Phát thanh xúc cảm của bạn !

Dấu chân online 98: Vòng quanh thế giới trên xe đạp (Phần 5) – Thành phố thức dậy sau 5 giờ chiều

2013-08-25 14:14

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team, Jun

Mới 4 giờ chiều nhưng tất cả cửa hiệu, hàng quán đều đóng cửa, hầu như không thấy người dân nào trên phố, chúng tôi có cảm giác là hai kẻ lữ hành lạc vào một thành phố bị bỏ hoang, hay ở đâu đó sau những ô cửa sổ khép kín kia vẫn đang có những ánh mắt bí mật theo dõi…

8/7

Sau nửa năm rong ruổi trên 2 chiếc xe đạp, việc dừng lại quá lâu ở một nơi nào đó, dù là đô thị hay làng quê thì cái cảm giác chồn chân cũng thúc giục chúng tôi phải lên đường. Suốt 40km dọc sườn núi từ vịnh Methana đến làng chài Epidavros, chúng tôi như bị mê hoặc bởi vẻ đẹp của thiên nhiên. Một bên là dãy núi đá dựng đứng, một bên là biển xanh thăm thẳm, dưới ánh nắng vàng ruộm, cả không gian như một bức tranh rực rỡ sắc màu của danh họa Van gogh.

Địa điểm đầu tiên mà chúng tôi phải có mặt trong lịch trình của mình là thành phố cổ Nafplio. Có thể nói Nafplio là một trong những thành phố đẹp nhất của Hy Lạp, đây cũng là thủ đô đầu tiên của Hy Lạp hiện đại trong thế kỷ 19. Nafplio quyến rũ người ta từ những con phố nhỏ lát đá gồ ghề đến những lâu đài cổ kính hàng trăm năm tuổi, từ những quán cà phê lãng mạn dọc hải cảng cho đến dải bờ biển trắng xóa nằm uốn mình dưới nắng vàng.



Theo kế hoạch chúng tôi sẽ gặp chị Nicoletta – chủ một cửa hàng xe đạp, người sẽ tổ chức buổi giới thiệu hành trình của chúng tôi tại Nafplio. “Bà Béo” là tên gọi thân mật mà mọi người dành cho Nicoletta, người phụ nữ có thân hình phốp pháp nhưng vô cùng nhanh nhẹn và lúc nào cũng thường trực một nụ cười. Cả gia đình chị kinh doanh xe đạp đã lâu, bố của Nicoletta sở hữu nhà máy sản xuất xe đạp đầu tiên ở Hy Lạp. Vì vậy chẳng có gì ngạc nhiên khi Nicoletta có thể ngồi nói với chúng tôi hàng giờ về chiếc xe hai bánh này. Sau khi đưa chúng tôi về khách sạn nghỉ ngơi, Nicoletta cùng chồng và ba đứa con, mỗi người một chiếc xe đạp dẫn chúng tôi lòng vòng khắp thành phố.

Đây là pháo đài Boutzi được xây dựng ở giữa vịnh từ thế kỷ 15, từng được sử dụng làm nhà tù cho đến giữa thế kỷ 19, nay trở thành biểu tượng của Nafplio. Cách đấy không xa là pháo đài Paladimi – một thành lũy quân sự từ thế kỷ 18, được xây ở độ cao 218m so với thành phố. Ấn tượng nhất là dãy phố đi bộ trải đá với các nhà hàng và cửa hiệu san sát, được ví như một Plaka thu nhỏ.



9/7

Buổi giới thiệu hành trình xe đạp của tôi và guim được tổ chức ngay giữa quảng trường trung tâm, vì vậy thu hút được sự quan tâm của khá nhiều người. Chúng tôi đã nhận được rất nhiều câu hỏi xung quanh chuyến đi cùng câu chuyện tình yêu của mình. Tuy nhiên, câu hỏi thú vị nhất lại đến từ một khách du lịch Bulgari: “Tại Bulgari, trong 10 triệu dân thì có đến 1 triệu người Việt Nam, và các cô gái Việt Nam rất duyên dáng. Không biết liệu bạn có chị em gái hay cô bạn nào còn độc thân không?”. Câu hỏi khiến tất cả mọi người cùng cười ồ lên…

Buổi tối cuối cùng của chúng tôi tại Nafplio đã kết thúc trong bầu không khí ấm cúng như thế giữa quảng trường trung tâm thành phố.

