Phát thanh xúc cảm của bạn !

Lời hứa mùa hoa dã quỳ

2020-10-29 01:22

Tác giả: Mắt Bão


blogradio.vn - Vậy là cuối cùng khi mùa đông đến, lời hứa cùng nhau ngắm hoa dã quỳ ở Tây Nguyên đã thành hiện thực. Và vòng tay anh lúc này, chưa bao giờ chặt hơn thế. Bởi anh biết anh sẽ không đánh mất cô gái này một lần nào nữa.

***

Anh đi theo các công trình xây dựng ngày đây mai đó. Nhưng duy chỉ những bờ cát trắng, nắng vàng, biển xanh sóng xô bờ dào dạt là thứ âm thanh hình ảnh khiến tim anh thổn thức nhất. Lần đi nào cũng vậy, các đồng nghiệp thường trêu anh cố gắng kiếm lấy một cô gái miền biển mà yêu cho thoả lòng.

Rồi một ngày anh tình cờ gặp cô. Người con gái miền biển khiến trái tim anh thổn thức, anh yêu cô từ ánh nhìn đầu tiên. Người ta gọi đó là thứ “tình yêu sét đánh”, bạn anh biết chuyện cho rằng “nhanh yêu thì cũng nhanh quên”. Còn bạn bè cô khi biết chuyện cũng không ngớt lời can ngăn “đừng yêu một anh chàng xây dựng, khi công trình xong cũng là lúc anh ta mang mọi thứ cùng trái tim cậu đi mất”.

Thế nhưng tình yêu nó như một thứ ma lực khó lý giải, nó khiến con người ta gần như mất hẳn lý trí phân tích, trong thâm tâm họ chỉ hướng về duy nhất người mình yêu thương. Thế nên anh và cô đều bỏ ngoài tai mọi lời khuyên răn mà đến với nhau không nghĩ chuyện ngày mai.

Mỗi buổi chiều khi xong công việc của một ngày, anh và cô lại cùng nhau tay trong tay đi dạo trên bờ biển. Anh kể cô nghe về căn gác mái nhà anh nhìn ra sau đồi cơ man hoa dã quỳ vàng rực rỡ.

“Em mong một ngày sẽ được lên Tây Nguyên của anh để ngắm hoa dã quỳ nở mỗi mùa đông đến”.

cam-xuc-hoa-da-quy-tay-nguyen

“Nhất định khi công việc ổn anh sẽ đưa em lên đó. Còn anh lại yêu màu tím hoa muống biển nơi em”.

Cô tựa cằm vào cánh tay anh khe khẽ hát. Cô ngước mắt lên nhìn anh hỏi:

“Có bao giờ mình xa nhau không anh?”.

Anh kéo đầu cô tựa lại vào tay mình xoa xoa.

“Có chứ, mình sắp phải xa nhau rồi. Mình chia tay nhé”.

Cô vùng khỏi cánh tay anh khuôn mặt ngỡ ngàng.

“Anh nói nghiêm túc đấy chứ?”

Anh nhìn xa xăm về phía biển tránh ánh mắt của cô, giọng anh nặng nhọc.

“Ừ. Mai anh về lại Tây Nguyên”.

“Công trình đã xong. Và anh bỏ lại em đúng như những gì các bạn em đã nói?”.

“Anh xin lỗi em thật nhiều. Hãy quên anh đi và tìm một hạnh phúc mới cho riêng mình. Em hãy xem anh như một người qua đường mỏi mệt dừng chân ghé lại”.

ảnh-buồn-tâm-trạng

Anh chưa nói dứt câu, một cái tát yếu ớt rơi trên má anh kèm theo những tiếng nấc nghẹn ngào.

“Anh đi đi, đi đi và đừng bao giờ xuất hiện ở nơi này thêm một lần nào nữa”.

Công trình của anh hoàn thành sau gần một năm, cũng là khoảng thời gian anh và cô bên nhau.

