Phát thanh xúc cảm của bạn !

Chúng ta có thật sự là một bông hoa cần che chở?

2023-02-03 01:25

Tác giả: Đi đến nơi có gió


blogradio.vn - Thời điểm đó, tôi rất tâm đắc với những câu hát ấy. Tôi đã mơ về tình yêu và một chàng trai như thế. Một chàng trai giống như nam thứ trong bộ phim. Khi bạn khóc người ấy có thể đến bên, lau đi những giọt nước mắt của bạn, cho bạn một bờ vai để tựa vào và làm cho bạn mỉm cười. Nếu là bạn, bạn sẽ lựa chọn như thế nào?

***

Gần đây tôi có theo dõi 1 bộ phim, tên tiếng Hàn là “The interest of love”, tiếng Việt là “Lý giải tình yêu”. Bộ phim mới phát sóng những tập đầu tiên nhưng đã có nhiều ý kiến trái chiều. Phần đa, khán giả đều cảm thấy khó hiểu với diễn biến của câu chuyện và đặc biệt là tính cách của nhân vật nữ chính Ahn Soo Young.

Bộ phim lấy bối cảnh môi trường công sở điển hình của Hàn Quốc. Nam chính Ha Sang Soo và nữ chính Ahn Soo Young là những đồng nghiệp tốt. Trải qua thời gian dài làm việc cùng nhau, giữa họ ít nhiều đã nảy sinh tình cảm quý mến.

Câu chuyện tình yêu bắt đầu một cách nhẹ nhàng, khiến người xem vô cùng mong chờ những điều ngọt ngào với những thông điệp chữa lành. Nhưng không. Vì một lần lưỡng lự rồi trễ hẹn của Ha Sang Soo, từ đó nữ chính liên tục né tránh và từ chối tình cảm của anh. Cho dù anh có cố gắng giải thích, hay đau khổ nhiều lần bày tỏ tình cảm của mình với Ahn Soo Young cũng đều vô ích. Trong khi rõ ràng cô cũng dành tình cảm cho anh ấy, còn tỏ ra khó chịu khi thấy anh bên cạnh người khác.

Mâu thuẫn giữa suy nghĩ và hành động khiến người xem có cảm giác nữ chính khó đoán, khó hiểu, có phần ích kỷ và xem thường tình cảm của người khác. Nhưng đối với tôi, tôi hiểu và đồng cảm với cô ấy. 

em_12

Tôi sinh ra chỉ là một cô gái bình thường, không có gì nổi bật. Tuổi thơ tôi ngoài những buổi chiều lấm lem bùn đất ngoài đồng cùng lũ bạn, còn lại là những tháng ngày lo ăn từng bữa, những trận đòn roi, những lần chứng kiến bố mẹ xô xát, là tiếng quát tháo nạt nộ của bố, là lời cự cãi và những giọt nước mắt của mẹ.

Khi đi học, tôi luôn cố gắng chăm chỉ hơn các bạn vì không có tiền mua sách tham khảo. Mấy cuộc đi chơi, hò hẹn quán xá thì càng không. Cũng nhờ vậy mà thành tích học tập của tôi luôn nằm trong top đầu của trường. Duy có điều, trong các buổi sinh hoạt lớp, tôi thường xuyên phải cúi gằm mặt vì bị cô giáo điểm mặt chỉ tên do chậm nộp học phí.

Năm tôi học lớp 12. Trước kỳ thi học sinh giỏi tỉnh tầm 1 tháng, trước kỳ thi đại học vài tháng, Mẹ tôi đột ngột ra đi vì một cơn đột quỵ. Kể từ đó tôi sống trong nỗi uất hận đối với bố vì những tháng ngày sống trong nước mắt của mẹ.

Tốt nghiệp cấp 3, điều kiện gia đình không cho phép nên tôi chỉ theo học hệ Cao Đẳng ở một trường gần nhà để tiết kiệm thời gian và chi phí nhất có thể. Chưa tốt nghiệp, tôi đã phải lao ra đời, bươn chải vật lộn với cơm áo gạo tiền, tích cóp vay mượn mua từ cái xe đạp đầu tiên, đến cái xe máy cà tàng hay chiếc điện thoại cục gạch. Tôi gồng mình đối mặt với những cám dỗ, bất công từ cuộc sống. Hành trang tôi mang theo không có gì ngoài một tâm hồn không lành lặn. Không tiền bạc, không quan hệ, không cả những lời khuyên bảo răn dạy. Bao nhiêu năm qua, tôi giống như con cò lầm lũi cúi đầu kiếm ăn như vậy.Mỗi ngày, sống đủ 24 giờ đồng hồ, làm đủ các việc cần làm của một con người đang còn tồn tại.

