Mẹ của tôi cũng chẳng phải siêu anh hùng
2023-02-02 01:20
Tác giả:
Aicii
blogradio.vn - Thỉnh thoảng, mẹ cứ như người thiếu nữ trẻ như thế, vẫn thích được mặc đồ mới, thích được nhận quà và thích khoe khoang. Nhưng càng như thế, tôi càng cảm thấy mẹ mình chân thực hơn, vĩ đại hơn gấp mấy nghìn lần.
***
Tôi hiện nay đã sống trên đời được 21 năm, một độ tuổi đã không còn gọi là trẻ con hay bồng bột nữa. Tôi đã phải trưởng thành, và cái giá cho sự trưởng thành của tôi chính là những điều mà tôi buộc phải tiếp nhận, cụ thể hơn, đó là mẹ của tôi không phải một siêu anh hùng như ngày bé tôi thường hay nghĩ.
Mẹ của tôi là một giáo viên tiếng anh, suốt hơn 20 năm qua, đối với tôi, mẹ tôi luôn là một người phụ nữ tuyệt vời nhất.

Mẹ tôi có thể dậy rất sớm vào mỗi buổi sáng, chuẩn bị những bữa ăn hoàn hảo nhất cho tôi và ba. Sau đó khoác lên mình bộ áo dài hay bộ đồ com lê, mẹ tôi trở thành người lái đò mà sách vở Việt Nam xưa thường hay ca tụng. Mẹ chèo chống cho cả gia đình, và rồi cũng đỡ đần cho biết bao thế hệ cắp sách đến trường.
Cả những con chữ tiếng anh đầu tiên tôi bập bẹ, từ a, b, c cho đến one, two, three, đều được mẹ tôi dạy cho. Những tràng vỗ tay khích lệ của mẹ cũng mờ dần trong kí ức của tôi từ lúc nào tôi chả hay biết. Thỉnh thoảng nhớ lại, mũi chỉ còn chút cay xót thoáng qua.
Chính vì mẹ quá tuyệt vời, nên hình như tôi quên mất rằng mẹ cũng chỉ là một người phụ nữ lần đầu làm mẹ. Mẹ vẫn rất thích được ngủ, mẹ thích được ngủ nướng đến sau 7 giờ, thích được nằm ườn ra và không làm gì cả. Nhưng hình như sau khi có tôi trên đời, mẹ chẳng còn thực hiện được những điều nhỏ nhoi đó nữa. Một ngày của mẹ luôn bắt đầu vào lúc 5 giờ sáng và kết thúc lúc 9 giờ tối, chưa một lần thay đổi suốt 21 năm qua.
Mẹ chăm cho tôi rất khéo, ủi cho tôi từng chiếc áo dài phẳng phiu thơm tho mỗi sáng. Nhưng bù lại, những chiếc áo dài của mẹ mẹ chẳng có thời gian ủi bao giờ. Mẹ luôn cười rồi bảo tôi hãy tươm tất luôn cả phần của mẹ nhé. Lúc bé tôi chỉ nghe rồi chả buồn để tâm, nghĩ rằng mẹ lười thôi.
Mẹ tôi gìn giữ quần áo rất kĩ lưỡng. Tôi cứ nghĩ mẹ cầu toàn. Nhưng thật ra mẹ muốn giữ áo mẹ được mới, rồi dành dụm tiền mua quần áo mới cho chồng cho con của mẹ. Lần nào đi trung tâm thương mại, mẹ cũng nhớ mua cho ba vài chiếc áo thun mới hay đôi dép kẹp, nhưng hình như tôi chưa thấy mẹ nhớ đến bản thân mẹ bao giờ.
Tết năm ngoái, lần đầu tiên tôi kiếm ra được tiền bằng chính sức lực của mình, tôi mua cho mẹ chiếc váy mới. Mẹ hạnh phúc vô cùng, mẹ cứ treo nó trong tủ không nỡ mặc, chỉ dám mặc mỗi ngày mùng 1, thỉnh thoảng có bạn bè đến mẹ lại hí hửng mang ra khoe, bảo là con gái mẹ mua cho. Thỉnh thoảng, mẹ cứ như người thiếu nữ trẻ như thế, vẫn thích được mặc đồ mới, thích được nhận quà và thích khoe khoang. Nhưng càng như thế, tôi càng cảm thấy mẹ mình chân thực hơn, vĩ đại hơn gấp mấy nghìn lần.
.jpg)
Lấy chồng ở tuổi 22, có con ở tuổi 24, mẹ tôi gần như dành trọn tuổi xuân cho chồng và con cái. Năm ngoái đổi sách giáo khoa, mẹ tôi phải dành rất nhiều thời gian để học thêm kiến thức mới dạy lại cho học sinh của mẹ. Nhìn mẹ đeo cặp kính lão, ngồi viết ra từng từ vựng mới, học đi học lại rất nhiều lần mới nhớ, tôi mới biết hình như mẹ mình già đi rất nhiều rồi.
