Phát thanh xúc cảm của bạn !

Ngày mai mình cưới, anh ở đâu sao vẫn chưa về?

2022-06-16 00:05

Tác giả: Hoàng Thị Minh Hoa, phạm hương giang Giọng đọc: Chit Xinh

blogradio.vn - Em sẽ không đau nữa đâu, em sẽ không sợ những cơn mưa nữa, vì trời mưa cũng là trời đang nắng, chỉ là ánh nắng ấy tạm thời ẩn mình dưới những đám mây mà thôi.

Ngày mai mình cưới, anh ở đâu sao vẫn chưa về? (Hương Giang Phạm)

Anh à ngày mai mình cưới rồi sao anh đang ở đâu mà mãi chưa về?

Anh à anh từng nói em mặc váy cưới đẹp nhất trần đời này, anh hạnh phúc vì là người được khoác tay đi bên cạnh người đẹp nhất trong một ngày đẹp nhất cuộc  đời anh cơ mà!

Anh à a không nhớ sao anh không nhớ những gì anh từng nói với em sao?

Sao anh cữ đi mãi thế… sao c đi mãi thế …

Một ngày trôi

Hai ngày trôi

Một tháng trôi

Hai tháng trôi

Em không biết mình đã xé bao nhiêu tờ lịch, em không biết mình đã chờ anh bao nhiêu buổi sáng bình minh.

Em không biết

Em không muốn biết

Thời gian với em chỉ gắn với hình ảnh của anh.

Buổi sáng là lúc anh khẽ hôn vào trán em, nấu bữa sáng em ăn

Buổi trưa là lúc anh cùng em đi chợ, cùng em vào bếp

Buổi chiều là lúc anh cùng em dạo phố, ngắm hoàng hôn

Buổi tối là lúc anh và em cùng đến quán café quen thuộc, nhâm nhi café, nhâm nhi bản nhạc đang phát ra từ quán du dương, du dương…

Em đã quen như thế rồi, quen như thế từ lâu lắm rồi, từ rất lâu… thế nên bây giờ không có anh bên cạnh thì thời gian là gì em không định nghĩa nổi, em không còn ý thức về thời gian, không gian kể từ ngày không anh.

Nhưng hôm nay thì khác. Xé tờ lịch của ngày hôm nay đi sẽ là ngày sinh nhật của em vì là ngày sinh nhật của em nên em sẽ nhìn thấy viễn cảnh một em gái xinh đẹp lộng lẫy trong chiếc váy trắng khoác tay một chàng trai lịch lãm, tuấn tú.

blogradio_ngaymaiminhcuoi

Anh đã chọn ngày sinh nhật của em lúc em đã ra trường sẽ là ngày 2 người kết hôn, sẽ cùng nhau cười thật tươi, thật hạnh phúc. sẽ cùng nhau bước vào lễ đài trong tiếng vỗ tay và những lời chúc tụng của mọi người. Em sẽ hãnh diện mà khoe với mọi người rằng anh là chàng rể đẹp nhất em từng thấy. rồi em sẽ cùng anh hưởng tuần trăng mật ở xứ sở hoa anh đào, cùng anh nhặt những cánh hoa gấp vào trang nhật nhật kí của anh và em. Rồi em sẽ sinh cho anh những em emng chúa, cậu hoàng tử thật đáng yêu, chúng sẽ giống anh_người em mãi yêu. Còn nhiều, còn rất nhiều điều em muốn làm cùng anh, muốn làm cho anh…. Nhưng những điều ấy càng nhiều bao nhiêu, viễn cảnh ấy càng hạnh phúc bao nhiều thì giờ đây em càng thấy đau đơn bấy nhiêu.

Và.. em lại nhớ về những ngày đã qua của nhiều năm về trước

 Em và anh cữ thế cùng nhau viết lên bao nhiêu kỉ niệm ngọt ngào, ấp áp bên nhau

Anh cùng em dạy học cho lũ trẻ

Cùng em dạo từng con phố

Cùng em yêu những buổi bình minh

Cùng em say mê theo những bản nhạc hai người đều thích nghe

Anh và em,

Hai mảnh ghép hoàn hảo tưởng chừng như không thể nào tách rời

Em là mặt trời luôn ngự trị trái tim anh

Em khiến anh thấy cuộc sống này tươi đẹp biết bao

Những lúc bên em anh ước gì thời gian cữ dài mãi ra để anh có thể ở bên em mãi, khoảnh khắc bên em anh chỉ sợ vụt mất đi.

