Phát thanh xúc cảm của bạn !

Lời tỏ tình mùa hạ

2021-06-16 09:00

Tác giả: Giọng đọc: Hà Diễm

Mùa chia tay cận kề, có một ai đó đã kịp nhận ra mình không nên do dự, và có một ai đó cũng nhận ra chẳng cần quá nhiều can đảm cho một lời tỏ tình. Vì chỉ cần thật chân thành là đủ.

 Lời tỏ tình mùa hạ

***

Sáng, Ngọc phóng một lèo hai bậc cầu thang, xông vào lớp vừa đúng lúc tiếng trống đầu tiết vang lên và thầy Thịnh dạy Toán vừa đặt cặp xuống bàn. Nó cố gắng điều hòa nhịp thở do chạy thục mạng để khỏi trễ giờ, nhìn qua con bạn thân, nháy mắt một cái đầy ngụ ý.

"Linh, hôm nay tao đến đúng giờ nhé”.

Cái Linh chẳng thèm quan tâm, thủng thẳng.

“Cặp mày đâu?”

Ngọc nhìn quanh, sau khi xác định là mình bỏ quên cái cặp thần thánh ở ngoài xe, nó đứng dậy xin thầy.

“Thầy ơi, cho phép em ra xe lấy cặp ạ”.

“Tiếc quá nhỉ? Phải chi để cặp ở nhà là được nghỉ tiết này rồi”.

Ngọc giả vờ coi đó là câu đùa của thầy, mỉm miệng cười mà mặt dài như trái dưa chuột. Nó lê bước ra khỏi lớp trong tiếng cười thiếu thông cảm của bọn cùng lớp. Trước khi rẽ khỏi góc hành lang, nó còn kịp thấy Khang đang cố gắng cười nhỏ lại. Ngọc thở dài một tiếng đầy nỗi niềm và đi xuống cầu thang dẫn ra bãi giữ xe.

Lời tỏ tình mùa hạ

Thoạt đầu nó thấy Khang cũng bình thường thôi, chỉ là một trong số những tên con trai cùng lớp suốt ngày đêm mang sự hậu đậu của nó ra bình phẩm không biết chán. Có lẽ nó sẽ bình yên kết thúc ba năm cấp ba mà không phải lòng ai hết, nếu như một ngày nọ nó không tình cờ nhìn thấy Khang xách đồ hộ cô bạn Vân béo, và cùng bạn ấy đi qua chỗ tập bóng rổ để Vân không bị bọn con trai trong đội trêu chọc như mọi ngày. 

Sau đó, Ngọc để ý Khang một cách vô thức. Nó thấy Khang đẩy xe rác phụ cô lao công, Khang nhường áo mưa cho một em lớp dưới và đội cặp chạy về mặc dù nó biết nhà cậu ấy rất xa trường, Khang thậm chí còn trèo lên mái nhà chỉ để cứu một bé mèo bị mắc kẹt vào ăng-ten. 

Trước khi nó kịp nhận ra tim mình đang chấn động cỡ 10 độ richter thì nó đã mến nụ cười tự nhiên và chân thành của cậu ấy từ lúc nào mất rồi. Nhưng Ngọc không đủ can đảm để bày tỏ tình cảm của mình, mặc dù nó biết thời gian nó còn được nhìn thấy Khang mỗi ngày đang dần rút ngắn.

“Tao phải làm sao bây giờ hả mày?”

“Một là mày nói với Khang, hai là mày im lặng cho tao nghe nhạc”. Linh nói bên tai.

“Cả hai đều không thể”.

Ngọc nắm tay con bạn lay lay.

“Thế này nhé, mày cầm lấy đồng xu này và tung lên, mặt sấp thì mày nói, mặt ngửa là mày không nói. Ngoan. Đi qua bên kia mà thực hành đi”. 

Linh tiếp tục đeo headphone.

Ngọc cầm lấy đồng xu trong tay, do dự để nó trên ngón tay cái trước khi búng ẻm lên cao. Người ta nói khi tung đồng xu, điều quan trọng không phải là kết quả, mà giây phút đồng xu được tung lên là lúc bạn biết được mình thực sự mong muốn điều gì. Ngọc nhìn theo đồng xu đang xoay vòng tròn trên không trung và rớt xuống, nó bỗng nhận ra đầu mình rối tung rối mù và sự thực là có những lúc người ta chỉ muốn xem đồng xu sẽ ra mặt nào thôi. 

