Phát thanh xúc cảm của bạn !

Giữa thành phố rộng lớn này, có nơi nào cho em sự bình yên

2019-04-24 02:45

Tác giả: Giọng đọc: Hà Diễm

blogradio.vn - Cuộc đời mỗi người giống như đi trên con đường một chiều, đã đi trên đó rồi thì chỉ có thể tiến về phía trước. Những gì đã đi qua thì chẳng thể quay lại để gặp lại một lần nữa. Mà trên con đường của cuộc đời em, anh dừng lại, còn em vẫn phải bước tiếp.

***

Giữa thành phố rộng lớn này, có nơi nào cho em sự bình yên không anh? Có nơi nào em có thể cho em một khoảng lặng, nơi nào có thể khiến em quên đi anh, để nhạt nhòa đi những kỷ niệm, cho em bắt đầu một cuộc  sống mới không anh?

Trước khi yêu nhau, anh và em cũng đã từng có vài mối tình; lúc mình ngập ngừng cầm tay, anh nói “Muốn quên đi một người, chỉ cần tìm một người mới để yêu nhiều hơn”. Chính câu nói đó đã làm cho em luôn cố gắng yêu anh nhiều hơn, nhiều hơn nữa – để hai chúng ta cùng quên đi quá khứ buồn bã kia và có thế hạnh phúc bên nhau đến cuối cùng.

Anh biết không, thực ra em vẫn nghĩ rằng chúng ta có thể bên nhau đến cuối cùng thật đấy. Chúng ta hợp nhau như vậy cơ mà, chúng ta ấm áp đến vậy cơ mà.  Mỗi khi bên nhau, em thấy hạnh phúc thật giản đơn, chỉ cần có anh vẫn cùng em cùng bước đi trên đường đời là đủ. Em nói em không cần cuộc sống sang giàu mà bận bịu, anh nói anh cũng chỉ muốn một cuộc sống vừa đủ - một ngôi nhà có hai phòng ngủ cho chúng ta và đứa nhỏ. Em nói  rất thích hai chúng ta cùng nấu cơm, cùng ăn rồi cùng dọn dẹp; anh nói, vậy mỗi tối anh sẽ về sớm rồi chúng ta làm cùng nhau. Em với anh đã cùng trải qua những ngày bình yên như thế, cùng cố gắng cho giấc mơ của hai người. Thế nhưng khi giấc mơ còn chưa đạt được thì hạnh phúc ấy đã theo anh đi mãi.

Em nhớ, ngày hôm đó trời vẫn còn thấm cái se lạnh, mưa phùn ướt mái. Buổi sáng anh vẫn đèo em trên con đường Thanh Niên trong lành, đứng trước cửa công ty anh nói buổi tối anh lại qua đón em về. Cùng chào nhau, vẫy vẫy tay tạm biệt, em nhìn anh cười thật sáng rỡ. Lại nhớ lần đầu gặp nhau em đã đổ rạp trước nụ đó, ấn tượng đầu tiên với anh là một người con trai khuôn mặt thật bình thường nhưng  lúc anh cười lên lại khiến cho xung quanh như được thêm đầy sức sống. Điều đó làm một đứa con gái đầy u buồn như em cũng vô thức  tươi sáng hơn. Ôm hình ảnh nụ cười anh lên phòng làm việc, mỗi ngày em thật mong đến chiều tan làm để lại gặp anh lần nữa, thật giống như anh là động lực giúp em cố gắng gấp mấy lần đề hoàn thành công việc trong một ngày vậy. Nhưng giữa buổi chiều hôm đó, em bỗng nhận được điện thoại của anh….

Em  đã nghĩ thật lạ, thật hiếm khi anh gọi cho em vào giờ đó, bởi anh làm nghề bán hàng nên gần như trong giờ làm lúc nào anh cũng bận bịu, chỉ có một lần duy nhất anh liên lạc như vậy đó là khi anh báo tin ông Ngoại anh mất đột xuất, anh gọi để hai đứa xin phép về quê. Lúc đó em tự nhiên có cảm giác xảy ra chuyện gì đó, em nhấc máy, đầu bên kia vang đến giọng một người xa lạ. Từ ngày hôm đó đến giờ, cũng đã tròn hai năm…

Hôm nay em vẫn tan làm như mọi khi, vẫn đi về trên con đường Thanh Niên đó, nhưng đã không còn anh đi cùng nữa. Buổi tối em cũng bỏ mất thói quen tự mình nấu cơm mà gọi nhanh một xuất cơm bụi. Em vẫn đi bộ ra ngồi chỗ quán cafe quen thuộc ngày xưa, nhưng  đối diện em cũng chỉ là một chiếc ghế trống. Đôi khi em vẫn còn nghĩ, anh vẫn còn ngồi đấy, im lặng và an tĩnh nghe em kể lể truyện gia đình, bạn bè.

Anh có trách em khi không nghe lời anh không? Qua từng đó thời gian mà em vẫn chưa tìm được một người khác để yêu người ta nhiều hơn anh, vẫn chưa bỏ được những ký ức có anh trong đó. Cuộc đời mỗi người giống như đi trên con đường một chiều, đã đi trên đó rồi thì chỉ có thể tiến về phía trước. Những gì đã đi qua thì chẳng thể quay lại để gặp lại một lần nữa. Mà trên con đường của cuộc đời em, anh dừng lại, còn em vẫn phải bước tiếp.

Có những lúc, ngồi lặng lẽ từ trên cao nhìn những con người đang hối hả đi trên đường - Em tự hỏi họ đang đi đâu?

