Phát thanh xúc cảm của bạn !

Người biết đủ là người giàu có và hạnh phúc nhất

2019-04-29 01:15

Tác giả: Giọng đọc: Lan Phương

“Biết đủ” khiến con người bình tĩnh hơn, an tường, lạc quan và siêu thoát hơn. Ngược lại, không biết đủ sẽ khiến con người rối loạn. Người biết đủ sẽ phân biệt được rõ điều gì nên làm thì làm, điều gì không nên làm thì dừng lại.

***

Lão Tử giảng: “Tri túc chi túc, hằng túc hĩ”, ý nói rằng, biết thế nào là đủ thì sẽ vĩnh viễn không thiếu gì. Người không biết đủ luôn thấy thiếu thốn và sẽ không bao giờ thành công trong việc tìm kiếm hạnh phúc thật sự.

Những tài nguyên vật chất trên thế gian này là hữu hạn, nhưng ham muốn dục vọng của con người lại là vô hạn. Vì vậy một người nếu thực sự muốn hạnh phúc và vui vẻ, thì phải biết kiềm chế dục vọng của bản thân, biết đủ và có thiện niệm. Thời xưa có một câu chuyện kể về một người biết đủ như thế này:

Nghiêm Quân Bình là người triều nhà Hán thông hiểu kinh dịch, đạo Lão Tử, làm nghề xem tướng tại thành phố Thành Đô. Hàng ngày ông đều xem tướng cho rất nhiều người, luôn luôn răn dạy mọi người tín nghĩa trung hiếu.

Mỗi ngày kiếm được một trăm đồng, cảm thấy đủ dùng, ông liền đóng cửa hiệu bói, và chuyên tâm đọc sách “Lão Tử”. Nhà văn nổi tiếng thời Tây Hán – Dương Hùng lúc còn trẻ đi theo ông học tập đã nói: “Đức hạnh của Quân Bình tiên sinh đủ để ngăn chặn lòng tham, khuyên nhủ người đời, cũng giống như những người sống ẩn dật thời xưa”.

nenbietdu

La Xung là người nước Thục vì thấy Nghiêm Quân Bình có tài có đức nên đã chuẩn bị xe ngựa, y phục, lương thực và tiền bạc, khuyên ông ra làm quan. Nhưng Quân Bình nói: “Ta có thừa mà tiên sinh chưa có đủ, tại sao người chưa đủ lại đến cung phụng người có thừa?”.

La Xung nói: “Trong nhà của ta có nhiều vàng bạc, mà tiên sinh một chút lương thực để giành cũng không có, sao có thể nói là có thừa được?”.

Quân Bình nói: “Ta đã từng ở trong nhà ngài, thấy ngài ngày đêm bận rộn mà đạt được những thứ ấy, chưa từng có lúc nào thấy thỏa mãn. Hiện tại ta xem tướng, không cần xuống giường mà tiền cũng đến, còn dư thừa mấy trăm, bụi bám dày một tấc, không biết dùng làm gì, rõ ràng là ta có thừa mà tiên sinh thì chưa có đủ.”

Quân Bình đã từng xúc động nói: “Gia tăng tài vật sẽ làm gia tăng tổn thương tinh thần của ta, rõ ràng tiếng tăm của ta cũng có thể giết chết ta”. Quân Bình sống đơn giản như vậy cho đến hơn 90 tuổi mới qua đời.

Trong cuộc sống, có rất nhiều thời điểm người ta luôn cảm thấy không thỏa mãn, công danh, sự nghiệp không được như ý. Vì thế, họ oán trách trời bất công, oán giận cha mẹ không cho họ một hoàn cảnh sống sung túc, thuận lợi. Đối với đời sau, họ lại oán trách con cái không được giỏi giang, thành đạt như mong muốn. Nhưng hết thảy những bất mãn đó đều có nguyên nhân từ việc con người không biết đủ mà ra.

Vì sao con người không biết đủ? Đây chính là do dục vọng, lòng tham muốn, là những mong ước hoang tưởng hay những đòi hỏi không thực tế sinh ra.

Dục vọng của con người là vô biên nên con người luôn không biết đủ. Kỳ thực, “không biết đủ” là một loại tâm lý tối nguyên thủy của con người, còn biết đủ là một loại lạc quan và cách ‘giải vây’ của tư duy lý tính.