Anh thấy mình như người chết rồi trong căn gác nhỏ. Đã ba ngày nay anh chỉ uống nước cầm hơi. Cảm giác tuyệt vọng, đau đớn nhưng không thể nào trút ra được nên nó cứ trì lại trong lồng ngực, nửa muốn vỡ tung nửa muốn lặng im.

Anh nhớ lại khuôn mặt đau đớn của người anh yêu cách đây mấy hôm khi anh nói chia tay mà anh chỉ muốn tự đấm cho nát lồng ngực mình.

Chuông điện thoại đổ, anh uể oải với tay bấm máy.

“Mày chia tay Miên thật đấy à Du?”.

Ừ, nhanh yêu thì cũng nhanh quên. Tao hết tình cảm với cô ấy như việc kết thúc một công trình.

“Tao nghe giọng mày không được ổn?”.

“Có lẽ mấy hôm cuối làm mệt nên tao đổ bệnh. Cúp nhé, tao muốn nghỉ ngơi”.

buong

Anh dùng chút sức bước chệnh choạng ra cửa căn gác mái nhìn về phía đồi hoa dã quỳ. Mùa nắng này dã quỳ trơ trụi khẳng khiu.

Từ ngày anh về Tây Nguyên. Miên cũng ốm một trận thập tử nhất sinh. Cô bạn thân cứ hết lời trách Miên vội tin, vội yêu anh mù quáng để rồi ôm bao chơi vơi, đắng chát.

Anh là mối tình đầu của Miên, người con trai đầu tiên trong đời Miên gửi gắm hết yêu thương vào đó. Miên cũng đã nghĩ ngợi rất nhiều về lý do anh chia tay Miên, và rồi cuối cùng Miên đành chấp nhận sự thật “một anh chàng xây dựng, khi công trình xong cũng là lúc anh ta mang mọi thứ cùng trái tim Miên đi mất”.

Miên hồi phục lại sức khoẻ hai tháng sau đó. Miên mang hết những thứ anh tặng, gói ghém lại rồi gửi trả cho anh. Miên tự nhủ lòng cả đời này cái tên Du sẽ vĩnh viễn nằm trong sự quên lãng của cô. 

Cô đổi số điện thoại, lao đầu vào công việc và bỏ luôn thói quen ra biển vào mỗi buổi chiều. Trước kia càng yêu anh bao nhiêu, thì giờ đây cô lại càng hận anh bấy nhiêu.

Tiếng gõ cửa phòng anh.

“Ai đấy, cứ vào đi”.

Là Tuân, cậu bạn thân của anh.

“Mày vẫn không thể liên lạc được với Miên à?”.

anh-nhu-mua

“Ừ, cô ấy không dùng số điện thoại đó nữa. Căn nhà của cô ấy đã được bán cho một người khác”.

“Đã rất lâu như vậy rồi, có thể cô ấy đã lập gia đình và có cuộc sống mới. Mày tìm cô ấy rồi lỡ đâu…”.

Tuân chưa nói hết câu thì điện thoại của cậu ta đổ chuông. Tuân đi ra ngoài nghe điện thoại một lúc rồi trở vào vội vàng chào Du.

“Tao có việc. Tối về tao ghé nhà mày nhé”.

Chiều tà, Du trở về căn gác mái. Anh nhìn ra phía rặng đồi bên kia, sau một tháng mưa dầm, hoa dã quỳ đã nở vàng triền đồi. Lòng anh chợt nhớ đến cô da diết, anh vẫn nhớ lời hẹn sẽ có một ngày đưa cô về Tây Nguyên ngắm hoa dã quỳ nở. 

Anh nhớ mùi gió biển hòa quyện vào tóc Miên, nhớ cô có thói quen tựa cằm vào cánh tay anh và hát vu vơ những câu ca trữ tình cô yêu thích. Anh nghe tim mình nhói đau quặn thắt “nơi này dã quỳ nở nhiều rồi, anh nhớ màu hoa muống biển nơi em, Miên à”.

Tiếng xe máy dừng dưới nhà. Tiếng bước chân người đi lên gác.

“Mày dắt cả Sim về đấy à Tuân?”.