“Linh ơi”. Ngọc léo nhéo.

“Tao làm rớt đồng xu xuống sân rồi.”

“Đồ hậu đậu!”.

Linh lại làm ầm lên (lần thứ hai trong buổi sáng).

Lời tỏ tình mùa hạ

Khang đang ngửa mặt ngắm tán phượng dày rợp đung đưa trong gió thì bị một đồng xu rơi thẳng xuống trán nghe cái "cốp" đau điếng. Một tay ôm trán, một tay lượm nhanh đồng xu, nó hầm hầm ngó lên xem ai dám "thả bom" phá hỏng giây phút tịnh tâm của mình. 

Thấp thoáng sau ô cửa gỗ bên trên là mái tóc dài với phần đuôi rối xù quen thuộc của Ngọc. Khang nắm chặt đồng xu và lẳng lặng cất vào túi. Nó cũng không rõ tại sao nhưng nó đã luôn tìm cơ hội để bắt chuyện với Ngọc, từ rất lâu rồi. 

Cô bạn hậu đậu nổi tiếng đi giặt giẻ lau bảng cho thầy thì sơ ý làm nước bắn ướt cả tóc lẫn đồng phục, bắc ghế để treo tấm bản đồ Lịch Sử thì té bổ chửng ngay trên bục, đến cả lấy xe ra về còn lấy nhầm xe người khác. 

Từ khi bắt đầu biết Ngọc là chúa hậu đậu, không hiểu sao, nó cũng rất thích cách cô bạn cười hối lỗi hay không hề đem việc tay chân vụng về ra làm lý do để từ chối khi người khác nhờ vả. Ngọc cố hết sức làm mọi việc được giao. Khuôn mặt nhỏ nghiêm túc, môi bặm lại, thỉnh thoảng lại nghiêng đầu cười khi công việc gần hoàn thành. Đứng trước Ngọc, việc duy nhất nó có thể làm là nhăn răng ra cười vô cùng ăn hại.

“Kém quá, kém thật đấy”.

Thằng Phát nhìn Khang lắc đầu.

“Ai kém?”.

“Tao nói mày đấy”.

“Tao không nghĩ là Ngọc cũng thích tao”.

Khang gãi đầu.

“Mày đợi Ngọc thích thì mày mới nhích à?”.

Lời tỏ tình mùa hạ

Khang méo mặt nhìn thằng bạn, nói thì dễ rồi, nhưng làm sao bình tĩnh để mà thổ lộ đây. Chỉ cần Ngọc quay lại nhìn thôi cũng khiến nó chết đứng. Khang ngồi vò đầu suy nghĩ phải đến cả mấy chục phút, trước khi Phát huých nó một cái.

“Ngọc kìa. Ra bắt chuyện đi. Muốn tự ra hay muốn tao đá ra?”.

Phát trợn mắt.

Thế là thằng bé đành lếch thếch ra chỗ Ngọc với Linh đang ngồi, trống ngực đánh lô tô y như sắp kiểm tra tích phân nâng cao một tiết.

“Khang kìa”.

Linh khều Ngọc.

“Mày không được chạy. Tao sẽ để hai đứa mày mặt đối mặt với nhau”.

“Không được”.

“Mày còn nợ tao đồng xu năm nghìn, cấm cãi. Tao té đây”.

Nói là té chứ con Linh không đời nào bỏ lỡ một màn hay ho đến thế, cũng như thằng Phát chỉ tỏ ra bình thản thế thôi chứ thực ra nó đang núp đằng sau bồn cây hóng chuyện.

“Hôm nay trời đẹp nhỉ?”.

Ngọc cười.

“Ừ, cậu có xem tivi không, hình như sắp có bão”.

Khang mở miệng nói một câu rất cụt hứng.

“Trời này mà ăn chè khúc bạch thì tuyệt nhỉ?”.

Lời tỏ tình mùa hạ

Ngọc xoắn các lọn tóc muốn đứt lìa.

