Phát thanh xúc cảm của bạn !

Người cũ

2023-02-25 01:30

Tác giả: Huỳnh Phúc Hậu


blogradio.vn - Ta trưởng thành trong đôi lần vụn vỡ cứ nghĩ bản thân sẽ cứng cỏi, can trường hơn rất nhiều lần nhưng sao cứ bắt đầu một mối quan hệ lại sợ thêm một lần tan vỡ. Gặp hàng nghìn người xa lạ ngoài kia nhưng ta lại không cảm thấy khó chịu như gặp người đã từng bên cạnh ta mỗi tối, bước qua rất nhiều những chông gai nhưng cứ liên quan đến chuyện đôi lứa bản thân lại bật cơ chế rụt rè, như phản xạ tự nhiên khi tay chưa chạm đến nước sôi đã vội rút về.

***

Thử hỏi có ai chưa từng co ro trong mớ bộn bề mỗi khi nghĩ về những điều đã cũ. Nghĩ rồi bất giác nhận ra ta từng khờ khạo biết dường nào, giá như lúc ấy ta không làm những gì đã từng diễn ra trong quá khứ, có phải hiện tại mọi thứ đã khác đi đôi phần. Nhân sinh vốn vô thường, gặp rất nhiều người nhưng nhớ nhung thì chỉ có một vài, vậy mà trời xanh cũng an bài chuyện hợp tan làm chua xót mỗi khi nhắc nhớ.

Đêm về, tiếng thời gian như hững hờ khẽ chạm vào những vết hoen mờ của tháng năm tưởng chừng như tươi đẹp. Đóa phong lan khẽ lay bên hiên nhà cũng trở nên lạnh lẽo đến không ngờ, trách người đến sai thời điểm hay trách ta-kẻ khù khờ không nhận ra đã từng rất thương.

Có ai trên đời chưa từng nhận mình là nạn nhân trong câu chuyện bản thân đi kể với người, ta cứ luyên thuyên mọi điểm xấu của đối phương với bạn bè nhưng chưa từng dừng lại để đối hoài những điểm tốt. Ta quên việc bản thân từng cảm mến ai đó như cách đoá hoa quỳnh đang phất phơ toả hương trong gió làm người cứng cỏi cách mấy cũng xiêu lòng.

neu-hom-nay-la-ngay-cuoi-cung-hay-noi-xin-loi-tha-thu-va-cam-on-758x509

Giá như khoảnh khắc ấy ta lưu giữ vào vùng nhớ ưu tiên, thì có lẽ đối phương có bao nhiêu điểm trừ cũng không làm ta nản lòng mà lỡ làm vụt mất. Ta quen thói cạnh người nên cứ nghĩ những gì họ làm là dĩ nhiên, ừ thì dĩ nhiên! Dĩ nhiên khi cảm nhận mình không còn quan trọng thì tất yếu họ sẽ chọn rời đi.

Một đứa trẻ, khi nhận được chiếc kẹo mút đầu tiên sẽ ríu rít cảm ơn người cho và không ngại ngùng đi khoe với chúng bạn. Nhưng nếu mỗi ngày, đứa trẻ ấy cũng nhận được những chiếc kẹo như ngày đầu thì việc nhận kẹo lại được xem là lẽ thường tình, chúng không còn hào hứng đi khoe mẻ với bạn bè…hay thậm chí thờ ơ, phớt lờ nếu xung quanh chúng còn có nhiều thứ còn mới mẻ hơn nhiều.

Chúng ta hay bảo bản thân đã lớn, đủ trưởng thành để có thể chịu trách nhiệm với những gì bản thân đã gây ra. Nhưng chưa một lần chúng ta chấp nhận bản thân vụn về biết nhường nào khi đã để đánh mất những thứ từng thuộc về. Bàn tay người trưởng thành lớn lắm, nên đâu nắm được những thứ con con trong những vụn vặt đời thường. 