Anh không hiểu nỗi sợ vô hình ấy là gì

Anh không biết tại sao nó tồn tại trong anh

Thế rồi cuối cùng ông trời cũng cho anh lời giải

Vào một ngày trời mưa tầm tã, em sợ những cơn mưa, em không thích những cơn mưa, nó làm em nhớ về quá khứ.

Em sợ lắm

Anh biết điều đó nên khi nghĩ em đang đứng dưới cơn mưa chờ anh, anh không nghĩ gì khác ngoài việc lao thật nhanh đến bên cạnh em.

Thế rồi

Trong màn mưa trắng xóa.

Anh không còn nghe thấy gì

Xung quanh anh chỉ còn bóng tối

Nhưng đâu đó nơi xa xôi anh vẫn thấy có ánh nắng len lỏi qua không gian, qua thời gian đến bên cạnh anh.. thật gần… thật gần… nhưng anh không thể chạm tới.. anh càng cố càng xa.. anh khóc lóc van xin ông trời xin đừng đưa anh đi. Xin đừng bắt anh phải xa em, anh phải ở bên cạnh em những lúc trời đổ những cơn mưa.

Sự ra đi đột ngột của anh khiến em gục ngã, em không đứng dậy nổi nữa rồi, em không còn sức lực nữa rồi, nước mắt em tuôn rơi, rơi mãi, rơi mãi như màn mưa kia…

Sợ trái mồng tơi ngủ  vùi trong màu tím

Em mỗi ngày đem kí ức ra phơi”

Mồng tơi thì luôn tím, kí ức thì luôn là những điều đã qua, sẽ luôn cũ kĩ. Nhưng anh à. Kí ức của anh và em sẽ không bao giờ cũ.

Bởi em là mặt trời tỏa nắng ấm đến muôn nơi. Em sẽ sưởi ấm cho kí ức của chúng mình. Em sẽ không đau nữa đâu, em sẽ không sợ những cơn mưa nữa, vì trời mưa cũng là trời đang nắng, chỉ là ánh nắng ấy tạm thời ẩn mình dưới những đám mây mà thôi. Em yêu anh và sẽ mãi yêu anh.

co-dau

Em sẽ đợi anh đến (Zin Di)

Tin em đi, em sẽ làm cho anh cảm thấy mình là người đàn ông may mắn và hạnh phúc nhất trên thế gian

Khi anh mệt mỏi vì công việc, hay có những phút trầm tư, em hứa sẽ không nói nhiều, không cằn nhằn bên tai anh, mệt mỏi quá, hãy tựa lên vai em nhé, em sẽ vòng tay ôm anh thật nhẹ, thì thầm bên tai anh và nói: "Có gì, kể em nghe..."

Một năm mới lại đến, cho đến giây phút này, thứ mà em chờ đợi lâu nhất chính là anh, anh có biết em đã phải chờ anh bao lâu rồi ko, anh người yêu.

Không biết rằng chúng ta có rơi vào trạng thái sét đánh không, nhưng trước khi gặp được anh và lên gối cho vài phát hay đấm anh những cú thật đau vì tội để em phải chờ quá lâu thì em vẫn muốn gửi đến anh đôi điều em muốn nói.

Mọi người thường nói em chảnh, nặng nề hơn còn được ví với loài vật em rất yêu quý: "chảnh cún". Buồn thay, chỉ bởi vì em quyết nhất định đợi anh thôi, không rung rinh với những đối tượng khác nên có lẽ mọi người không hiểu. Em đâu có chảnh, em càng thích chó, em chỉ quá trông đợi vào người đàn ông em thực sự yêu mà thôi. Vì thế, anh nhanh xuất hiện và giúp em đi.

