Phát thanh xúc cảm của bạn !

Mẹ của tôi cũng chẳng phải siêu anh hùng

2023-02-02 01:20

Tác giả: Aicii


blogradio.vn - Thỉnh thoảng, mẹ cứ như người thiếu nữ trẻ như thế, vẫn thích được mặc đồ mi, thích được nhận quà và thích khoe khoang. Nhưng càng như thế, tôi càng cảm thấy mẹ mình chân thực hơn, vĩ đại hơn gấp mấy nghìn lần.

***

Tôi hiện nay đã sống trên đời được 21 năm, một độ tuổi đã không còn gọi là trẻ con hay bồng bột nữa. Tôi đã phải trưởng thành, và cái giá cho sự trưởng thành của tôi chính là những điều mà tôi buộc phải tiếp nhận, cụ thể hơn, đó là mẹ của tôi không phải một siêu anh hùng như ngày bé tôi thường hay nghĩ.

Mẹ của tôi là một giáo viên tiếng anh, suốt hơn 20 năm qua, đối với tôi, mẹ tôi luôn là một người phụ nữ tuyệt vời nhất.

Mẹ tôi có thể dậy rất sớm vào mỗi buổi sáng, chuẩn bị những ba ăn hoàn hảo nhất cho tôi và ba. Sau đó khoác lên mình bộ áo dài hay bộ đồ com lê, mẹ tôi trở thành người lái đò mà sách vở Việt Nam xưa thường hay ca tụng. Mẹ chèo chống cho cả gia đình, và rồi cũng đỡ đần cho biết bao thế hệ cắp sách đến trường.

Cả những con chữ tiếng anh đầu tiên tôi bập bẹ, từ a, b, c cho đến one, two, three, đều được mẹ tôi dạy cho. Những tràng vỗ tay khích lệ của mẹ cũng mờ dần trong kí ức của tôi từ lúc nào tôi chả hay biết. Thỉnh thoảng nhớ lại, mũi chỉ còn chút cay xót thoáng qua.

Chính vì mẹ quá tuyệt vời, nên hình như tôi quên mất rằng mẹ cũng chỉ là một người phụ nữ lần đầu làm mẹ. Mẹ vẫn rất thích được ngủ, mẹ thích được ngủ nướng đến sau 7 giờ, thích được nằm ườn ra và không làm gì cả. Nhưng hình như sau khi có tôi trên đời, mẹ chẳng còn thực hiện được những điều nhỏ nhoi đó nữa. Một ngày của mẹ luôn bắt đầu vào lúc 5 giờ sáng và kết thúc lúc 9 giờ tối, chưa một lần thay đổi suốt 21 năm qua.

Mẹ chăm cho tôi rất khéo, ủi cho tôi từng chiếc áo dài phẳng phiu thơm tho mỗi sáng. Nhưng bù lại, những chiếc áo dài của mẹ mẹ chẳng có thời gian ủi bao giờ. Mẹ luôn cười rồi bảo tôi hãy tươm tất luôn cả phần của mẹ nhé. Lúc bé tôi chỉ nghe rồi chả buồn để tâm, nghĩ rằng mẹ lười thôi.

Mẹ tôi gìn giữ quần áo rất kĩ lưỡng. Tôi cứ nghĩ mẹ cầu toàn. Nhưng thật ra mẹ muốn giữ áo mẹ được mới, rồi dành dụm tiền mua quần áo mới cho chồng cho con của mẹ. Lần nào đi trung tâm thương mại, mẹ cũng nhớ mua cho ba vài chiếc áo thun mới hay đôi dép kẹp, nhưng hình như tôi chưa thấy mẹ nhớ đến bản thân mẹ bao giờ.

Tết năm ngoái, lần đầu tiên tôi kiếm ra được tiền bằng chính sức lực của mình, tôi mua cho mẹ chiếc váy mới. Mẹ hạnh phúc vô cùng, mẹ cứ treo nó trong tủ không nỡ mặc, chỉ dám mặc mỗi ngày mùng 1, thỉnh thoảng có bạn bè đến mẹ lại hí hửng mang ra khoe, bảo là con gái mẹ mua cho. Thỉnh thoảng, mẹ cứ như người thiếu nữ trẻ như thế, vẫn thích được mặc đồ mi, thích được nhận quà và thích khoe khoang. Nhưng càng như thế, tôi càng cảm thấy mẹ mình chân thực hơn, vĩ đại hơn gấp mấy nghìn lần.

Lấy chồng ở tuổi 22, có con ở tuổi 24, mẹ tôi gần như dành trọn tuổi xuân cho chồng và con cái. Năm ngoái đổi sách giáo khoa, mẹ tôi phải dành rất nhiều thời gian để học thêm kiến thức mới dạy lại cho học sinh của mẹ. Nhìn mẹ đeo cặp kính lão, ngồi viết ra từng từ vựng mới, học đi học lại rất nhiều lần mới nhớ, tôi mới biết hình như mẹ mình già đi rất nhiều rồi.

Thời gian đổi thay, mẹ không còn là người con gái trẻ dạy tôi từ vựng mới như ngày cũ, thỉnh thoảng mẹ lại mang sách ra hỏi tôi những từ vựng mà mẹ học mãi không nhớ được, mẹ nheo đôi mắt đầy vết chân chim, cười khổ nói với tôi mẹ học mà cứ quên đi mãi, nhưng vẫn cố gắng để còn dạy lại cho học sinh. Tôi cũng chỉ có thể nhìn mẹ, rồi bỗng dưng đôi mắt cay cay.

