Phát thanh xúc cảm của bạn !

Ngầy đầu tiên đi học CXAN 167)

2013-09-07 10:03

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team, Na Ngố

Thấm thoát đã chớm thu. Không còn tiếng ve ngân của những trưa hè oi ả. Không còn “…Chín mươi ngày nhảy nhót đồng quê – Ôi! Cả một mùa xuân trong mùa hạ” nữa. Có vẻ như ngày khai giảng năm học năm nay đến sớm hơn mọi năm. Bất chợt, những cảm xúc và kí ức ngây ngô về ngày khai trường đầu tiên của tôi lại ùa về như nhắc nhở kỉ niệm của một thời đã qua…

"Năm học mới lại đến, nhiều khi cảm nhận được những cảm xúc thật sự có hơi bị "sến", nhưng đó chính là kỷ niệm thật trong lòng của tớ" - T.D (Hà Nội) chia sẻ.

Hằng năm, cứ vào cuối thu là lòng tôi lại nao nức những kỉ niệm mơn man của buổi tựu trường. Tớ không thể nào quên được những cảm giác trong sáng nảy nở trong lòng tôi như mấy cành hoa tươi mỉm cười giữa bầu trời quang đãng... Hôm nay, ngày đầu tiên tớ bước đến trường

Chắc hẳn, không ai trong chúng ta không từng một lần đọc qua, thậm chí thuộc lòng những dòng văn ấy của nhà văn Thanh Tịnh. Những cảm xúc thuần khiết và sáng trong, ngây thơ và non nớt của những cô cậu học sinh trong ngày tựu trường trở thành một phần của năm tháng tuổi thơ, không sao quên được.

Tớ nhớ ngày đầu tiên được mẹ đưa đến trường mẫu giáo, tớ chẳng khóc nhè như trong bài ca vẫn được học. Ngôi trường với những bức tường màu sắc, rất nhiều đồ chơi, bạn bè và cô giáo dễ mến. Tớ cười toe toét và vẫy tay mẹ. Nhưng chỉ đến khi trượt chân ngã rất đau, bị bạn giành đồ chơi mà chẳng có ai để mách, được yêu cầu học thuộc bài tập thể dục và cả rất nhiều đoạn thơ ngắn ngắn,... tớ mới ý thức được rằng mình đang “đến trường”, đang phải “xa” bố mẹ.

Tớ nhớ ngày đầu tiên theo tụi cùng xóm đến trường tiểu học. Bộ đồng phục là chiếc váy màu xanh thẫm và áo sơ mi màu trắng tinh. Đó là bộ đồ cũ của chị Hai. Mẹ đã giặt thật sạch và còn không quên thêu tên tớ vào dưới cổ áo. Tớ đến trường, mang theo cả nỗi bất an và niềm tin yêu của mẹ.



Tớ nhớ ngày đầu tiên đến trường sau một mùa hè không kì nghỉ, không du lịch, không học thêm. Chỉ ở nhà phụ mẹ bán hàng và dọn dẹp nhà cửa. Lũ bạn hớn hở khoe đủ thứ quà từ biển, từ núi. Ngày đầu tiên đến trường của tớ năm ấy, chỉ là nỗi tủi thân khi chẳng được bằng bạn bằng bè. Cuối buổi học, cô giáo chủ nhiệm tặng tớ một cây viết thật xinh. Tớ là đứa duy nhất trong lớp được tặng, rất khẽ. Kể từ ấy, tớ yêu hơn mỗi ngày đến trường.

Tớ nhớ ngày đầu tiên trở lại trường học và nhận được tin đứa bạn cùng bàn không thể đến trường được nữa. Nhà nó nghèo, bố mẹ không đủ khả năng đóng tiền học phí nên phải nghỉ học. Bữa đó, cả lớp buồn thiu. Mây vẫn lơ lửng trôi, bầu trời vẫn xanh vẫn sáng, nhưng chẳng đứa nào cười vui vẻ như mọi ngày.

Tớ nhớ ngày đầu tiên trở lại trường học, nụ cười rạng rỡ trên gương mặt thầy cô, bạn bè. Bố mẹ chẳng còn đưa tớ đến lớp như ngày thơ bé. Thay vào đó là chiếc xe đạp màu hồng, tớ dắt vô nhà xe và cẩn thận khóa. Sở hữu một món đồ “cỡ bự” như thế, có cảm giác mình đã trưởng thành hơn.

Tớ nhớ ngày đầu tiên trở lại trường, tung tăng trong tà áo dài của ngày khai giảng. Nhìn lũ đàn em khóa dưới nô nức chụp ảnh và hỏi thăm nhau, tụi chúng tớ rúc rích cười và tự nhủ mình cũng đã từng một thời như thế.

Tớ nhớ ngày đầu tiên trở lại trường, chỉ mới mùa thu năm trước thôi. Không khai giảng, không đồng phục, không reo vui... Chỉ đơn giản là một năm học mới bắt đầu. Không vội vã, không hối hả. Như một thói quen, chẳng ai đón chờ. Và ngạc nhiên không khi chính bản thân mình còn không thấy mình đổi thay trong cái ngày “định mệnh” thường niên ấy.

