Phát thanh xúc cảm của bạn !

Giữa thành phố rộng lớn này, có nơi nào cho em sự bình yên

2019-04-24 02:45

Tác giả: Giọng đọc: Hà Diễm

blogradio.vn - Cuộc đời mỗi người giống như đi trên con đường một chiều, đã đi trên đó rồi thì chỉ có thể tiến về phía trước. Những gì đã đi qua thì chẳng thể quay lại để gặp lại một lần nữa. Mà trên con đường của cuộc đời em, anh dừng lại, còn em vẫn phải bước tiếp.

***

Giữa thành phố rộng lớn này, có nơi nào cho em sự bình yên không anh? Có nơi nào em có thể cho em một khoảng lặng, nơi nào có thể khiến em quên đi anh, để nhạt nhòa đi những kỷ niệm, cho em bắt đầu một cuộc  sống mới không anh?

Trước khi yêu nhau, anh và em cũng đã từng có vài mối tình; lúc mình ngập ngừng cầm tay, anh nói “Muốn quên đi một người, chỉ cần tìm một người mới để yêu nhiều hơn”. Chính câu nói đó đã làm cho em luôn cố gắng yêu anh nhiều hơn, nhiều hơn nữa – để hai chúng ta cùng quên đi quá khứ buồn bã kia và có thế hạnh phúc bên nhau đến cuối cùng.

Anh biết không, thực ra em vẫn nghĩ rằng chúng ta có thể bên nhau đến cuối cùng thật đấy. Chúng ta hợp nhau như vậy cơ mà, chúng ta ấm áp đến vậy cơ mà.  Mỗi khi bên nhau, em thấy hạnh phúc thật giản đơn, chỉ cần có anh vẫn cùng em cùng bước đi trên đường đời là đủ. Em nói em không cần cuộc sống sang giàu mà bận bịu, anh nói anh cũng chỉ muốn một cuộc sống vừa đủ - một ngôi nhà có hai phòng ngủ cho chúng ta và đứa nhỏ. Em nói  rất thích hai chúng ta cùng nấu cơm, cùng ăn rồi cùng dọn dẹp; anh nói, vậy mỗi tối anh sẽ về sớm rồi chúng ta làm cùng nhau. Em với anh đã cùng trải qua những ngày bình yên như thế, cùng cố gắng cho giấc mơ của hai người. Thế nhưng khi giấc mơ còn chưa đạt được thì hạnh phúc ấy đã theo anh đi mãi.

Em nhớ, ngày hôm đó trời vẫn còn thấm cái se lạnh, mưa phùn ướt mái. Buổi sáng anh vẫn đèo em trên con đường Thanh Niên trong lành, đứng trước cửa công ty anh nói buổi tối anh lại qua đón em về. Cùng chào nhau, vẫy vẫy tay tạm biệt, em nhìn anh cười thật sáng rỡ. Lại nhớ lần đầu gặp nhau em đã đổ rạp trước nụ đó, ấn tượng đầu tiên với anh là một người con trai khuôn mặt thật bình thường nhưng  lúc anh cười lên lại khiến cho xung quanh như được thêm đầy sức sống. Điều đó làm một đứa con gái đầy u buồn như em cũng vô thức  tươi sáng hơn. Ôm hình ảnh nụ cười anh lên phòng làm việc, mỗi ngày em thật mong đến chiều tan làm để lại gặp anh lần nữa, thật giống như anh là động lực giúp em cố gắng gấp mấy lần đề hoàn thành công việc trong một ngày vậy. Nhưng giữa buổi chiều hôm đó, em bỗng nhận được điện thoại của anh….

Em  đã nghĩ thật lạ, thật hiếm khi anh gọi cho em vào giờ đó, bởi anh làm nghề bán hàng nên gần như trong giờ làm lúc nào anh cũng bận bịu, chỉ có một lần duy nhất anh liên lạc như vậy đó là khi anh báo tin ông Ngoại anh mất đột xuất, anh gọi để hai đứa xin phép về quê. Lúc đó em tự nhiên có cảm giác xảy ra chuyện gì đó, em nhấc máy, đầu bên kia vang đến giọng một người xa lạ. Từ ngày hôm đó đến giờ, cũng đã tròn hai năm…

Hôm nay em vẫn tan làm như mọi khi, vẫn đi về trên con đường Thanh Niên đó, nhưng đã không còn anh đi cùng nữa. Buổi tối em cũng bỏ mất thói quen tự mình nấu cơm mà gọi nhanh một xuất cơm bụi. Em vẫn đi bộ ra ngồi chỗ quán cafe quen thuộc ngày xưa, nhưng  đối diện em cũng chỉ là một chiếc ghế trống. Đôi khi em vẫn còn nghĩ, anh vẫn còn ngồi đấy, im lặng và an tĩnh nghe em kể lể truyện gia đình, bạn bè.

Anh có trách em khi không nghe lời anh không? Qua từng đó thời gian mà em vẫn chưa tìm được một người khác để yêu người ta nhiều hơn anh, vẫn chưa bỏ được những ký ức có anh trong đó. Cuộc đời mỗi người giống như đi trên con đường một chiều, đã đi trên đó rồi thì chỉ có thể tiến về phía trước. Những gì đã đi qua thì chẳng thể quay lại để gặp lại một lần nữa. Mà trên con đường của cuộc đời em, anh dừng lại, còn em vẫn phải bước tiếp.