Lúc mới quen, một cái nắm tay nhẹ nhàng cũng đủ làm cả hai mất ngủ hết một đêm dài, một chút nhớ nhung cũng đủ khiến bản thân trở nên phát cáu không tập trung nổi cho việc gì. Thời gian ấy, chúng ta khác gì đứa trẻ được cho quà? Cứ muốn thời gian trôi qua thật nhanh để gặp lại người ấy rồi lại vô tư kể nhau nghe một ngày của cả hai bộn bề như thể không nói lúc này sẽ chẳng bao giờ có dịp nữa cả. Khoảnh khắc ấy tràn vào khung hình thanh xuân như cố làm tươi sáng hơn bức hoạ của sự trưởng thành, có hối hả, có mừng vui thì cũng có những bộn bề, buồn bã của lẽ thường tình.

Khi trưởng thành, thứ ta nhận lại là những kỷ niệm, nhưng thứ ta mất đi lại chính là người cùng ta viết nên kỷ niệm. Thật quá khó để nhận ra đối phương quan trọng với  ta như thế nào nếu chưa từng mất đi, bạn sẽ không thèm nhớ mùi hương hoa diên vĩ nếu trong nhà có vài chậu được chăm sóc mỗi ngày, hương hoa cứ len lỏi vào từng lam cửa rồi se lại lắng đọng vào trong lòng. Nhưng nếu một ngày bạn thức dậy, hương hoa ngạt ngào bao ngày đã dần lụi tàn, màu tím ban sơ nay cũng nhạt dần thì lúc đó tâm trí lại đau đáu tìm mọi cách cứu vãn trong nghẹn ngào, tuyệt vọng. 

tuong-khuon-mat-cua-co-nang-co-so-suong-tram-be-758x518

Chuyện tình cảm cũng vậy, nếu cho rằng ai đó yêu ta sẽ ở bên ta là điều dĩ nhiên thì có lẽ bạn đã sai lầm, yêu nhau không phải nghĩa vụ và trách nhiệm của một người, giống như việc hoa diên vĩ sẽ không có quyền lụi tàn khi được bạn chăm bẵm mỗi ngày, bởi lẽ quy luật thời gian chưa từng vì chuyện của một ai mà thay đổi.

Đôi khi nép mình vào cửa sổ nhìn ra ngoài kia thấy bầu trời cao rộng rồi nỗi buồn không biết từ đâu lại ùa về, cảm giác như bản thân lỗi đi một nhịp dù rằng đó là chuyện đã phủ mờ màu của quá khứ. Khi ai hỏi thấy thế nào sau chia tay? Miệng thốt ra câu “bình thường” nhưng tim lại bất giác nhói lên như kẻ nào vừa bóp chặt. Ta cứ vậy, mang cho mình lớp mặt nạ thật cứng cỏi để kẻ khác không thấy  được bản thân ở phiên bản yếu mềm, ta chọn cách núp sau những nụ cười là cơn đau xé lòng khi vô tình ai kia chạm tay vào vết xước, rồi khi một mình lớp mặt nạ được tháo ra ta trở thành một chú cá giữa đại dương xanh thẳm vùng vẫy dưới bầu trời, dưới mặt biển nhưng sao cũng quá đỗi muộn phiền.

Nhắc về người cũ có lẽ ai cũng sẽ đôi lần né tránh, tránh kể về nhau vì muốn cho nhau một cơ hội được đối xử tử tế với người, tránh làm người khác thương hại mình vì biết đâu ta vô tình biến mình thành nạn nhân, và cũng tránh để bản thân lần nữa đánh thức sự thờ ơ, căn cớ của một mối quan hệ lụi tàn. 

Ta trưởng thành trong đôi lần vụn vỡ cứ nghĩ bản thân sẽ cứng cỏi, can trường hơn rất nhiều lần nhưng sao cứ bắt đầu một mối quan hệ lại sợ thêm một lần tan vỡ. Gặp hàng nghìn người xa lạ ngoài kia nhưng ta lại không cảm thấy khó chịu như gặp người đã từng bên cạnh ta mỗi tối, bước qua rất nhiều những chông gai nhưng cứ liên quan đến chuyện đôi lứa bản thân lại bật cơ chế rụt rè, như phản xạ tự nhiên khi tay chưa chạm đến nước sôi đã vội rút về.

© Huỳnh Phúc Hậu - blogradio.vn                 

Xem thêm: Em sẽ trở về vào mùa xuân

Huỳnh Phúc Hậu

Có mắt mà không nhìn thấy vẻ đẹp, có tai mà không thấy điều hay, có trái tim mà không thấy chân lý, chưa cảm kích thì chưa thể cháy hết mình (Totto Chan bên cửa sổ).