“Biết đủ” và “không đủ” kỳ thực là một quá trình lượng hóa. Ở vào những niên đại khác nhau, hoàn cảnh khác nhau, giai tầng khác nhau, độ tuổi khác nhau, kinh nghiệm cuộc sống khác nhau, thì “biết đủ” và “không đủ” luôn có sự chuyển hóa lẫn nhau. Ví như, khi còn trẻ tuổi sống nghèo khổ, có lẽ cảm giác không thấy đủ mới được xem là phù hợp. Bởi vì chỉ có như vậy cuộc sống của họ mới có sự thay đổi. Hay đối với một nhóm những người, sau một đêm trở lên giàu có, nếu cảm thấy đối với tri thức là chưa đủ thì có lẽ cuộc sống sẽ ý nghĩa hơn.

“Biết đủ” khiến con người bình tĩnh hơn, an tường, lạc quan và siêu thoát hơn. Ngược lại, không biết đủ sẽ khiến con người rối loạn. Người biết đủ sẽ phân biệt được rõ điều gì nên làm thì làm, điều gì không nên làm thì dừng lại. Sự khác biệt giữa họ chính là hạn độ. Hạn độ chính là sự đúng mực, là trí tuệ, là một loại trình độ. Người biết đủ luôn có một hạn độ nên họ không dễ phạm phải lỗi lầm và đánh mất lương tâm.

“Biết đủ” là một loại cảnh giới. Người biết đủ sẽ luôn mỉm cười đối mặt với cuộc sống. Trong mắt của người biết đủ sẽ không có điều gì là không thể giải quyết được trên thế gian này. Bởi vì họ sẽ luôn vì chính bản thân mình mà tìm kiếm một cách giải quyết phù hợp nhất, tốt đẹp nhất.

“Biết đủ” là một loại rộng lượng. Lòng dạ rộng lượng có thể dung nạp được thiên hạ, cho nên trong mắt người biết đủ, mọi sự tranh giành và đòi hỏi quá mức sẽ là không cần thiết. Cũng chính bởi vì thế mà tâm lý của người biết đủ luôn có sự cân bằng, họ luôn thấy thỏa mãn và giàu có.

“Biết đủ” còn là một loại khoan dung. Khoan dung đối với người khác, khoan dung đối với xã hội, khoan dung chính mình, như vậy mới có được một không gian sinh tồn bao la và rộng lớn. Chính vì thế mà cổ nhân mới luôn dạy: “Thấy đủ thường vui!”

Theo trithucvn.net

Bạn thân mến, con người có đôi khi thường quá đam mê vật chất mà không biết điểm dừng. Có một chiếc xe để đi rồi, lại muốn có chiếc xe khác sang trọng hơn. Có một ngôi nhà để ở rồi lại muốn có ngôi nhà khác to hơn, đẹp hơn, tiện nghi hơn. Đôi khi có một lại muốn mười mà không biết rằng vật chất không mang lại hạnh phúc mà chỉ mang lại niềm vui nhất thời, chỉ khi biết đủ, biết thỏa mãn với những thứ mình đang có mới là khi tâm hồn được bình yên, thanh thản nhất.

Thế nên Góc Suy Ngẫm của Blog Radio xin gửi đến những thính giả thân thiết bài chia sẻ Người biết đủ là người giàu có và hạnh phúc nhất, mong muốn mọi người sẽ luôn được đủ đầy, hạnh phúc.

 

Mời bạn xem thêm chương trình: 

Khi duyên đã đủ cuối cùng cũng sẽ được ở bên nhau

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Replay Blog Radio: Đừng đánh đổi thanh xuân vì bất cứ ai

Replay Blog Radio: Đừng đánh đổi thanh xuân vì bất cứ ai

Ai cũng có cho mình một tuổi thanh xuân duy nhất. Đừng trao nó vào tay ai cả, dù là người yêu mình hay người mình thương. Bởi lẽ tuổi thanh xuân ấy sẽ chết nếu nó rơi khỏi chính tay người nắm giữ.

Blog Radio 704: Chỉ tại thời gian quá thật thà

Blog Radio 704: Chỉ tại thời gian quá thật thà

Thời gian, dài hay ngắn, đáng trân trọng hay không cũng như nhau cả thôi, đó là đối với một người đã dành ra rất nhiều năm tháng và đổi lại sự trống rỗng.