“Chuẩn luôn. À mà cậu có đọc bài báo nói vụ chè khúc bạch ăn nhiều không tốt không?”.

Khang nhanh nhảu nói thêm vào trước khi nhận ra là một câu rất tệ hại.

“Nhưng chè khúc bạch làm người ta ngủ ngon hay sao í”.

Ngọc cười cười.

“Ừ đúng rồi, cậu còn để quên cặp ngoài xe làm cả lớp cười như được mùa còn gì”.

Khang vừa nói xong thì muốn tự đưa tay tát vào má mình một cái nhẹ.

Sau đó thì hai đứa im lặng, còn Linh bóp trán thở dài. Thằng Phát mặt sa sầm chỉ muốn lôi đầu thằng bạn ra mà đập cho một trận. Tình trạng gió thổi hiu hiu, người cũng liêu xiêu kéo dài mãi đến khi tiếng trống trường vang lên và toàn dân đang chạy giỡn ầm ầm đổ xô vào lớp.

“Vào lớp rồi”. 

Cả Ngọc và Khang cùng đồng thanh cùng đứng lên và rẽ về hai hướng.

“Ơ, Ngọc ơi, lớp mình hướng này cơ mà”.

Khang í ới.

Câu cảnh báo quá muộn màng. Ngọc đã xăm xăm phi về phía hành lang bên trái và đạp vào thùng rác rồi té cái oạch. Linh từ trong lùm cây phóng vụt ra đỡ con bạn còn thằng Phát thì xông ra tóm cổ Khang lôi vào lớp. Phi vụ tỏ tình nhân một ngày đẹp trời kết thúc không mấy tốt đẹp.

Ngọc nép mình trong ngách nhỏ, khoảng trống được tạo ra giữa hai kệ sách trong thư viện. Ánh sáng cửa sổ phía trên đầu không bao giờ chói gắt. Chỉ dìu dịu vừa đủ để nó có thể đọc sách cả ngày mà không mỏi mắt. Nhưng bấy giờ Ngọc không còn tâm trạng nào để đọc sách, nó vừa chứng tỏ mình là một đứa vô tích sự thiên bẩm sau cuộc nói chuyện ban sáng với Khang chưa kể vụ té vào thùng rác nữa. Nghĩ đến đây, Ngọc gục đầu vào quyển sách để mở trên đầu gối, thở dài một tiếng. Kệ sách khẽ động đậy. Linh ló đầu ra, nhìn thấy con bạn ngồi ủ rũ thì cũng lách vào ngồi ké.

“Chắc tao không nói với Khang đâu mày ơi”.

Lời tỏ tình mùa hạ

Ngọc rên rỉ, cả người thu lại như chuột mắc mưa.

“Ừ, đừng nói. Sau này ra trường rồi có nhớ cũng không làm được gì, chừng vài ba năm nữa thì mất hẳn liên lạc, đến lúc đấy thì biết”.

Linh lên giọng.

“Tao đúng là đồ ăn hại mà”.

Ngọc gục đầu ủ rũ.

Nó không biết rằng cách đó một vách tường, ngay hành lang phía sau, Khang cũng đang tự mắng mình câu đó.

“Tao đúng là đồ ăn hại mà”.

Khang gục đầu ủ rũ.

“Còn phải nói”.

Thằng Phát phụ họa.

“Chắc tao sẽ viết một cái email”.

Khang thẽ thọt.

“Email gì?”.

Phát trợn mắt.

“Email tỏ tình ấy. Chừng nào tao không cảm thấy xấu hổ thì tao sẽ gửi cho Ngọc”.

Trong khi Phát đang vắt chân lên trán cùng suy nghĩ với thằng bạn thì trong thư viện, con Linh cũng mù mờ hỏi lại.

“Mày vừa nói mày sẽ làm cái gì?”.

“Tao sẽ làm một ổ bánh. Khi nào làm thành công, tao sẽ đem tặng Khang và nói với cậu í”.

“Mày đang cố trì hoãn đấy à?”.

Linh nghĩ ngợi.

“Không, tao cần thời gian để trở nên can đảm và chín chắn hơn”.

