Phát thanh xúc cảm của bạn !

Giữa thành phố rộng lớn này, có nơi nào cho em sự bình yên

2019-04-24 02:45

Tác giả: Giọng đọc: Hà Diễm

blogradio.vn - Cuộc đời mỗi người giống như đi trên con đường một chiều, đã đi trên đó rồi thì chỉ có thể tiến về phía trước. Những gì đã đi qua thì chẳng thể quay lại để gặp lại một lần nữa. Mà trên con đường của cuộc đời em, anh dừng lại, còn em vẫn phải bước tiếp.

***

Giữa thành phố rộng lớn này, có nơi nào cho em sự bình yên không anh? Có nơi nào em có thể cho em một khoảng lặng, nơi nào có thể khiến em quên đi anh, để nhạt nhòa đi những kỷ niệm, cho em bắt đầu một cuộc  sống mới không anh?

Trước khi yêu nhau, anh và em cũng đã từng có vài mối tình; lúc mình ngập ngừng cầm tay, anh nói “Muốn quên đi một người, chỉ cần tìm một người mới để yêu nhiều hơn”. Chính câu nói đó đã làm cho em luôn cố gắng yêu anh nhiều hơn, nhiều hơn nữa – để hai chúng ta cùng quên đi quá khứ buồn bã kia và có thế hạnh phúc bên nhau đến cuối cùng.

Anh biết không, thực ra em vẫn nghĩ rằng chúng ta có thể bên nhau đến cuối cùng thật đấy. Chúng ta hợp nhau như vậy cơ mà, chúng ta ấm áp đến vậy cơ mà.  Mỗi khi bên nhau, em thấy hạnh phúc thật giản đơn, chỉ cần có anh vẫn cùng em cùng bước đi trên đường đời là đủ. Em nói em không cần cuộc sống sang giàu mà bận bịu, anh nói anh cũng chỉ muốn một cuộc sống vừa đủ - một ngôi nhà có hai phòng ngủ cho chúng ta và đứa nhỏ. Em nói  rất thích hai chúng ta cùng nấu cơm, cùng ăn rồi cùng dọn dẹp; anh nói, vậy mỗi tối anh sẽ về sớm rồi chúng ta làm cùng nhau. Em với anh đã cùng trải qua những ngày bình yên như thế, cùng cố gắng cho giấc mơ của hai người. Thế nhưng khi giấc mơ còn chưa đạt được thì hạnh phúc ấy đã theo anh đi mãi.

Em nhớ, ngày hôm đó trời vẫn còn thấm cái se lạnh, mưa phùn ướt mái. Buổi sáng anh vẫn đèo em trên con đường Thanh Niên trong lành, đứng trước cửa công ty anh nói buổi tối anh lại qua đón em về. Cùng chào nhau, vẫy vẫy tay tạm biệt, em nhìn anh cười thật sáng rỡ. Lại nhớ lần đầu gặp nhau em đã đổ rạp trước nụ đó, ấn tượng đầu tiên với anh là một người con trai khuôn mặt thật bình thường nhưng  lúc anh cười lên lại khiến cho xung quanh như được thêm đầy sức sống. Điều đó làm một đứa con gái đầy u buồn như em cũng vô thức  tươi sáng hơn. Ôm hình ảnh nụ cười anh lên phòng làm việc, mỗi ngày em thật mong đến chiều tan làm để lại gặp anh lần nữa, thật giống như anh là động lực giúp em cố gắng gấp mấy lần đề hoàn thành công việc trong một ngày vậy. Nhưng giữa buổi chiều hôm đó, em bỗng nhận được điện thoại của anh….

Em  đã nghĩ thật lạ, thật hiếm khi anh gọi cho em vào giờ đó, bởi anh làm nghề bán hàng nên gần như trong giờ làm lúc nào anh cũng bận bịu, chỉ có một lần duy nhất anh liên lạc như vậy đó là khi anh báo tin ông Ngoại anh mất đột xuất, anh gọi để hai đứa xin phép về quê. Lúc đó em tự nhiên có cảm giác xảy ra chuyện gì đó, em nhấc máy, đầu bên kia vang đến giọng một người xa lạ. Từ ngày hôm đó đến giờ, cũng đã tròn hai năm…

Hôm nay em vẫn tan làm như mọi khi, vẫn đi về trên con đường Thanh Niên đó, nhưng đã không còn anh đi cùng nữa. Buổi tối em cũng bỏ mất thói quen tự mình nấu cơm mà gọi nhanh một xuất cơm bụi. Em vẫn đi bộ ra ngồi chỗ quán cafe quen thuộc ngày xưa, nhưng  đối diện em cũng chỉ là một chiếc ghế trống. Đôi khi em vẫn còn nghĩ, anh vẫn còn ngồi đấy, im lặng và an tĩnh nghe em kể lể truyện gia đình, bạn bè.

Anh có trách em khi không nghe lời anh không? Qua từng đó thời gian mà em vẫn chưa tìm được một người khác để yêu người ta nhiều hơn anh, vẫn chưa bỏ được những ký ức có anh trong đó. Cuộc đời mỗi người giống như đi trên con đường một chiều, đã đi trên đó rồi thì chỉ có thể tiến về phía trước. Những gì đã đi qua thì chẳng thể quay lại để gặp lại một lần nữa. Mà trên con đường của cuộc đời em, anh dừng lại, còn em vẫn phải bước tiếp.

Có những lúc, ngồi lặng lẽ từ trên cao nhìn những con người đang hối hả đi trên đường - Em tự hỏi họ đang đi đâu?

