Phát thanh xúc cảm của bạn !

Vì ta quá yêu chủ nhân

2013-09-06 16:26

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team, Nhím Xù

Linh hồn Kiki lẳng lặng lắc đầu. Nó tin rằng nếu cứ đứng ở đây, một lúc nào đó chủ nhân sẽ nhìn thấy nó. Nó từ chối cơ hội được đầu thai làm người.Thời gian cứ thế trôi đi, cậu bé dần dần lớn lên và lãng quên đi tình cảm ngày xưa với Kiki.

Từ lúc Cậu bé còn nhỏ xíu, nhỏ xíu, chú chó nhỏ đã ở cạnh cậu chủ. Nó quanh quẩn bên cậu bé, chơi đùa và bảo vệ cậu bé. Nó lớn lên cùng cậu bé cho đến lục cậu bé đi học lớp 1, rồi lớp 2, lớp 3...


Họ : Một người – một chó, nên tôi chẳng thể nào kể ra những lời thoại hai chiều.

Vì cậu bé thì dặn dò "Tao đi học nhé, mày ở nhà ngoan", "Ki ki, tao về rồi" "Ki, lại đây ăn cơm nào".

Và Kiki đáp lại bằng những tiếng "gâu gâu, gâu, ẳng" và cái quẫy đuôi vui mừng.

Ngày qua ngày, Kiki trở nên già nua và yếu ớt. Nó thở những hơi thở khó khan và nặng nhọc, cậu bé trèo lên giường, ôm Ki vào lòng an ủi, nhưng bố mẹ cậu bé không cho phép. Sợ Kiki sẽ chết trên giường của cậu bé, liền đưa nó ra ngoài.

Cho đến ngày một ngày, sau khi đi học về, cậu bé chạy theo thói quen chạy đi tìm Ki, nhưng bố mẹ nói Ki đã chết.



Tôi có thể cảm nhận những giọt nước mắt của cậu bé rơi xuống, òa vỡ, như một thứ tình cảm đẹp đẽ nhất trên đời này, thứ tình cảm mà khi càng lớn lên – là thứ tình cảm không thể tìm lại được nữa. là thứ tình cảm khiến tôi đau lòng.

Nhưng thôi, tôi sẽ nén lại những tình cảm cá nhân kể tiếp câu chuyện này cho bạn nghe.

Cậu bé vẫn phải đến trường, nhưng kể từ lúc Kiki chết đi, nó dường như yếu đuối và ít nói hẳn. Nó không giao tiếp với các bạn, hoàn toàn đóng kín tâm tư tình cảm của mình.

Lớp nó có một thằng béo và một thằng gầy, chúng chặn đường cậu bé lại, chế giễu: "Mày chỉ là một thằng yếu đuối, con chó của mày chết rồi, giờ mày chẳng có ai để chơi cùng cả, đồ tự kỷ".

Và chúng đánh cậu bé.

Đêm hôm đó, cậu bé đi ngủ với nỗi sợ hãi. Câu ước hơn bao giờ hết Kiki quay trở lại bên mình, như thế cậu bé sẽ không cô đơn. Cậu mệt mỏi chìm vào giấc ngủ, mong muốn không bao giờ phải tỉnh dậy và đi học nữa.

Nhưng câu chuyện tôi muốn kể, thực ra là về Kiki, chứ không phải là về cậu bé.

"Nếu ngươi còn vương vấn, người sẽ thành một linh hồn lang thang, mãi mãi chỉ có thể đứng dây nhìn chủ của ngươi cho đến lúc hắn quên ngươi, mua về một chú chó khác và lại vui đùa với nó. Rồi ngươi sẽ căm hận và trở nên độc ác, sẽ không thể trở thành người vào kiếp sau".

Linh hồn Kiki lẳng lặng lắc đầu. Nó tin rằng nếu cứ đứng ở đây, một lúc nào đó chủ nhân sẽ nhìn thấy nó. Nó từ chối cơ hội được đầu thai làm người.Thời gian cứ thế trôi đi, cậu bé dần dần lớn lên và lãng quên đi tình cảm ngày xưa với Kiki.

5 năm, 10 năm, linh hồn của Kiki vẫn ngày ngày quẫy đuôi chào chủ khi cậu trở về nhà, nhưng rồi lại chưng hửng khi chủ nhân không thể cảm nhận thấy nó. Mỗi ngày mỗi ngày như thế, linh hồn Kiki trở nên thê lương, nỗi buồn của nó tích tụ dần dần trở thành một nỗi giận dữ điên cuồng. Ánh mắt của nó biến đổi, không còn là ánh mắt của chú chó lương thiện lúc xưa.


Sự giận dữ khiến Kiki đi theo chủ nhân mọi lúc, mọi nơi. Nó bám theo cậu chủ và tràn ngập ước muốn được đẩy cậu chủ vào cái chết. Như thế cậu chủ có thể gặp nó sớm hơn, họ sẽ đoàn tụ với nhau một cách nhanh chóng. Ý chí mãnh liệt đó đã tạo cho Kiki một sức mạnh vô hình. Ban đầu nó chỉ gây ra những thương tích nhỏ như làm chệch dao trong tay cậu, khiến cậu đứt tay, hay làm cho cậu sượt chân ngã, đôi khi là bị chuột rút lúc bơi.