Lời tỏ tình mùa hạ

Và mặc cho cái kế hoạch đó dở hơi cám hấp đến thế nào, mặc cho các nhà tâm lý Linh và Phát bảo rằng kế hoạch này là vô tích sự nhất quả đất, "Và có khi chúng mày chả kịp làm được thì cả bọn đã tốt nghiệp rồi", cả hai đứa đều quyết tâm chờ một cơ hội chín muồi thật sự.

Khang vò nát tờ giấy thứ năm, liệng sang một góc. Nó phải viết nháp trước khi gõ một cái email đàng hoàng. Nó chán nản ngoái đầu nhìn mớ giấy nhàu nát sau lưng, cây bút chì ngập ngừng trên mặt giấy mãi mà không đặt xuống. Khang ngẩng đầu nhìn tán phượng phủ rợp ban công, một màu đỏ rực bao trùm không gian, vậy là hè sắp về thật rồi. Khang bỗng nhận ra những thứ nó viết nãy giờ thật là vô nghĩa, cái nó cần chính là lòng dũng cảm. Nhưng thật ra nó đã rất dũng cảm khi luôn quan tâm đến Ngọc mà không cần đáp trả. Có lẽ không cần phải gom góp can đảm nhiều đến vậy mới nhận ra nó thích Ngọc rất nhiều. Và chỉ điều đó thôi đã đủ để một tên ngỗng đực là nó sáng mắt.

“Ơ mày đi đâu đấy? Không viết email nữa à?”.

Phát gọi với theo khi thấy thằng bạn lẳng lặng dắt xe đạp ra khỏi nhà rồi cuồng chân đạp như điên.

“Không cần viết email nữa”.

Khang ngoái đầu lại đáp.

Phát đứng tần ngần dưới gốc cây phượng, nhìn đám giấy vương vãi mà không khỏi buồn cười. Mấy đứa đang yêu tâm trạng thật thất thường.

Khang thắng xe cái két trước nhà Ngọc, nó hít một hơi thật sâu và đưa tay bấm chuông. Nhưng chưa kịp chạm đến cái chuông bên cửa, nó đã thấy Ngọc cầm một ổ bánh kem tất tả chạy ra. Vừa trông thấy nó, cô bạn giật mình đánh rơi cái bánh. (Mặc dù không rơi thì Khang cũng thấy cái bánh nó “tả tơi” lắm rồi).

“Cậu cầm bánh đi đâu đấy?”.

Khang ngơ ngác hỏi.

“Tớ định làm một cái bánh kem thật ngon cho cậu. Nhưng tớ hậu đậu quá nên làm đổ hết tô kem lên bánh rồi”.

Ngọc mếu máo nhìn chiếc bánh kem trên tay.

Nắng trên đầu bỗng dịu dàng, và cả con đường như lao xao tiếng ve kêu. Khang dựng xe đưa cả hai tay nâng niu cái bánh, miệng tủm tỉm.

Không sao. Tớ sẽ ăn sạch.”

Mùa chia tay cận kề, có một ai đó đã kịp nhận ra mình không nên do dự, và có một ai đó cũng nhận ra chẳng cần quá nhiều can đảm cho một lời tỏ tình. Vì chỉ cần thật chân thành là đủ.

Mời xem thêm chương trình:

Giọng đọc: Hà Diễm

Thiết kế: Hương Giang

Sản xuất: Thanh Lam

Gặp lại nhau ở một nơi xa

 

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Đừng bỏ mặc nỗi buồn của chính mình

Đừng bỏ mặc nỗi buồn của chính mình

Chúng ta rất giỏi an ủi người khác nhưng lại luôn bỏ mặc nỗi buồn của chính mình. Chúng ta phủ nhận cảm xúc của bản thân, gạt phăng nỗi buồn sang một bên. Điều đó chỉ khiến bạn cảm thấy bứt rứt khó chịu, không sao thoải mái được. Vậy có nên chăng một lần thử chấp nhận nỗi buồn, dỗ dành và xoa dịu nó.