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Giấc mơ bay

Giấc mơ bay

Duyên Hà như muốn được bay lên, đúng là cô muốn được bay lên thật cao từ lâu lắm rồi, từ lúc tai nạn đó bám lấy cô đã chắn ngang con đường hy vọng của cô, thì hôm nay cô đã bước được rồi.

Ngọn đồi tình yêu

Ngọn đồi tình yêu

Em có biết ngày vô tư chợt đến Riêng mình anh ôm ấp bao nỗi đau Em có biết mây trời là gió biển Cuốn ân tình vào cõi hoàng hôn xa

Mối tình tuổi 19, 20

Mối tình tuổi 19, 20

Cậu biến tớ từ một cô gái dám đặt tin tưởng cho người khác thành một đứa chẳng dám tin tưởng thêm, từ một đứa hay bám người thành một đứa sợ phiền đến người khác, sợ khi bản thân kể luyên thuyên chuyện trên trời dưới đất, bao nhiêu dòng tin nhắn chỉ nhận lại một vài chữ và rồi biến mất.

Em và người

Em và người

Em đã nghĩ có lẽ những con người được mặc những bộ sắc phục vô cùng kiêu hãnh và đẹp đẽ kia cứ luôn lạnh lùng và xa cách như vậy sao? Hay đó là một sự bắt buộc vì chúng ta gặp nhau ở bệnh viện, với hai vai trò rất khác nhau, em là bác sĩ cứu chữa cho người còn người là một bệnh nhân. Lúc đó em đã nghĩ vậy, có lẽ là vậy.

Trả

Trả

Trả mây về cho gió Trả gió về cho trờ Trả trời về trong mắt Một thời ta có đôi

Ngày mai của mình

Ngày mai của mình

Trong từng người, có những sợi dây liên kết đặc biệt, những kết nối không ngẫu nhiên mà duyên số đã sắp đặt. Những mối liên kết này, nếu biết bảo vệ và giữ chặt, sẽ giúp ta không đánh mất chính mình.

Hãy yêu thương bố mẹ nhiều hơn nếu còn có thể

Hãy yêu thương bố mẹ nhiều hơn nếu còn có thể

Họ giúp chúng ta thấy được rằng, dù có xảy ra bất cứ điều gì, họ vẫn luôn tin tưởng và tự hào về chúng ta. Chính niềm tin và sự kỳ vọng của bố mẹ đã trở thành động lực mạnh mẽ, khuyến khích chúng ta không ngừng nỗ lực và phát triển bản thân.

Phượt trong nỗi cô đơn (Phần 2)

Phượt trong nỗi cô đơn (Phần 2)

"Hãy thực hiện điều mình muốn làm, dù chỉ một lần trong đời, cho dù thất bại thì cũng đã sống trọn vẹn. Đừng để muộn màng, cứ trì hoãn để rồi nuối tiếc tại sao ko làm điều mình thích, tại sao lại sống vì người khác. Đừng để bản thân hối tiếc, hãy bước lên dũng cảm thực hiện mơ ước của mình."

Vĩnh biệt cuộc tình

Vĩnh biệt cuộc tình

Anh đã biết rằng yêu là đau Thế nhưng anh thấy nên quên đi Vì mình không hẹn trong tư tưởng Gọi giấc mơ nào với hoài nghi

Mười năm đợi ngày xương rồng nở hoa - Phần 2

Mười năm đợi ngày xương rồng nở hoa - Phần 2

Minh Thuỳ có cuộc hôn nhân hợp đồng với Thanh Tùng – người mà cô yêu đơn phương mười năm. Tuy đã sống chung một nhà nhưng mỗi lần chạm mặt nhau, cả hai cũng chỉ chào hỏi như những người xa lạ. Nhưng sống chung lâu ngày mà không phát sinh tình cảm thì quả thực nực cười. Tình cảm của Minh Thuỳ luôn chôn chặt, còn Minh Tùng vì lý do gì đó mà cũng giấu kín tâm tư của chính bản thân mình. Liệu rằng hôn nhân hợp đồng của Thanh Tùng và Minh Thuỳ sẽ đi tới cái kết như thế nào?

back to top