riêng tôi

Mẹ đặt bàn tay tôi lên tay anh rồi mỉm cười chúc phúc cho chúng tôi. Cuộc sống hôn nhân của chúng tôi sau này ắt hẳn sẽ không thể tránh khỏi những lúc cơm chẳng lành, canh chẳng ngọt. Nhưng tôi nghĩ chúng tôi sẽ vượt qua được vì hạnh phúc chẳng phải của riêng chúng tôi trong mối nhân duyên này...

Quán quen nào còn nhắc tên chúng mình

Quán quen nào còn nhắc tên chúng mình

Có những ngày không dám đi qua chốn cũ vì sợ kỷ niệm ủa về. Lòng tự nhủ thầm, từ ngày ấy, có khi nào người ghé ngang qua những nơi xưa ta từng hò hẹn hay không?

Blog Radio 773: Gặp người đúng thời điểm

Blog Radio 773: Gặp người đúng thời điểm

Thành phố này nói to không to nhưng nói nhỏ lại chẳng nhỏ, một lần lạc mất là chẳng thể tìm thấy nhau. Đôi lần tôi thầm nghĩ, có khi tôi đang đứng trên cầu nhìn xuống, còn anh thì chen chúc giữa dòng người tan tầm dưới kia. Gần trong gang tấc nhưng chẳng thể nào chạm tới.

back to top