Một “ngày đầu tiên đi học” nữa lại đến, nhưng có lẽ xúc cảm sẽ chẳng được như xưa. Tớ chỉ thầm ao ước, giá như mùa thu năm ấy quay trở lại. Tớ lại được ngắm nhìn bầu trời mùa thu với cặp mắt tươi xanh. Và ngày đến trường, sẽ lại tuyệt vời như rất nhiều ngày khác...

CXAN được thực hiện bởi Na Ngố và Nhóm sản xuất Dalink studio

(...)

Bạn có thể tìm thấy những bản nhạc nền được sử dụng trong chương trình tại forum Nhacvietplus và Blog Việt theo địa chỉ: http://forum.nhacvietplus.vn
Những bài viết, những cảm nhận muốn sẻ chia với chương trình, mời bạn gửi email tới địa chỉ radiocamxucamnhac@gmail.com


 

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 732: Tạm biệt người yêu cũ, em phải kết hôn rồi

Blog Radio 732: Tạm biệt người yêu cũ, em phải kết hôn rồi

Cuối cùng tôi cũng không chịu nổi mà đứng dậy lao ra khỏi cái không gian ngột ngạt ấy, ngay khi cảm giác được những hạt mua lạnh buốt rơi trên người, tôi nhận ra mình có thể thở

Mang vết thương lòng làm bạn với màn đêm

Mang vết thương lòng làm bạn với màn đêm

Trong bóng đêm, những nỗi đau, những vết thương lòng được phơi bày ra một cách trần trụi nhất. Bạn đã bao giờ tâm sự cùng đêm?

Blog Radio 731: Cảm ơn em vì đã là người mà anh tin tưởng nhất

Blog Radio 731: Cảm ơn em vì đã là người mà anh tin tưởng nhất

Cám ơn em đã vì anh mà làm bạn, người yêu, và cả tình nhân của anh. Hãy luôn vui vẻ nhá, vì em khóc nhìn như con dở ý.

Cảm giác khi yêu người đàn ông có vợ

Cảm giác khi yêu người đàn ông có vợ

Yêu người đàn ông có vợ là phải chấp nhận tình yêu ấy luôn phải giấu giếm trong bóng tối, công khai là điều xa xỉ, càng không có chuyện họ bỏ vợ con để cưới nhân tình. Thế mà vẫn có không ít những cô gái nhẹ lòng sa ngã vào thứ tình yêu sai ngay từ lúc chưa bắt đầu ấy.

Chỉ chân thành là không đủ

Chỉ chân thành là không đủ

Có khi chỉ vì không chung đường, cùng hướng, suy nghĩ cũng khác mà dần cách xa nhau. Câu chia tay ai nói trước không quan trọng vì biết đâu đấy, kẻ nói ra câu chia tay mới là người đau nhất.

Blog Radio 730: Hạnh phúc là biết buông tay đúng lúc

Blog Radio 730: Hạnh phúc là biết buông tay đúng lúc

Sai lầm của nhiều người là để bản thân dính mắc vào tình yêu. Biết rằng trái tim người ấy không thuộc về mình mà vẫn cố giành giật bằng được cái xác rỗng. Ở bên cạnh người mình yêu và họ cũng yêu mình thì nơi đâu cũng là thiên đường.

Ai yêu nhiều hơn người đó khổ

Ai yêu nhiều hơn người đó khổ

Nếu bạn ở trong một mối quan hệ mà luôn phải giấu giếm, không thể công khai với những người xung quanh, vậy hãy tự hỏi xem người ấy có đặt bạn trong trái tim hay không, có muốn bạn bước vào thế giới của họ không?

Replay Blog Radio: Bỗng một ngày ta cảm thấy chông chênh

Replay Blog Radio: Bỗng một ngày ta cảm thấy chông chênh

Bỗng một ngày ta thấy chông chênh tới lạ, dắt xe ra khỏi nhà không biết mình muốn đi về đâu. Chỉ là đôi khi chênh chao nhớ mà thôi. Chênh chao một chút thôi.

Blog Radio 729: Để bên anh em đánh đổi cả cuộc đời

Blog Radio 729: Để bên anh em đánh đổi cả cuộc đời

Em có biết, suốt một năm qua tôi tìm kiếm em khổ sở tới mức nào không? Sao em ác thế? Cứ thế đột ngột biến mất khỏi cuộc đời tôi? Chẳng lẽ, em chưa từng thích tôi, dù chỉ một chút?

Chỉ mùa này, cứ nhung nhớ đi em

Chỉ mùa này, cứ nhung nhớ đi em

Người nào cũng vậy, người nào cũng có riêng một mùa mà thương mà nhớ. Thôi thì mùa này, nhung nhớ đi em. Chỉ mùa này thôi.

back to top