Không biết là tương lai ra sao, nhưng hiện giờ, anh đang có nhiều đối thủ vô cùng nguy hiểm đấy, đã đôi lần em suýt rung rinh mà quên mất anh để cho họ một cơ hội, nhưng ai bảo anh có sức hút quá, họ thiếu nhiều thứ để giống anh lắm, nên em lại đợi. Nhưng em không chắc sẽ làm người phụ nữ khó tính mãi được đâu nhé, nhiều lúc em cũng yếu lòng mà.

thanh_-_xuan_417

Những người đàn ông quen em, đều nói: "Ai yêu được em thật may mắn". Anh có thấy hãnh diện không. Nhưng mà, em cũng không giấu đâu, mấy cô bạn thân tiểu yêu của em đó, chúng nó nói rằng: "chia buồn cho anh", tức người yêu, cũng là chồng tương lai của em. Anh đừng vội hoảng sợ,anh nên hiểu là, khi chúng ta yêu nhau, em sẽ làm cho anh thành người đàn ông hạnh phúc và may mắn nhất, là điều để anh hãnh diện với mọi người xung quanh. Dù có tức giận, em cũng không bao giờ làm anh mất mặt trước mọi người. Chỉ khi có hai đứa, em sẽ xử lý anh sau. Vì chỉ có những người thân mà em yêu quý nhất, em mới thoải mái là chính mình nhất, anh sẽ thấy, em đanh đá như thế nào.

Đừng quên tặng hoa cho em, em không biết những cô gái nói rằng không thích hoa sẽ có sở thích như nào, nhưng em rất yêu chúng. Không khó đâu, em không cần anh tặng hoa cho em vào những ngày lễ quan trọng. Anh có thể vô tình khi đi làm về. khi đi chơi...tạt vào một hàng hoa ven đường và chọn lấy loài hoa em thích nhất, bất ngờ đến tặng em, chỉ là gặp trong giây lát rồi đi. Em cũng thích những giỏ hoa tự trồng xinh xắn, nếu được nhận chúng, em sẽ chăm tưới nước hàng ngày, và ngắm chúng mỗi khi nhớ đến anh.

Tính khí của em cũng đỏng đảnh vô cùng, những lúc em nổi cáu hay tức giận, đừng to tiếng với em nhé, dù anh đúng. Con trai phải biết cao thượng mà. Đợi em qua cơn giận, em sẽ biết lỗi của mình. Nhưng cũng đừng bỏ đi khi em đang không ổn. Ngược lại, khi anh mệt mỏi vì công việc, hay có những phút trầm tư, em hứa sẽ không nói nhiều, không cằn nhằn bên tai anh, mệt mỏi quá, hãy tựa lên vai em nhé, em sẽ vòng tay ôm anh thật nhẹ, thì thầm bên tai anh và nói: "Có gì, kể em nghe..."

Còn rất nhiều, rất nhiều lời muốn nói với anh, nhưng nếu nói trước nhiều quá, anh đọc được sẽ không xuất hiện nữa. Vì thế, em sẽ đợi anh đến và tìm hiểu con người em. Vì thế, nếu tò mò, hãy xuất hiện sớm nhé. Lời cuối cùng bây giờ em muốn gửi cho anh, đó là:

Em sẽ làm cho anh cảm thấy mình là người đàn ông may mắn và hạnh phúc nhất trên thế gian.

Tin em đi

Em yêu anh.

Tác giả: Hương Giang Phạm, Zin Di

Giọng đọc: Chit Xinh

Thực hiện: Hằng Nga

Thiết kế: Hương Giang

Xem thêm:

Hoàng Thị Minh Hoa

Làm Tấm cũng được, làm Cám cũng được, nhưng đừng làm con cá bống chỉ há miệng chờ cho ăn. Muốn có được thứ mình muốn, phải chứng tỏ mình xứng đáng được nhận nó. Đơn giản vậy thôi

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Nỗi lòng kẻ cô đơn

Nỗi lòng kẻ cô đơn

Cơ bản cuộc đời là buồn, chỉ là nỗi buồn không giống nhau nên ta cứ ngỡ cười đã là vui. Cũng không biết nữa, đôi khi ta chấp nhận cười một cái dù tâm trạng đang buồn, còn hơn phải lý giải nỗi buồn của bản thân cho người khác hiểu. Có ai gánh được thay ta những hoài niệm cũ, có ai đau thay ta những tổn thương chằng chịt trong tâm hồn, có ai cho ta buồn lây với những tiêu cực của mình

Em mắc nợ gì với cuộc đời anh mà anh nỡ lừa dối em như thế?