Thời gian đổi thay, mẹ không còn là người con gái trẻ dạy tôi từ vựng mới như ngày cũ, thỉnh thoảng mẹ lại mang sách ra hỏi tôi những từ vựng mà mẹ học mãi không nhớ được, mẹ nheo đôi mắt đầy vết chân chim, cười khổ nói với tôi mẹ học mà cứ quên đi mãi, nhưng vẫn cố gắng để còn dạy lại cho học sinh. Tôi cũng chỉ có thể nhìn mẹ, rồi bỗng dưng đôi mắt cay cay.
Ở tuổi U50, mẹ tôi đã sống đầy trọn vẹn và tận tâm với đời. Mẹ sống hết mình với vai trò là một nhà giáo, sống chung thủy với vai trò người vợ và là một người mẹ yêu con nhất trên đời. Dù cho thời gian đó đổi thay, nhưng mẹ tôi vĩnh viễn vẫn thế, vẫn là người mẹ mà tôi thần tượng nhất trên đời.
Ai rồi cũng phải lớn, và rồi sẽ có ngày bạn nhận ra một điều, bố mẹ chúng ta không phải là một siêu anh hùng. Họ cũng chỉ là những người rất đỗi bình thường, chỉ là họ cống hiến cho chúng ta nhiều đến nỗi họ trở nên phi thường vô cùng. Hãy yêu mến gia đình của mình, chúng ta không bao giờ biết được đâu là lần cuối bên nhau, vì vậy hãy trân trọng từng phút giây còn bên cạnh những người mà chúng ta yêu quý.
Cầu chúc cho những người đang đọc bài viết này, những người có ba mẹ và người thân sẽ luôn được an vui và hạnh phúc.
© Aicii - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Nếu một ngày cảm thấy mệt mỏi, cho con về nhà với mẹ nhé! | Family Radio
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Đoá hồng mong manh (Phần cuối)
Mỗi chúng ta đều từng đứng trước một ngã rẽ, nơi trái tim và lý trí không còn song hành. Câu chuyện này không kể về sự hy sinh, cũng không cố làm ai phải rơi nước mắt. Nó chỉ mong bạn đọc xong có thể thở chậm lại một chút, để tin rằng dù quá khứ thế nào, tương lai vẫn luôn nằm trong tay mình.
Người mang chiếc ô
Đây là câu chuyện về Hoài An, cô gái luôn rực rỡ, nhiệt tình và dường như lúc nào cũng mang theo năng lượng để sưởi ấm cả tập thể. Từ những ngày đầu ở Hội Sinh viên, những kỷ niệm thao trường, cho đến những góc rất đời phía sau sân khấu, Hoài An hiện lên vừa đáng yêu, vừa mạnh mẽ, vừa mong manh. Ít ai biết rằng đằng sau hình ảnh một “cục pin dự phòng” cho cả thế giới lại là một cô gái từng đi qua những tổn thương của tuổi nhỏ. Có lẽ vì vậy mà Hoài An luôn chọn cách trở thành người che mưa cho mọi người sẵn sàng đưa chiếc ô của mình cho người khác, dù bản thân phải đứng dưới mưa. Một câu chuyện nhỏ về thanh xuân, tình bạn, và về những con người luôn âm thầm mang chiếc ô của mình đi khắp thế giới.
Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy
Trong tình yêu của hai người, nếu một người này yêu nhiều hơn và sẵn sàng hi sinh quá nhiều vì người kia thì chắc chắc người đó sẽ luôn là người chịu nhiều tổn thương nhất. Nếu đã yêu nhau thật lòng thì hãy làm những gì tốt nhất cho nhau có thể và đừng làm tổn thương nhau. Bởi gặp nhau và yêu nhau ở kiếp này thì đã là duyên nợ từ kiếp trước rồi.
Đoá hồng mong manh (Phần 1)
Chỉ là vào thời điểm ấy, khi nhìn mẹ gầy đi từng ngày, nhìn những khoản nợ chồng chất chưa biết bao giờ trả hết, cô hiểu rằng nếu không ai bước ra, gia đình này sẽ mãi mắc kẹt trong vòng xoay đó. Và khi quyết định ấy dần thành hình, cô chợt nhận ra điều đáng sợ nhất không phải là lấy chồng xa, mà là từ nay, mọi vui buồn của đời mình sẽ không còn nằm trong tầm tay của những người thân thuộc nữa.
Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng
Cuộc đời chẳng bao giờ dừng lại để đợi ta hiểu. Nó cứ trôi, cứ lạnh lẽo, cứ thản nhiên nhìn ta vấp, ngã, rồi đứng dậy. Không ai thực sự quan tâm bạn đang mệt ra sao, họ chỉ nhìn vào kết quả. Và nếu bạn ngã, họ sẽ nói: “Tôi đã biết mà.” Nếu bạn đứng dậy được, họ lại bảo: “Gặp may thôi.” Thế nên, thay vì tìm người thấu hiểu, hãy học cách tự hiểu chính mình.
Có lẽ, "thương" anh là điều em không thể ngờ
Đời người được mấy năm, con chỉ ước với trời cao rằng cho con tìm được người thương con, để có thể nắm tay cùng đi hết quãng đường còn lại. Nhưng cuộc đời không dễ dàng như những gì con tưởng tượng. Có lẽ, bản thân con không phù hợp với việc thương một ai.
Năm tháng ấy và chúng ta
Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.
Một bước yêu sai
Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.
Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ
Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.
Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa
Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.

