Blog Radio 726: Duyên tình đứt đoạn mà niệm vẫn chưa buông

Blog Radio 726: Duyên tình đứt đoạn mà niệm vẫn chưa buông

Có những người đã lìa xa cuộc đời mà “niệm” vẫn chưa tan. Niệm khiến người ta luyến lưu, tiếc nuối những điều chưa trọn vẹn.

Replay Blog Radio: Lặng yên ta bên nhau

Replay Blog Radio: Lặng yên ta bên nhau

Giữa bộn bề lo toan vất vả của cuộc sống này, mong bạn hãy lặng yên để lắng nghe tiếng đời vọng lại trong tâm hồn mình và bạn sẽ có thêm niềm tin yêu bước tiếp hành trình mà bạn lựa chọn. Bởi hạnh phúc đơn giản đến từ những khoảng khắc lặng yên ngọt ngào như thế…

Yêu người cùng công ty

Yêu người cùng công ty

Người ta có câu con thầy, vợ bạn, gái cơ quan để chỉ những đối tượng nên tránh xa trong việc hẹn hò. Thế nhưng làm sao ngăn nổi trái tim khi đã lỡ yêu một ai đó? Làm sao có thể lựa chọn được người khiến trái tim mình xao động.

Blog Radio 725: Em có còn xứng đáng với anh?

Blog Radio 725: Em có còn xứng đáng với anh?

Trong tình yêu không chỉ yêu thôi là đủ mà cần phải có niềm tin. Sự cô đơn, lòng ghen tuông mù quáng dễ khiến người ta sa vào những sai lầm rất khó sửa chữa. Chờ đến ngày tình yêu như đóa hoa nở rộ nhưng cô ấy lại không thể đón nhận nó bằng nụ cười hạnh phúc mà bằng những giọt nước mắt nấc nghẹn.

Replay Blog Radio: Sao em không về mùa dã quỳ nở mênh mang?

Replay Blog Radio: Sao em không về mùa dã quỳ nở mênh mang?

Cuộc sống hiện đại nhiều khi người ta nghi ngờ liệu còn bao nhiêu người sẵn sàng hy sinh hạnh phúc của mình cho người khác? Câu trả lời là còn rất nhiều bởi có người sẵn sàng vượt qua những dị nghị của dư luận để cứu vớt mảnh đời bất hạnh.

Blog Radio: Va phải anh giữa dòng đời vội vã (Bản Full)

Blog Radio: Va phải anh giữa dòng đời vội vã (Bản Full)

Câu chuyện kể về một cô gái quăng mình vào chuyến đi tự túc tại nơi xa lạ, sẵn sàng xù lông, giương vuốt để che giấu đi sự ngây thơ, lạc lõng và những tổn thương của mình.

Blog Radio 724: Chỉ tình yêu ở lại

Blog Radio 724: Chỉ tình yêu ở lại

Covid càn quét qua nước ta khiến nhiều thành phố như rơi vào trầm cảm, mọi thứ như hóa thạch, đóng băng. Khi Covid qua đi, nó cũng lấy đi rất nhiều thứ, mà thứ quý giá nhất là hàng chục nghìn sinh mạng. Duy chỉ còn tình yêu là ở lại.

Tuổi 30 đừng sốt ruột, đúng duyên phận ắt sẽ tự gõ cửa trái tim

Tuổi 30 đừng sốt ruột, đúng duyên phận ắt sẽ tự gõ cửa trái tim

Trước áp lực tuổi tác và định kiến xã hội, nhiều cô gái tuổi 30 đã nhắm mắt vội vàng đưa chân vào một mối quan hệ. Nhưng đó không phải là cách để chúng ta trốn tránh thời gian, 30 có vẻ đẹp của tuổi 30 nếu chúng ta biết an nhiên tận hưởng từng phút giây trôi qua.

Bạn đã sẵn sàng buông bỏ chưa?

Bạn đã sẵn sàng buông bỏ chưa?

Mấu chốt của cuộc sống hạnh phúc là bớt đi chứ không phải thêm vào. Nếu như bạn đang cảm thấy quá mệt mỏi, quá tải với cuộc sống này, vậy hãy sẵn sàng bỏ bớt. Buông bỏ định kiến, buông bỏ những tiêu chuẩn, buông bỏ những lo âu để an nhiên trong từng phút giây hiện tại.

back to top