Tôi chưa từng dám dừng lại 1 phút giây nào, chưa từng dám cho phép mình một lần thả lỏng bản thân. Tôi gục ngã nghĩa là tôi sẽ bị chôn vùi. Không có bất cứ ai ở phía sau tôi, không có một điểm tựa nào để tôi có thể dựa vào cả. Tôi không dám yếu đuối, không dám rơi lệ. Bởi yếu đuối cho ai thương? Khóc cho ai xem? Mà cho dù có ai đó xem và thương cảm thì cũng chỉ khiến tôi trở nên thảm hại hơn trong mắt họ mà thôi. Cuộc đời cũng chẳng vì tôi yếu đuối mà đối xử dịu dàng hơn.

binh_yen

Con người ta cũng thật kỳ lạ. Khi còn bé một việc cỏn con cũng luôn muốn phóng đại lên để tất cả mọi người biết, quan tâm và chia sẻ với mình. Vậy mà khi lớn lên rồi, lúc nào cũng chỉ nói: Tôi ổn! Tôi không sao! Sự mệt mỏi không chỉ đến từ những biến cố, nó còn đến từ việc phải che dấu biến cố và nội tâm của người gặp biến cố nữa.

Tôi cố gắng làm mọi việc một mình đến khi nào không thể, thì mới tìm sự giúp đỡ của người khác. Từ những việc nhỏ như thay bóng đèn, sửa điện, đến bê tủ, bê bàn... Tôi đều học cách tự mình xoay xở.

Tôi nhớ có một lần, cô bé lễ tân ở công ty báo với tôi “Chị ơi, cái tay cầm cửa kính bị rơi ra rồi, phải gọi thợ thay thôi chị à.” Tôi không nói gì ngay lúc đó, mà đi ra quan sát rồi vào ngăn kéo lấy 1 chiếc tô vít. 10 phút sau, cái tay cầm được lắp lại chắc chắn như cũ. Tôi cho rằng bất cứ là việc gì xảy ra, cũng đừng vội kết luận, hãy nhận định và tìm giải pháp trước. Nếu còn xử lý được thì đừng từ bỏ.

Khi ấy, tôi cho rằng mình rất “ngầu”. Nhưng bây giờ tôi mới hiểu: Mình thật tội nghiệp! Tôi và em ấy không giống nhau. Căn bản, cuộc sống của em ấy rất rõ ràng. Việc gì xét thấy không làm được, không phải của mình, em ấy sẽ nhờ người khác. Mọi việc sẽ đơn giản và dễ dàng hơn rất nhiều. Còn trong suy nghĩ của mình, tôi luôn phải tự làm mọi thứ. Tôi không có bất kỳ sự lựa chọn nào. Chỉ một mình tôi mà thôi.

Trong mắt người khác, tôi mạnh mẽ và kiên cường. Mọi người luôn đề cao sự độc lập tự chủ ở một người phụ nữ giống như tôi. Nhưng tôi thì không. Tôi mệt rồi. Thật sự rất mệt.

Mọi người thường nói nhà là nơi để về. Khi cuộc sống ngoài kia quá mệt mỏi, nơi đầu tiên họ nghĩ đến sẽ là về nhà. Nơi ấy có bình yên, hạnh phúc, có sự an ủi, có những lời yêu thương, có sự che chở, bảo bọc và chăm sóc...

nam_moi

Tôi chẳng có nơi nào như vậy. Dù mệt đến mấy tôi cũng không muốn về nhà. Với tôi, nhà là nơi phải về. Ở đó chỉ có trách nhiệm, nghĩa vụ, có nhiều điều phải lo lắng.

Tôi đối với mọi người xung quanh mình không yêu cũng chẳng ghét. Tôi khao khát được yêu thương nhưng lại cảm thấy sợ hãi và do dự nếu ai đó muốn tiến đến. Tôi không dám chắc họ có thể thấu hiểu tôi. Hiểu được những gì mà tôi đã phải trải qua. Hiểu được những vết sẹo trong tâm hồn của tôi do đâu mà có. Tôi tự ti với những gì thuộc về mình.

Thành phố hàng triệu dân nhưng tôi chỉ sống trong thế giới của riêng mình. Nếu có một người nào đó mà tôi chấp nhận để họ bước vào thế giới ấy, tôi sẽ xem người đó chính là cả thế giới của tôi. Nhưng nếu họ rời đi, đồng nghĩa thế giới ấy cũng sẽ sụp đổ. Tôi không nghĩ mình có đủ sức mạnh để vượt qua nỗi đau đó. Chính vì sợ tổn thương mà tôi không dám yêu thương.

Còn nếu như người đó chấp nhận ở lại bên tôi thì sao? Chẳng phải đích đến của tình yêu là hôn nhân sao? Tình yêu có thể chỉ là chuyện của 2 người, nhưng hôn nhân thì không đơn giản như vậy. Đó là chuyện của 2 gia đình. Gia đình họ và gia đình tôi.