Không có tiếng trả lời, chỉ có tiếng bước chân đều đều bước lên bậc thăng cấp. Du đứng bật dậy đi về phía cầu thang. Ánh mắt quen thuộc ngước nhìn lên khiến Du rối bời. Là Miên, Du không thể tin vào mắt mình, trước mặt Du là Miên, vẫn mái tóc đó, vẫn khuôn mặt đó...anh đứng chết lặng nhìn cô cho đến khi Tuân lên tiếng.

cafecodon

“Thế không định cho cô ấy lên nhà à mà mày cứ đứng nhìn như thế?”.

“À, ờ...em lên đây”.

Bao nhiêu yêu thương, bao xót xa ùa về trong lòng Du. Khoảnh khắc đó tự dưng Du muốn lao đến bên Miên ôm lấy bờ vai cô, nhưng chân tay anh cứng đơ và trở nên thừa thãi.

“Này, em ấy chưa ăn gì đâu đấy. Tao mua ít thức ăn bỏ trong bếp rồi, mày xuống nhà dọn lên đây”.

Du quýnh quáng bước chân, vừa đi vừa ngoái lại nhìn Miên. Miên không quay nhìn anh, cô đưa anh mắt về phía cửa gác mái. Tuân thấy Du cứ ngoái nhìn Miên thì giục.

“Mày có nhanh cái chân lên không? Đi đón cô ấy nhọc hết cả người tao đang đói mềm ruột hết rồi đây này”.

Thức ăn cứ vào miệng Du mà không có chút cảm giác gì hết. Anh lúc này muốn hỏi Miên thời gian qua đã sống như thế nào? Có còn giận anh nhiều nữa không... như đoán được tâm trạng Du lúc này. Tuân ăn xong thì lấy lý do có việc.

“Em ở đây với Du nhé. Anh đi một lát rồi quay lại đón em về nhà Sim”.

“Vâng, anh cứ đi đi ạ”.

cap-doi

Tuân đi rồi. Chỉ còn lại Miên và Du trong căn gác nhỏ. Im lặng một lúc lâu Du mới mở lời.

“Em sống tốt không?”

Miên bất giác ôm chặt lấy Du rồi bật khóc.

“Sao anh lại giấu em, sao không nói với em là ngày đó anh bị người ta làm hại, trắng tay, khổ sở vất vả”.

Bao nhiêu yêu thương vỡ oà trong Du, anh ôm Miên vào lòng.

“Anh xin lỗi, thật lòng xin lỗi em! Anh sợ em theo anh cả đời này em phải khổ”.

“Vậy anh có bao giờ nghĩ đến cảm xúc của em. Anh có nghĩ cho tình cảm, sự tin tưởng của em dành cho anh không?”.

“Anh xin lỗi”.

“Anh có biết em giận anh rất nhiều không? Em tưởng như mình không sống nổi khi anh bỏ em mà đi như thế”

“Anh xin lỗi! Anh rất nhớ em”.

“Nếu không nhờ chị Sim chị của bạn thân em dắt anh Tuân về ra mắt gia đình thì có lẽ cả đời này em cũng không thể biết hết mọi chuyện”.

“Anh xin lỗi”.

nam_tay_nhau_1

Tiếng phong linh leng keng đánh thức Miên dậy. Cô mở cửa lan can nhìn ra phía bên kia đồi dã quỳ nở vàng như màu nắng. Một vòng tay rắn chắc khẽ ôm cô.

“Anh nhớ màu hoa muống biển”.

Vậy là cuối cùng khi mùa đông đến, lời hứa cùng nhau ngắm hoa dã quỳ ở Tây Nguyên đã thành hiện thực. Và vòng tay anh lúc này, chưa bao giờ chặt hơn thế. Bởi anh biết anh sẽ không đánh mất cô gái này một lần nào nữa.