10/7

Địa điểm tiếp theo trong lộ trình của chúng tôi là Tripoli, thành phố nằm ở trung tâm bán đảo Peloponnese. Khác hẳn với hình dung của tôi, Tripoli đơn thuần là một thành phố hiện đại với những dãy nhà bê tông san sát. Mới 4 giờ chiều nhưng tất cả cửa hiệu, hàng quán đều đóng cửa, hầu như không thấy người dân nào trên phố, chúng tôi có cảm giác là hai kẻ lữ hành lạc vào một thành phố bị bỏ hoang, hay ở đâu đó sau những ô cửa sổ khép kín kia vẫn đang có những ánh mắt bí mật theo dõi.



Đang băn khoăn với rất nhiều câu hỏi trong đầu thì bỗng xuất hiện ba thanh niên mặc đồng phục màu xanh lá cây, đạp xe tiến về phía chúng tôi. Họ là thành viên của Câu lạc bộ Xe đạp Tripoli. Nikko, một trong ba người, giải thích: “Từ 3 cho đến 5 giờ chiều, tất cả văn phòng, cửa hàng, quán xá đều đóng cửa không làm việc, vì đó là giờ ngủ trưa. Cả thành phố sẽ chỉ thức dậy sau 5h chiều”. Quả thật, chỉ sau đó chừng một giờ đồng hồ, Tripoli như bừng tỉnh, xe cộ bắt đầu đi lại trên đường phố, và nhạc lại bắt đầu nổi lên trong các quán cà phê.

Dự định của chúng tôi dừng lại Tripoli chỉ một đêm đã bị thay đổi, khi những người bạn trong Câu lạc bộ luân phiên tổ chức liên hoan và những chuyến dã ngoại ra ngoại thành Tripoli. Sau 3 ngày, cái thành phố mà tôi tưởng như bị bỏ hoang này đã trở thành mái nhà thân thiết của chúng tôi tại Hy Lạp.



13/7

Hành trình của chúng tôi lại tiếp tục đến những địa danh được đánh dấu đỏ trên bản đồ: Kalamata, Pylos, Kyparissia, Pyrgos… Ở bất kỳ đâu, chúng tôi cũng nhận được những sự giúp đỡ rất nhiệt tình.

Một buổi tối tại Pyrgos, tôi và Guim đang trò chuyện trong nhà hàng thì một người đàn ông ngập ngừng bước lại hỏi: “Xin chào, hai bạn đi du lịch bằng xe đạp điện có đúng không?”. Chúng tôi nói phải, người đàn ông này lập tức niềm nở: “Tôi có tình cờ xem một phóng sự về hai bạn trên truyền hình. Tôi có gọi điện để hỏi họ cách liên lạc với hai bạn, thật may quá, lại gặp các bạn ở đây…”. Cứ thế câu chuyện của chúng tôi với người đàn ông tên Yorgos kéo dài suốt buổi tối hôm đó.




Bài và ảnh : Thùy Anh và Guim Valls Teruel

Được thể hiện qua giọng đọc: Jun

Kỹ thuật : Jun

Khám phá ngay chuyến du lịch Vòng quanh Thế Giới trên xe đạp
(...)

Bạn có thể tìm thấy những bản nhạc nền được sử dụng trong chương trình tại forum Nhacvietplus và Blog Việt theo địa chỉ: http://forum.nhacvietplus.vn. 
Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Audio Book bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ emailaudiobook@dalink.vn


 

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Chia tay rồi đừng làm mình tổn thương thêm nữa

Chia tay rồi đừng làm mình tổn thương thêm nữa

Điều tốt nhất sau khi chia tay là hãy sống tích cực lên, hãy yêu lấy bản thân và trân trọng những gì mình đang có. Đời là vô thường. Nếu ta không biết trân trọng và gìn giữ những người xung quanh thì đến khi đánh mất sẽ rất đau.