Ở tuổi U50, mẹ tôi đã sống đầy trọn vẹn và tận tâm với đời. Mẹ sống hết mình với vai trò là một nhà giáo, sống chung thủy với vai trò người vợ và là một người mẹ yêu con nhất trên đời. Dù cho thời gian đó đổi thay, nhưng mẹ tôi vĩnh viễn vẫn thế, vẫn là người mẹ mà tôi thần tượng nhất trên đời.

Ai rồi cũng phải lớn, và rồi sẽ có ngày bạn nhận ra một điều, bố mẹ chúng ta không phải là một siêu anh hùng. Họ cũng chỉ là những người rất đỗi bình thường, chỉ là họ cống hiến cho chúng ta nhiều đến nỗi họ trở nên phi thường vô cùng. Hãy yêu mến gia đình của mình, chúng ta không bao giờ biết được đâu là lần cuối bên nhau, vì vậy hãy trân trọng từng phút giây còn bên cạnh những người mà chúng ta yêu quý.

Cầu chúc cho những người đang đọc bài viết này, những người có ba mẹ và người thân sẽ luôn được an vui và hạnh phúc.

© Aicii - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Nếu một ngày cảm thấy mệt mỏi, cho con về nhà với mẹ nhé! | Family Radio

Aicii

Hãy yêu bản thân trước khi đòi hỏi thế giới yêu lấy mình

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Vì sao nhiều người trẻ tránh bữa cơm gia đình?

Vì sao nhiều người trẻ tránh bữa cơm gia đình?

Bữa cơm nào cũng thế, hết bà càu nhàu việc tôi thức khuya, dậy muộn thì bố tôi lại chỉ trích tôi không có mục tiêu cho tương lai, không giỏi giang bằng bạn bè… Mẹ tôi cũng hùa theo bà, theo bố tôi. Không khí bữa ăn vì thế mà luôn nặng nề...

Lỡ như ta yêu nhau thật nhiều (Phần 3)

Lỡ như ta yêu nhau thật nhiều (Phần 3)

Làm sao mà biết được bên trong vẻ ngoài bất cần của Thịnh lại là một trái tim đang yêu. Cậu thích Mây rất nhiều, thật sự rất nhiều, thích cô từ lúc con bé còn không biết cậu là ai.

Huế ơi có nhớ

Huế ơi có nhớ

Tôi biết là Huế có nhớ, tôi biết là Huế có thương, tôi cũng biết là Huế có yêu, là những tháng ngày khi tôi sống ở Huế, khi tôi sống trong Huế thì Huế luôn cho tôi cảm giác đó, cảm nhận đó và cảm xúc đó.

Thiên đường cỏ

Thiên đường cỏ

Tôi đưa mắt nhìn lên trên, khựng lại khi thấy những quyển sách được cất riêng biệt ở cái góc đẹp và sáng nhất kệ, toàn là những quyển sách tôi thích nhất và từng giới thiệu cho Tuân đọc. Tim tôi đập loạn nhịp, tôi đưa mắt nhìn Tuân, Tuân dường như hiểu, gãi đầu, cười ngượng ngùng.

Lựa chọn của em

Lựa chọn của em

Thế rồi có người đã xuất hiện và thậm chí đồng ý đánh đổi cả linh hồn để cứu lấy cô gái với lời nhắn nhủ: “Ai từ bỏ em cũng được nhưng em không được từ bỏ chính em...”

Vị ngọt

Vị ngọt

Thường thì những đọc giả sẽ thích một câu chuyện có kết luôn viên mãn như vậy, còn phần sau đó họ có hạnh phúc hay không thì tôi không viết tiếp vì muốn mọi người dừng lại ngay khoảnh khắc hạnh phúc như thế, và họ chỉ nhớ mãi những khoảnh khắc trọn vẹn như vậy.

Nếu có thể, nó vẫn ước nhà nó giàu có…

Nếu có thể, nó vẫn ước nhà nó giàu có…

Tuệ Lan bèn đi vào phòng ba mẹ, nơi có tủ thuốc. Nó lục tìm chai dầu trong đống thuốc xanh đỏ đủ loại: đây là thuốc đau mỏi vai của ba, thuốc tê bì chân tay của mẹ, thuốc đau họng, cảm cúm mỗi khi trái gió trở trời… Nó lặng người một lúc lâu…

Tại sao người EQ cao dễ tiến xa trong công việc và cuộc sống? Biểu hiện của họ ra sao?

Tại sao người EQ cao dễ tiến xa trong công việc và cuộc sống? Biểu hiện của họ ra sao?

Cần phải nói rằng những người có trí tuệ cảm xúc cao nói chuyện không chỉ khiến bản thân thoải mái mà còn khiến người khác cảm thấy ấm áp.

Tiny Love - tình yêu đôi khi chỉ là những điều đơn giản

Tiny Love - tình yêu đôi khi chỉ là những điều đơn giản

Có lẽ cách giải nhất để giải quyết mọi chuyện đó chính là chuyện trò, vì khi đó cả hai cũng sẽ hiểu cho nhau hơn và rồi tất cả lại đâu vào đó, họ lại yêu nhau như những ngày mới yêu. Khó khăn cũng sẽ qua đi và đừng vội trách cớ tại sao nó lại tàn khốc.

Hãy để em bước đến bên anh

Hãy để em bước đến bên anh

Tôi âm thầm trao đi những món quà vào ngày đặc biệt, âm thầm gửi đến vị ngọt chữa lành từ những viên thuốc mà tôi tự tạo. Tôi muốn anh luôn nhìn thấy tình yêu của mình trong từng tâm tình đấy.

back to top