Replay Blog Radio: Anh không phải là người duy nhất đợi em

Replay Blog Radio: Anh không phải là người duy nhất đợi em

Nếu bây giờ chúng tôi cứ bước đi mãi về phía trước là có thể bỏ lại tất cả ở phía sau. Thì ra, chẳng có ai mãi đứng một chỗ để đợi chờ. Có thể trong cuộc đời này, anh không phải là người duy nhất đợi em, nhưng lại là người khiến em phải ghi nhớ nhất...

Thuê bao không liên lạc được

Thuê bao không liên lạc được

Người ta hay ví phụ nữ là những bông hoa, mà theo Hải nếu Hương là loài hoa giấy mỏng manh dịu dàng, thì Vân lại là loài xương rồng đầy gai nhọn sắc, nhưng anh đã nhìn cô cảm mến hơn nhiều khi chính anh biết được hai việc rất nhỏ về cô.

Đừng lựa chọn an nhàn khi còn trẻ

Đừng lựa chọn an nhàn khi còn trẻ

Mọi nỗ lực của chúng ta điều mang một ý nghĩa trong cuộc đời. Nếu nó không tạo ra trái ngọt thì cũng là sự vươn sâu của gốc rễ. Từ từ từng chút một.

Cảm ơn cậu đã xuất hiện trong thanh xuân của tớ

Cảm ơn cậu đã xuất hiện trong thanh xuân của tớ

Chàng trai à, chỉ còn vỏn vẹn 3 tháng cuối để chúng ta bên nhau, hãy tiếp tục phấn đấu vì mong muốn được cứu người mà cậu hằng mong ước, tớ cũng cố gắng vì mục tiêu riêng của mình. Hãy cứ yên tâm, chỉ cần cậu quay đầu lại sẽ thấy một người luôn âm thầm ủng hộ cậu hệt như cái cách tớ lặng lẽ bước sau lưng cậu trên sân trường. Cảm ơn cậu, cảm ơn cậu vì đã khiến thanh xuân của tớ thêm đẹp đẽ. Cảm ơn vì đã trở thành một phần thanh xuân của tớ.

Replay Blog Radio: Anh có bằng lòng với một trái tim mang nhiều vết xước?

Replay Blog Radio: Anh có bằng lòng với một trái tim mang nhiều vết xước?

Sau một lần yêu thương nhiều đau đớn và mất mát, em đã khép chặt lòng mình để rồi từ đó không yêu thêm một người nào khác. Em lạnh lùng hơn, mạnh mẽ hơn, nhưng từ sâu thẳm trong lòng em, em biết chính mình cô đơn nhiều lắm.

Replay Blog Radio: Chúng ta vì điều gì mà phải xa nhau?

Replay Blog Radio: Chúng ta vì điều gì mà phải xa nhau?

Hôm nay em nhớ anh! Em đã suy nghĩ thật nhiều. Vì điều gì mà chúng ta xa nhau?

Blog Radio 703: Nửa là tri kỷ, nửa là tình yêu

Blog Radio 703: Nửa là tri kỷ, nửa là tình yêu

Có lẽ chúng ta ai cũng từng trải qua một mối quan hệ mập mờ, là thích nhưng chưa phải tình yêu. Hai người không phải tình nhân nhưng càng không phải bạn bè. Cứ như mượn nhau chốc lát trong những thoáng cô đơn để có người cùng mình cà phê, dạo phố, tâm sự chuyện đời.

Có một người luôn chờ đợi cậu

Có một người luôn chờ đợi cậu

Huyên im lặng. Cậu hiểu lúc này trong lòng Phương đang chất chứa những gì. Có lẽ cô bạn đã nhớ nơi mình đã từng sống 16 năm, nhưng lại cảm thấy hoang hoải khi không còn điều gì níu kéo ở nơi đó. Một điều gì thiêng liêng như gia đình, như tình cảm. Nỗi sợ liệu 5 năm, 10 năm nữa trở về Hải Phòng, từ chỗ thân quen, những cảm giác trong lòng cô có thay đổi trở thành xa lạ? Trong khoảnh khắc, Huyên muốn cho Phương biết Hải Phòng vẫn còn một điều níu kéo cô bạn, khiến cô bạn thấy an tâm hơn khi nghĩ về Hải Phòng của cô.

back to top