Những tai nạn nhỏ không khiến cậu chủ để ý, khao khát của Kiki cũng không đủ mạnh để kéo cậu chủ của nó đến với tử thần. Cho đến khi cậu chủ mang về một chú chó nhỏ mới.

Tác giả : Sưu tầm

Được thể hiện qua giọng đọc Nhím Xù và Nhóm sản xuất Dalink Studio

Kỹ thuật: Nhím xù


Tìm nghe chuyện kinh dị cùng thể loại Âm Hồn Trừng Phạt
(...)

Bạn có thể tìm thấy những bản nhạc nền được sử dụng trong chương trình tại forum Nhacvietplus và Blog Việt theo địa chỉ: http://forum.nhacvietplus.vn.
Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Audio Book bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email audiobook@dalink.vn


 

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Chúng ta đều mất đi thứ mình từng may mắn có được

Chúng ta đều mất đi thứ mình từng may mắn có được

Ở kiếp này chúng ta biết nhau, có đôi lần bỏ lỡ nhau, vậy mong kiếp sau ta vẫn có thể gặp nhau dù ở vị trí nào thì nhất định hãy gặp lại nhau anh nhé. Em thương anh, thương người mà em thích, thương người mà em chưa một lần gặp mặt.

Blog Radio 727: Gặp lại nhau khi mùa hoa nở nhé!

Blog Radio 727: Gặp lại nhau khi mùa hoa nở nhé!

Có những lời hứa giống như cánh hoa rơi trong chiều vỡ đôi, mùa hoa xưa tan, những cánh hoa tàn nhưng rồi năm sau xuân về hoa sẽ nở. Tình yêu cũng như vậy, có những mối duyên lỡ như cánh hoa tàn nhưng rồi ta luôn tìm thấy một mùa hoa khác.

Từ bây giờ em sẽ sống vì em

Từ bây giờ em sẽ sống vì em

Có những người vì quá yêu ai đó mà quên mất bản thân mình. Tình yêu phải lớn đến mức nào mới có thể bên một người không yêu mình suốt 7 năm trời mà không đòi hỏi gì. Cho đến khi kết thúc, cả thế giới dường như sụp đổ.

Đừng bỏ mặc nỗi buồn của chính mình

Đừng bỏ mặc nỗi buồn của chính mình

Chúng ta rất giỏi an ủi người khác nhưng lại luôn bỏ mặc nỗi buồn của chính mình. Chúng ta phủ nhận cảm xúc của bản thân, gạt phăng nỗi buồn sang một bên. Điều đó chỉ khiến bạn cảm thấy bứt rứt khó chịu, không sao thoải mái được. Vậy có nên chăng một lần thử chấp nhận nỗi buồn, dỗ dành và xoa dịu nó.

Blog Radio 726: Duyên tình đứt đoạn mà niệm vẫn chưa buông

Blog Radio 726: Duyên tình đứt đoạn mà niệm vẫn chưa buông

Có những người đã lìa xa cuộc đời mà “niệm” vẫn chưa tan. Niệm khiến người ta luyến lưu, tiếc nuối những điều chưa trọn vẹn.

Replay Blog Radio: Lặng yên ta bên nhau

Replay Blog Radio: Lặng yên ta bên nhau

Giữa bộn bề lo toan vất vả của cuộc sống này, mong bạn hãy lặng yên để lắng nghe tiếng đời vọng lại trong tâm hồn mình và bạn sẽ có thêm niềm tin yêu bước tiếp hành trình mà bạn lựa chọn. Bởi hạnh phúc đơn giản đến từ những khoảng khắc lặng yên ngọt ngào như thế…

Yêu người cùng công ty

Yêu người cùng công ty

Người ta có câu con thầy, vợ bạn, gái cơ quan để chỉ những đối tượng nên tránh xa trong việc hẹn hò. Thế nhưng làm sao ngăn nổi trái tim khi đã lỡ yêu một ai đó? Làm sao có thể lựa chọn được người khiến trái tim mình xao động.

Blog Radio 725: Em có còn xứng đáng với anh?

Blog Radio 725: Em có còn xứng đáng với anh?

Trong tình yêu không chỉ yêu thôi là đủ mà cần phải có niềm tin. Sự cô đơn, lòng ghen tuông mù quáng dễ khiến người ta sa vào những sai lầm rất khó sửa chữa. Chờ đến ngày tình yêu như đóa hoa nở rộ nhưng cô ấy lại không thể đón nhận nó bằng nụ cười hạnh phúc mà bằng những giọt nước mắt nấc nghẹn.

Replay Blog Radio: Sao em không về mùa dã quỳ nở mênh mang?

Replay Blog Radio: Sao em không về mùa dã quỳ nở mênh mang?

Cuộc sống hiện đại nhiều khi người ta nghi ngờ liệu còn bao nhiêu người sẵn sàng hy sinh hạnh phúc của mình cho người khác? Câu trả lời là còn rất nhiều bởi có người sẵn sàng vượt qua những dị nghị của dư luận để cứu vớt mảnh đời bất hạnh.

Blog Radio: Va phải anh giữa dòng đời vội vã (Bản Full)

Blog Radio: Va phải anh giữa dòng đời vội vã (Bản Full)

Câu chuyện kể về một cô gái quăng mình vào chuyến đi tự túc tại nơi xa lạ, sẵn sàng xù lông, giương vuốt để che giấu đi sự ngây thơ, lạc lõng và những tổn thương của mình.

back to top