Có phải họ đang quay về nhà sum vầy với gia đình trong bữa cơm quây quần? Có phải họ đang vội vã đến nơi hẹn với một người nào đó thật quan trọng trong cuộc đời? Hay vẫn có những con người đang lanh thang đi hết các con đường thành phố vẫn chưa tìm được một bến đỗ.

Sẽ có một ngày em gặp một người khác , trên con đường một chiều ấy em và người ấy sẽ cùng bên nhau. Em biết, anh sẽ mãi ở phía sau vui mừng và chúc phúc cho em.

© Nguyễn Thị Ánh – blogradio.vn

 

Mời xem thêm chương trình:

Có ai đó đã bị bỏ quên bên rìa cuộc sống của anh

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Nhân khi còn chưa có người yêu, hãy cứ tận hưởng cuộc sống đi

Nhân khi còn chưa có người yêu, hãy cứ tận hưởng cuộc sống đi

Cô gái à, có phải em đang gồng mình để cố tỏ ra mạnh mẽ phải không? Có phải em đang rất nỗ lực và cố gắng khẳng định mình trong cuộc sống. Đừng như thế nữa nhé cô gái! Em đừng tự biến thành một “nữ hán tử” nữa. Hãy cứ sống vui vẻ, yêu đời như chính em đã từng đi.

Chúng ta có đủ kiên trì để thích một người đến cuối đời

Chúng ta có đủ kiên trì để thích một người đến cuối đời

Cảm xúc của tôi từng ngày từng giờ đều lên xuống theo người đó, tôi vui khi thấy người ta cười và cũng buồn khi ánh mắt người ta lướt nhanh qua mình. Nhưng rồi lại nhanh chóng tự nhủ, tại sao mình lại buồn, mình có là cái gì đâu...

Ai hiểu được ba chữ 'không' này tức là đã hiểu được cả cuộc đời

Ai hiểu được ba chữ 'không' này tức là đã hiểu được cả cuộc đời

Trưởng thành không phải xem bạn tuổi tác lớn bao nhiêu, mà là xem bạn suy nghĩ và sự trải nghiệm như thế nào. Nhiều người trẻ tuổi nhưng đã sớm trưởng thành bởi họ biết cách học được 3 chữ “không” này.

Tôi đã bật khóc vì lời nói dối của mẹ

Tôi đã bật khóc vì lời nói dối của mẹ

“Chị hai ơi, mẹ nói dối, ngày nào cũng ăn canh với nước mắm thôi, thỉnh thoảng có thêm cá, lâu rồi em chưa được ăn thịt. Mẹ nói ở nhà ăn khổ chút dành tiền cho hai học, ở thành phố hai mà ốm thì không ai chăm”. Cổ họng tôi nghẹn ứ, đau, nước mắt lã chã rơi mặn chát!

Blog Radio 608: Trả lại anh những thứ anh trao

Blog Radio 608: Trả lại anh những thứ anh trao

Tôi vẫn nhớ ánh mắt của anh khi tôi báo cho anh biết, tôi sẽ quay trở lại Hà Nội, cái nhìn ấy đầy đau đớn và day dứt. Nhưng tôi vẫn lạnh lùng quay đi, bởi khi vết thương trong lòng tôi liền sẹo là lúc tôi trả lại những gì người ta đã nợ tôi.

 Những quan niệm sai lầm về ăn uống mà bạn vẫn tin là đúng

Những quan niệm sai lầm về ăn uống mà bạn vẫn tin là đúng

Từ trước tới nay, có rất nhiều quan niệm về thực phẩm và chế độ ăn uống được mọi người tham khảo, áp dụng. Tuy nhiên, không phải mọi quan niệm đó đều đúng.

Replay Blog Radio: Gặp lại người cũ

Replay Blog Radio: Gặp lại người cũ

Gặp lại em trái tim tôi như được hồi sinh, đứng trước tôi là em, đây không phải là một giấc mơ, tôi muốn ôm em vào lòng cho thỏa nỗi nhớ đã kìm nén trong tôi bấy lâu nhưng em giờ đã không còn thuộc về tôi, không còn thuộc về bầu trời ngày xưa nữa.

Có những ngày bỗng thấy mình trưởng thành hơn hôm qua

Có những ngày bỗng thấy mình trưởng thành hơn hôm qua

Chúng ta vẫn nghĩ rằng lớn lên tức là trưởng thành. Thế nhưng ít ai biết rằng, lớn lên về tuổi tác, hình thể không đồng nghĩa với việc bạn đã trưởng thành.

Con gái thật lạ thích tìm lại những điều đã cũ để rồi tự làm đau chính mình

Con gái thật lạ thích tìm lại những điều đã cũ để rồi tự làm đau chính mình

Con gái chúng ta thật lạ, thường hay thích tìm lại những điều đã cũ để rồi tự làm đau chính mình. Chúng ta chia tay, dặn lòng xóa hết số điện thoại, chặn luôn Facebook, nhưng rồi lại chẳng thể xóa một dãy số đã quá quen trong tiềm thức, cũng chẳng thể ngăn mình thỉnh thoảng lại vào trang cá nhân của một người. Để làm gì?

Chúng ta ai cũng than thở mệt mỏi vì toan tính quá nhiều

Chúng ta ai cũng than thở mệt mỏi vì toan tính quá nhiều

Cuộc đời không phải lúc nào cũng toàn màu hồng, việc quan trọng là phải tìm ra giải pháp hay những bí quyết sống khi chúng ta bỗng vướng phải tâm trạng mệt mỏi chán nản.

back to top