© Mắt Bão - blogradio.vn

Xem thêm: Em đã từng đợi anh rất lâu và rất sâu


Mắt Bão

Đời thay đổi khi chúng ta thay đổi.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Đắng cay

Đắng cay

Em biết ngày xuân hoa có bay Nắng đẹp lung linh tình lại say Xuân là ngọn gió mang hơi ấm Ghét ngọt ngào anh uống đời vui

Bước sang tuổi 35, tôi thấy vấn đề nan giải nhất trong đời là tìm được SỞ THÍCH riêng: Bảo sao bản thân tẻ nhạt, tầm nhìn hạn hẹp!

Bước sang tuổi 35, tôi thấy vấn đề nan giải nhất trong đời là tìm được SỞ THÍCH riêng: Bảo sao bản thân tẻ nhạt, tầm nhìn hạn hẹp!

Việc bạn hiểu rõ chính mình, có thú vui, có sở thích sẽ giúp bạn trở nên quyến rũ, thú vị hơn!

"Em không thích môn Văn"

Một số bạn trong lớp trố mắt nhìn tôi đây bất ngờ, số khác thì không nhịn được kẽ cười. Cô cũng có chút bất ngờ. Tôi nhận thấy rằng: “Đời mình toi rồi”. Ai lại đi nói ghét môn văn ngay trước mặt giáo viên dạy văn cơ chứ.

Hạnh phúc khi là chính mình 

Hạnh phúc khi là chính mình 

Hạnh phúc khi là chính mình không phải là một điểm đến, mà là một hành trình dài và ý nghĩa. Khi ta chấp nhận và yêu thương bản thân, ta tìm thấy một nguồn hạnh phúc chân thật, lấp lánh như ánh nắng sớm mai soi sáng tâm hồn.

Ánh Trăng

Ánh Trăng

Trăng nghiêng, trăng ngả, bóng trăng dài Hỡi người, đang ngồi đó đợi chờ ai Nhìn thấy người, ngồi sầu rưng mắt lệ Bóng hình người, đã mờ dần nhạt phai

Người sống hạnh phúc đều không dính vào 10 chuyện ngốc nghếch này, chỉ kẻ khờ mới mù quáng tự hủy niềm vui của mình

Người sống hạnh phúc đều không dính vào 10 chuyện ngốc nghếch này, chỉ kẻ khờ mới mù quáng tự hủy niềm vui của mình

Không ai có thể quay về quá khứ để bắt đầu lại, nhưng mọi người đều có thể làm lại từ đầu ngay bây giờ và tạo dựng tương lai mới. Nhưng trước khi có thể thực hiện sự thay đổi này trong cuộc sống của mình, bạn phải buông bỏ những thứ đang cản trở và vô nghĩa.

Tháng năm hướng về một người

Tháng năm hướng về một người

Tôi biết! Tôi không xinh, không vui tính, không giỏi giang. Tôi là người bình thường nhưng tôi cũng xứng đáng yêu một ai đó mà.

Độc thân có bao lâu, sao không tận hưởng nó?

Độc thân có bao lâu, sao không tận hưởng nó?

Tính ra thì thời gian bạn thực sự dành cho bản thân ít ỏi đến đáng thương, đến nỗi đếm được trên đầu ngón tay. Vậy tại sao lại phải vội vàng đi tìm một người để yêu mà quên mất một người đang cần được bạn yêu thương ở ngay trước mắt - Đó là chính bản thân bạn cơ chứ!

Ánh dương rực rỡ nơi có em (Phần 3)

Ánh dương rực rỡ nơi có em (Phần 3)

Anh không đáp ngay mà nhìn cô, vừa khít ánh nắng bên ngoài lọt qua khe cửa làm cho những hạt bụi trong không khí như phát sáng lấp lánh, chiếu lên khuôn mặt cùng mái tóc Thùy Anh. Cảnh tượng vừa êm dịu vừa ấm áp.

20 điều

20 điều "thô nhưng thật" cần hiểu sớm để đường đời bớt chông gai, thành bại và phúc họa cũng từ đây mà ra

Trưởng thành thật sự là khi hiểu được 20 điều dưới đây. Bạn thấm nhuần được bao nhiêu?

back to top