Thử hỏi có ai mà không muốn kết hôn với một người có gia cảnh tốt, ít nhất là để không cảm thấy mất mặt ngay trong lễ cưới khi họ hàng, người thân, bạn bè hai bên ra mắt nhau. Mọi người đâu phải ai đi đến đám cưới cũng chỉ đơn giản là để chúc mừng. Họ đến để xem mặt cô dâu chú rể, nhận xét và bình luận về họ, so sánh gia cảnh của họ. Liệu người ấy có đủ yêu thương mà chấp nhận gia cảnh của tôi.

Rồi sau khi kết hôn, ai mà không cần sự giúp đỡ của gia đình về con cái, sự nghiệp, nhà cửa, xe cộ,... Nhưng tất cả mọi thứ đó tôi đều ko có. Nếu cuộc sống cho ta được bình yên thì có thể sẽ không sao nhưng nếu có một biến cố nào đó xảy ra, liệu họ có hối hận vì đã kết hôn với một người không có nền tảng gia đình tốt như tôi?

Tình yêu, hôn nhân đối với người khác đơn giản giống như điều tất yếu phải đến trong cuộc đời vậy mà với tôi nó giống như một thứ xa xỉ phẩm vậy.

nam_mơi_1

Người ta thường nói phụ nữ là những bông hoa mà hoa thì không hữu sắc thì hữu hương. Có những bông hoa may mắn lại có đủ cả hương lẫn sắc. Còn tôi, cũng là phụ nữ nhưng có lẽ tôi không phải là hoa. Không hương, không sắc, tôi chỉ là bụi cỏ dại mọc ven đường mà thôi. Tôi mọc lên, phát triển, tồn tại ở đó, đến lúc hết vòng đời thì héo úa và khô đi. Một thời gian thì tan vào đất và hoàn toàn biến mất. Không ai hay. Cũng giống như tôi, một buổi tối đi ngủ, nếu sớm mai không thể tỉnh dậy sau tiếng chuông báo thức nữa, nếu chẳng có những lý do khách quan bắt buộc nào đó tác động, thì liệu mọi người có nhận ra sự biến mất của tôi không?

Ahn Soo Young và tôi có hoàn cảnh khác nhau nhưng những tổn thương và lo lắng thì giống nhau. Đó chắc chắn cũng là lý do khiến cô ấy bị tổn thương và mất niềm tin trước sự do dự của Ha Sang Soo. Dù anh ấy là người cô yêu và thật sự muốn ở bên.

Và rồi Ahn Soo Young đã chọn ở bên một người mà cô cho là phù hợp với mình. Một người có hoàn cảnh tương đồng. Cô nghĩ rằng người ấy sẽ không khiến cô bất an và cảm thấy tủi thân trước họ, về gia cảnh của mình. Ahn Soo Young đã rất mạnh mẽ và quyết đoán giữ người đàn ông đó lại bên mình. Nhưng liệu cô ấy có thực sự cảm thấy an toàn, được che chở bảo vệ và thấu hiểu không? Liệu cô ấy có thực sự hạnh phúc không?

Trước đây có 1 bài hát mà tôi từng rất thích, trong lời bài hát có đoạn.

“Khi em khóc giọt nước mắt chứa chan.

 Dẫu phong ba anh sẽ đến với em.

Cho dù không làm em cười.

Anh sẽ đến để được khóc cùng em.”

Thời điểm đó, tôi rất tâm đắc với những câu hát ấy. Tôi đã mơ về tình yêu và một chàng trai như thế. Nhưng hiện tại và thực tế, chúng ta có thực sự cần một người đàn ông đến bên cạnh khóc cùng mình như vậy không? Một chàng trai giống như nam thứ trong bộ phim. Hay người bạn cần là người đàn ông như Ha Sang Soo, luôn có mặt âm thầm giúp bạn giải quyết vấn đề, bảo vệ và che chở cho bạn khi bạn bị người khác bắt nạt? Khi bạn khóc người ấy có thể đến bên, lau đi những giọt nước mắt của bạn, cho bạn một bờ vai để tựa vào và làm cho bạn mỉm cười. Nếu là bạn, bạn sẽ lựa chọn như thế nào?

© Đi đến nơi có gió - blogradio.vn                  

Xem thêm: Ngày mai rồi mọi chuyện sẽ khác l Radio Tình Yêu

Đi đến nơi có gió

Mọi người thấy tôi thú vị, còn bản thân tôi lại thấy mình vô vị

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Không có tình yêu mãi mãi chỉ có phút giây mãi mãi của tình yêu!

Không có tình yêu mãi mãi chỉ có phút giây mãi mãi của tình yêu!