Replay Blog Radio: Đợi mưa

Replay Blog Radio: Đợi mưa

Tình yêu như cơn mưa lặng thầm đến khi nào không ai hay biết. Để rồi khi mưa tạnh, trái tim vẫn ngẩn ngơ nằm đấy, trải qua bao lâu chăng nữa vẫn ướt mềm chẳng thể nào được hong khô.

Blog Radio 756: Một nửa tình yêu không xứng đáng được gọi là tình yêu

Blog Radio 756: Một nửa tình yêu không xứng đáng được gọi là tình yêu

Một nửa ly cà phê vẫn là cà phê. Một nửa chiếc bánh vẫn gọi là bánh. Nhưng một nửa tình yêu thì không đáng được gọi là yêu. Cô đã yêu anh chỉ với một nửa trái tim mình, nửa còn lại dành cho sự tính toán.

Replay Blog Radio: Có những ngày cả nỗi buồn cũng bỏ ta đi

Replay Blog Radio: Có những ngày cả nỗi buồn cũng bỏ ta đi

Trong những tháng ngày cả nỗi buồn cũng rời bỏ chúng ta mà ra đi là những phút giây thật sự rất đau khổ. Khi bóng tối bủa vây cả cuộc đời mình tôi nhận ra cả cái bóng của mình cũng rời bỏ mình trong những lúc tối tăm nhất.

Replay Blog Radio: Những lá thư bay

Replay Blog Radio: Những lá thư bay

Anh nắm chặt tay cô khẽ đặt một nụ hôn dịu dàng lên trán cô - Mối tình đầu của chúng ta đã xuất hiện từ lâu, nhưng bây giờ mới thực sự bắt đầu.

Blog Radio 755: Nếu yêu anh, xin em đừng là gió

Blog Radio 755: Nếu yêu anh, xin em đừng là gió

Người ta vẫn thường nói Thiên Bình là gió, gió lãng du, không bao giờ ở yên mãi một nơi, cơn gió đi rồi đến lúc nào đó có thể sẽ quay về chốn cũ hoặc cũng có thể không. Nhưng nếu yêu anh, xin em đừng là gió.

Anh sẽ nhớ về em một lần sau cuối

Anh sẽ nhớ về em một lần sau cuối

Tháng năm vẫn thế, vội vàng qua đi trong lặng lẽ. Cả anh và em, cả những kỷ niệm của chúng ta cũng sẽ già cỗi, cũng hóa thành một câu chuyện cổ tích mà chẳng ai thèm nhớ đến hay kể lại.

Replay Blog Radio: Nơi hạnh phúc nhất

Replay Blog Radio: Nơi hạnh phúc nhất

Khi yêu một người đã ở bên cạnh mình từ rất lâu, bạn thường tự thắc mắc tại sao trước đây mình không có những cảm xúc này với người đó.

Blog Radio 754: Ngược dòng đừng quay lưng

Blog Radio 754: Ngược dòng đừng quay lưng

Chúng tôi chưa từng hứa hẹn bên nhau mãi mãi, nhưng tôi nhận ra rằng… mình vừa mới bỏ lỡ cả một đời người!

Replay Blog Radio: Lý do nào để ta cô đơn và buồn chán?

Replay Blog Radio: Lý do nào để ta cô đơn và buồn chán?

Người cô đơn chẳng nhìn thấy được, thời gian trôi đi rất vô tình, nếu cứ ngồi mãi chán chường, nghĩa là sẽ đánh mất cả ngàn điều quý giá; đánh mất phút giây trò chuyện cùng ba mẹ, đánh mất phút giây ôm đứa bạn thủ thỉ tâm tình, đánh mất cách nhìn, cách sống; đánh mất ước ao khát vọng; và có thể một ngày, đánh mất chính trái tim.

back to top