Em mắc nợ gì với cuộc đời anh mà anh nỡ lừa dối em như thế?

Cô không ngừng lẩm bẩm, “tại sao, tại sao anh lại đối xử tệ bạc với cô đến vậy”. Cô trách anh, rồi trách bản thân mình, sao để anh dối lừa như thế.

Blog Radio 775: Buông bỏ quá khứ để bước đến nơi thuộc về mình

Blog Radio 775: Buông bỏ quá khứ để bước đến nơi thuộc về mình

Đôi khi buông bỏ một thứ gì đó, bởi vì thứ đó từ đầu đến cuối không phải là của mình và cũng là để nhận lại những điều tốt đẹp hơn.

Replay Blog Radio: Chọn người hoàn hảo để yêu

Replay Blog Radio: Chọn người hoàn hảo để yêu

Con người không ai là hoàn hảo. Không có gì bảo đảm rằng bạn sẽ tìm được một người theo đúng những gì bạn đã vẽ ra cho một nửa của mình. Nếu thật sự yêu thương và trân trọng ai đó, hãy làm cho họ hiểu và ở bên bạn.

Khi kẻ tổn thương lại làm đau người khác

Khi kẻ tổn thương lại làm đau người khác

Yêu thương rồi cũng hóa hư vô. Người bên ta rồi đến lúc cũng bỏ ta lại. Đau lòng nhất vẫn là người yêu mà chẳng biết mình được yêu hay không. Tự dối lòng yêu người không cần đáp trả nhưng sao vẫn thấy nghèn nghẹn. Tiếc cho một thời đã xa, tiếc cho một cuộc tình ấm áp nhưng mong manh.

Blog Radio 774: Hạnh phúc chẳng phải của riêng tôi

Blog Radio 774: Hạnh phúc chẳng phải của riêng tôi

Mẹ đặt bàn tay tôi lên tay anh rồi mỉm cười chúc phúc cho chúng tôi. Cuộc sống hôn nhân của chúng tôi sau này ắt hẳn sẽ không thể tránh khỏi những lúc cơm chẳng lành, canh chẳng ngọt. Nhưng tôi nghĩ chúng tôi sẽ vượt qua được vì hạnh phúc chẳng phải của riêng chúng tôi trong mối nhân duyên này...

Quán quen nào còn nhắc tên chúng mình

Quán quen nào còn nhắc tên chúng mình

Có những ngày không dám đi qua chốn cũ vì sợ kỷ niệm ủa về. Lòng tự nhủ thầm, từ ngày ấy, có khi nào người ghé ngang qua những nơi xưa ta từng hò hẹn hay không?

Blog Radio 773: Gặp người đúng thời điểm

Blog Radio 773: Gặp người đúng thời điểm

Thành phố này nói to không to nhưng nói nhỏ lại chẳng nhỏ, một lần lạc mất là chẳng thể tìm thấy nhau. Đôi lần tôi thầm nghĩ, có khi tôi đang đứng trên cầu nhìn xuống, còn anh thì chen chúc giữa dòng người tan tầm dưới kia. Gần trong gang tấc nhưng chẳng thể nào chạm tới.

Đừng hơn thua tranh cãi với người mình thương

Đừng hơn thua tranh cãi với người mình thương

Tôi thầm nói khẽ “cơn mưa qua phố rồi trời cũng sẽ sáng, mọi thứ sẽ vẹn nguyên như lúc ban đầu, như sóng vào bờ rồi ngược lại ra khơi”. Tôi bước chân đi vội vã, chỉ còn duy nhất một ánh sáng cuối cùng đèn nhà ai cũng vừa chợt tắt, giờ đây là màn đêm đầy tĩnh lặng yên bình.

Replay Blog Radio: Điểm dừng hạnh phúc

Replay Blog Radio: Điểm dừng hạnh phúc

Em đừng hỏi anh rằng anh sẽ yêu ai…Hãy cho anh thêm thời gian để bình tĩnh hơn, để anh có thể sắp xếp những nỗi nhớ về em ngăn nắp lại rồi anh sẽ lại yêu. Anh sẽ nhớ em lắm đấy.

back to top