Có những lúc, ngồi lặng lẽ từ trên cao nhìn những con người đang hối hả đi trên đường - Em tự hỏi họ đang đi đâu?

Có phải họ đang quay về nhà sum vầy với gia đình trong bữa cơm quây quần? Có phải họ đang vội vã đến nơi hẹn với một người nào đó thật quan trọng trong cuộc đời? Hay vẫn có những con người đang lanh thang đi hết các con đường thành phố vẫn chưa tìm được một bến đỗ.

Sẽ có một ngày em gặp một người khác , trên con đường một chiều ấy em và người ấy sẽ cùng bên nhau. Em biết, anh sẽ mãi ở phía sau vui mừng và chúc phúc cho em.

© Nguyễn Thị Ánh – blogradio.vn

 

Mời xem thêm chương trình:

Có ai đó đã bị bỏ quên bên rìa cuộc sống của anh

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Replay Blog Radio: Ở nơi nào đó, chắc chắn sẽ có người thương tôi rất thật

Replay Blog Radio: Ở nơi nào đó, chắc chắn sẽ có người thương tôi rất thật

Ở một nơi nào đó, liệu có ai đó đang đợi tôi? Liệu chúng tôi có va phải nhau trong một cuộc gặp gỡ tình cờ nào đó?

Em yêu anh khi trái tim anh chẳng còn vẹn nguyên (Love Radio)

Em yêu anh khi trái tim anh chẳng còn vẹn nguyên (Love Radio)

Hoa hồng thì phải có gai, trăng có khuyết thì vào ngày mười lăm trăng mới tròn, cái dễ khắc sâu thì lại là cái tàn nhẫn, tình yêu đẹp quá thì chưa hẳn là yêu.

Xa anh mùa nào cũng là mùa đông (Love Radio)

Xa anh mùa nào cũng là mùa đông (Love Radio)

Thật kì lạ là khi hoài niệm, con người ta lại luôn nhớ về những kỉ niệm buồn đầu tiên. Cũng như người ta thường ấn tượng với cái man mác buồn của mùa đông hơn là ánh nắng gắt gỏng của mùa hạ. Ai biết được, bởi đã buồn thì lại dễ khắc sâu, đã khắc rồi lại chẳng thể xóa nổi

Blog Radio 639: Đi tìm ký ức

Blog Radio 639: Đi tìm ký ức

Ký ức là thứ em chỉ có thể nhìn thấy, chứ không thể chạm vào.

Replay Blog Radio: Người quan trọng nhất cuộc đời

Replay Blog Radio: Người quan trọng nhất cuộc đời

Điều quan trọng là bạn đang được sống trong tình yêu thương từ NHỮNG NGƯỜI QUAN TRỌNG NHẤT.

Thế giới hơn 7 tỷ người sao ta vẫn thấy cô đơn

Thế giới hơn 7 tỷ người sao ta vẫn thấy cô đơn

Nhiều khi thèm cảm giác được yêu một người. Thèm một bờ vai an toàn chắc chắn ở cạnh bên, một nụ cười để dành cho những ngày mưa không còn khiến lòng tái tê đầy trống vắng để biết ngoài kia cuộc đời bộn bề nhưng nơi ấy vẫn dành riêng cho mình một khoảng trời bình yên.

Yêu đơn phương một người đơn phương

Yêu đơn phương một người đơn phương

Tôi đã từng đọc đâu đó câu nói: "Cảm giác đau lòng nhất là yêu đơn phương một người đơn phương", và hóa ra tôi lại đang mắc kẹt trong chính cái vòng luẩn quẩn ấy.

Những khuyến cáo của Bộ Y tế trong việc phòng tránh dịch viêm đường hô hấp cấp do virus Corona chủng mới (nCoV)

Những khuyến cáo của Bộ Y tế trong việc phòng tránh dịch viêm đường hô hấp cấp do virus Corona chủng mới (nCoV)

Hãy trang bị những thông tin chính xác, khoa học từ những nguồn tin chính thống, uy tín để bảo vệ sức khỏe cho bản thân và gia đình.

Bạn sẽ hiểu rõ hơn về virus Corona chủng mới (nCoV) khi đọc những câu hỏi đáp dưới đây

Bạn sẽ hiểu rõ hơn về virus Corona chủng mới (nCoV) khi đọc những câu hỏi đáp dưới đây

Trong bối cảnh dịch viêm đường hô hấp cấp do virus Corona chủng mới (nCoV) gây ra ngay càng diễn biến phức tạp, nhiều người đặt ra những câu hỏi về chủng virus mới này.

Giữa 'tâm bão' Corona, xem ngay những bộ phim này để hiểu hơn về thảm họa dịch bệnh

Giữa 'tâm bão' Corona, xem ngay những bộ phim này để hiểu hơn về thảm họa dịch bệnh

Muốn biết Corona và những đại dịch nguy hiểm đến mức nào, hãy xem ngay những bộ phim này.

back to top