Thời gian chưa bao giờ là bạn tốt của con người. Nó không xoa dịu như ta vẫn tưởng, nó chỉ lặng lẽ lấy đi từng chút một – những ký ức mà ta đã từng tin rằng, cả đời này mình sẽ không bao giờ quên được.

Đừng bắt mình phải mạnh mẽ khi đang yếu đuối

Đừng bắt mình phải mạnh mẽ khi đang yếu đuối

Ừ thì mình phải tập trung vào bản thân. Ừ thì mình không làm thay đổi được ai, không thể thay đổi điều gì cả. Chỉ có thế chấp nhận, thích nghi và nếu có thể thì thay đổi chính bản thân mình để trở thành 1 phiên bản phù hợp hơn với thực tại. Tự hỏi, mình đang bị tổn thương? Ai làm tổn thương mình? Đừng lúc nào cũng bắt bản thân phải mạnh mẽ khi nó đang còn yếu đuối!

Hóa ra anh vẫn yêu em

Hóa ra anh vẫn yêu em

Có một tình yêu âm thầm, không phô trương nhưng chúng len lỏi từng ngày từng giờ mà tôi chẳng nhận ra, để rồi làm bản thân và anh, người chồng của tôi tổn thương rất nhiều. Chúng tôi kết hôn được 4 năm, có hai con, một gái một trai xinh xắn và đáng yêu. Thế nhưng, tôi lúc nào cũng nghĩ chồng chẳng thương tôi.

Chị em có 3 nốt ruồi này chớ dại mà tẩy, đây là

Chị em có 3 nốt ruồi này chớ dại mà tẩy, đây là "kho vàng" trời ban càng già càng giàu

Nhiều chị em vì muốn có làn da trắng sứ không tì vết mà vội vàng đi tẩy nốt ruồi, vô tình đánh mất cả tài lộc trời ban. Nhân tướng học chỉ ra rằng, có những "điểm đen" trên gương mặt lại chính là "ngọc ẩn", giữ lại thì phú quý, xóa đi thì tiếc nuối cả đời. Tuy nhiên, nếu nốt ruồi mọc sai chỗ, nó lại trở thành nguồn cơn của thị phi, sóng gió.

Nhà có hoa ti gôn ( Phần 2 )

Nhà có hoa ti gôn ( Phần 2 )

Một lần nữa, tôi nhận ra: chữa lành… không phải là thay đổi mọi thứ ngay lập tức, mà là ở lại và không quay lưng đi nữa.

5 con giáp được quý nhân trải đường nhiều nhất tháng 2, đi đến đâu lộc lá nảy mầm đến đó

5 con giáp được quý nhân trải đường nhiều nhất tháng 2, đi đến đâu lộc lá nảy mầm đến đó

Tháng 2 về mang theo chút mưa xuân lất phất và hơi thở ấm áp của đất trời. Đây không chỉ là khoảng thời gian vạn vật sinh sôi mà còn là lúc vận khí xoay vần, mang đến cơ hội "đổi đời" cho những ai biết nắm bắt. Hãy cùng xem vũ trụ đang gửi tín hiệu may mắn đến những con giáp nào trong tháng này nhé.

Những ngày chờ đợi hóa thành ký ức

Những ngày chờ đợi hóa thành ký ức

Ở nơi phương xa ấy, liệu người có nhớ đến ta như ta nhớ người? Hay là tại ta đa tình, tự nhớ rồi tự thương, tự làm tổn thương mình rồi tự trấn an mình rằng sẽ ổn thôi. Vậy là hết yêu, hết nhớ, hết thương, hòa giải với quá khứ, chấp nhận với thực tại: Mình xa nhau…

Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!

Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!

Anh không hề biết rằng, từ ngày anh rời đi, trái tim em vẫn lặng lẽ tìm về chính mình, chờ đợi một ngày tái ngộ – dù em hiểu, có những cuộc gặp chỉ còn tồn tại trong ký ức.

Hạnh phúc đón xuân

Hạnh phúc đón xuân

Ai rằng đời chẳng đẹp tươi? Mai vàng trước ngõ đang cười đón xuân Gió đưa mát rượi trong ngần Lo chi "hai sáu" gian truân nát lòng.

Lỗi tại em hay là anh

Lỗi tại em hay là anh

Nếu yêu một người mà bạn luôn cảm thấy tự ti và thua thiệt với người ấy về bất cứ thứ gì thì chắc chắn rằng bạn đã yêu sai người rồi. Bởi nếu thật sự yêu nhau thì những khuyết điểm và hoàn cảnh xung quanh của hai người không là vấn đề gì cả. Chỉ là người ấy có thật lòng yêu bạn hay không mà thôi? Không ai mà thiếu người này không sống được cả. Miễn bạn cảm thấy bản thân bạn hạnh phúc là được.

back to top