Có phải họ đang quay về nhà sum vầy với gia đình trong bữa cơm quây quần? Có phải họ đang vội vã đến nơi hẹn với một người nào đó thật quan trọng trong cuộc đời? Hay vẫn có những con người đang lanh thang đi hết các con đường thành phố vẫn chưa tìm được một bến đỗ.

Sẽ có một ngày em gặp một người khác , trên con đường một chiều ấy em và người ấy sẽ cùng bên nhau. Em biết, anh sẽ mãi ở phía sau vui mừng và chúc phúc cho em.

© Nguyễn Thị Ánh – blogradio.vn

 

Mời xem thêm chương trình:

Có ai đó đã bị bỏ quên bên rìa cuộc sống của anh

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Liệu em có thể mở lòng sau những tổn thương?

Liệu em có thể mở lòng sau những tổn thương?

Em mở lòng ra và yêu anh, nhé! Cho anh cơ hội cũng chính là cho bản thân mình một cơ hội. Em sẽ thôi không hoài nghi, em sẽ thôi không khép chặt lòng mình, em sẽ mở cửa trái tim để yêu và được yêu bằng tất cả niềm tin, hi vọng, sự say mê và ngọt ngào nhất như mùa yêu đầu. Cuộc sống có bao nhiêu, tuổi trẻ có bao nhiêu đâu mà cứ mãi hững hờ...

Mình đang sống hay chỉ đang tồn tại?

Mình đang sống hay chỉ đang tồn tại?

Thỉnh thoảng, tôi ngắm nhìn mình trong gương rồi tự hỏi bản thân: “Mình đang sống hay chỉ là sự tồn tại nhỏ bé?”. Nhưng rồi cũng tự cười với chính mình. Nhưng sao nụ cười ấy lại mang bao nhiêu đau khổ và tuyệt vọng đến thế.

Blog Radio 739: Em sẽ bắt đầu lại nhưng không phải cùng anh

Blog Radio 739: Em sẽ bắt đầu lại nhưng không phải cùng anh

Câu chuyện kể về cặp vợ chồng đang đứng trên bờ vực tan vỡ bởi người chồng ngoại tình. Liệu kết cục của cả hai sẽ ra sao?

Điều tiếc nuối nhất của thanh xuân là để mất em

Điều tiếc nuối nhất của thanh xuân là để mất em

Điều nuối tiếc nhất thanh xuân là đánh mất em. Vì lo lắng cho tương lai mà sơ sài hiện tại, anh đã chẳng thể thắng nổi đống lộn xộn của cuộc sống mà đẩy em ra xa. Em của năm đó là em tuyệt vời nhất, anh của mãi sau này có lẽ mới tuyệt nhất, giữa chúng ta có một khoảng cách mà nếu kiên định, mạnh mẽ hơn thì anh và em đã có thể bước tiếp cùng nhau.

Nước mắt em rơi nhưng không phải vì anh nữa

Nước mắt em rơi nhưng không phải vì anh nữa

Đến hôm nay, nước mắt em vẫn rơi, nhưng không còn rơi vì anh nữa. Nước mắt của quá khứ, của kỷ niệm. Em khóc cho một đoạn tình cảm không trọn vẹn, khóc cho những vết thương lòng đã không còn âm ỉ. Và em biết em và anh, chúng ta đều sẽ có một cuộc sống mới trọn vẹn hơn. Em sẽ ổn thôi và hy vọng anh cũng vậy. Tạm biệt anh, người từng thương.

Blog Radio 738: Bước qua một quá khứ rất đau

Blog Radio 738: Bước qua một quá khứ rất đau

Ai cũng muốn sống cuộc đời hạnh phúc nhưng hạnh phúc không tự nhiên mà có. Để có hạnh phúc, bản thân mỗi người phải cố gắng, nỗ lực và chân thành trong mối quan hệ. Hạnh phúc chỉ dành cho những ai biết trân trọng và sẽ biết mất với những người không biết gìn giữ.

Hãy gieo những hạt mầm thanh bình và đẹp đẽ trong tâm

Hãy gieo những hạt mầm thanh bình và đẹp đẽ trong tâm

Hạnh phúc chẳng kéo dài bất tận, đời người phút chốc chóng qua. Hãy cứ nuôi những hạt mầm thanh bình và đẹp đẽ trong tâm hồn mình, em nhé!

Thanh xuân không thể trở lại nên xin đừng rơi nước mắt

Thanh xuân không thể trở lại nên xin đừng rơi nước mắt

Vẫn nặng lòng vì những kí ức không tên, vẫn nhớ da diết những người bạn chẳng là ngày xưa nữa, vẫn tiếc nuối những ngày tháng đã chẳng thể hết lòng với nhau, về những gì mình chưa làm được, về những con người đã dạy tôi bài học về tri thức, về nỗi đau.

Blog Radio 737: Chúng ta cuối cùng vẫn là bỏ lỡ

Blog Radio 737: Chúng ta cuối cùng vẫn là bỏ lỡ

Anh rồi đã gặp gỡ những người xuất chúng hơn em. Em sau đó cũng thu dọn tư trang của mình, lặng lẽ rời đi. Dù chuyện này hẳn sẽ tốn chút thời gian nhưng ngần ấy những hạnh phúc ngày cũ, rồi cũng tự giác lui về sau, không làm phiền chúng ta của hiện tại.

Đừng nghĩ trưởng thành là phải cô đơn

Đừng nghĩ trưởng thành là phải cô đơn

Càng lớn chúng ta càng cảm thấy cô đơn. Mình tự cảm nhận thấy như cả thế giới này không ai hiểu được mình. Thực ra không phải thế. Cơ bản chúng ta không tìm được cách để hoà nhập vào bức tranh muôn màu của cuộc sống ngoài kia.

back to top