Lời hứa mùa hoa dã quỳ
2020-10-29 01:22
Tác giả:
Mắt Bão
blogradio.vn - Vậy là cuối cùng khi mùa đông đến, lời hứa cùng nhau ngắm hoa dã quỳ ở Tây Nguyên đã thành hiện thực. Và vòng tay anh lúc này, chưa bao giờ chặt hơn thế. Bởi anh biết anh sẽ không đánh mất cô gái này một lần nào nữa.
***
Anh đi theo các công trình xây dựng ngày đây mai đó. Nhưng duy chỉ những bờ cát trắng, nắng vàng, biển xanh sóng xô bờ dào dạt là thứ âm thanh hình ảnh khiến tim anh thổn thức nhất. Lần đi nào cũng vậy, các đồng nghiệp thường trêu anh cố gắng kiếm lấy một cô gái miền biển mà yêu cho thoả lòng.
Rồi một ngày anh tình cờ gặp cô. Người con gái miền biển khiến trái tim anh thổn thức, anh yêu cô từ ánh nhìn đầu tiên. Người ta gọi đó là thứ “tình yêu sét đánh”, bạn anh biết chuyện cho rằng “nhanh yêu thì cũng nhanh quên”. Còn bạn bè cô khi biết chuyện cũng không ngớt lời can ngăn “đừng yêu một anh chàng xây dựng, khi công trình xong cũng là lúc anh ta mang mọi thứ cùng trái tim cậu đi mất”.
Thế nhưng tình yêu nó như một thứ ma lực khó lý giải, nó khiến con người ta gần như mất hẳn lý trí phân tích, trong thâm tâm họ chỉ hướng về duy nhất người mình yêu thương. Thế nên anh và cô đều bỏ ngoài tai mọi lời khuyên răn mà đến với nhau không nghĩ chuyện ngày mai.
Mỗi buổi chiều khi xong công việc của một ngày, anh và cô lại cùng nhau tay trong tay đi dạo trên bờ biển. Anh kể cô nghe về căn gác mái nhà anh nhìn ra sau đồi cơ man hoa dã quỳ vàng rực rỡ.
“Em mong một ngày sẽ được lên Tây Nguyên của anh để ngắm hoa dã quỳ nở mỗi mùa đông đến”.

“Nhất định khi công việc ổn anh sẽ đưa em lên đó. Còn anh lại yêu màu tím hoa muống biển nơi em”.
Cô tựa cằm vào cánh tay anh khe khẽ hát. Cô ngước mắt lên nhìn anh hỏi:
“Có bao giờ mình xa nhau không anh?”.
Anh kéo đầu cô tựa lại vào tay mình xoa xoa.
“Có chứ, mình sắp phải xa nhau rồi. Mình chia tay nhé”.
Cô vùng khỏi cánh tay anh khuôn mặt ngỡ ngàng.
“Anh nói nghiêm túc đấy chứ?”
Anh nhìn xa xăm về phía biển tránh ánh mắt của cô, giọng anh nặng nhọc.
“Ừ. Mai anh về lại Tây Nguyên”.
“Công trình đã xong. Và anh bỏ lại em đúng như những gì các bạn em đã nói?”.
“Anh xin lỗi em thật nhiều. Hãy quên anh đi và tìm một hạnh phúc mới cho riêng mình. Em hãy xem anh như một người qua đường mỏi mệt dừng chân ghé lại”.
Anh chưa nói dứt câu, một cái tát yếu ớt rơi trên má anh kèm theo những tiếng nấc nghẹn ngào.
“Anh đi đi, đi đi và đừng bao giờ xuất hiện ở nơi này thêm một lần nào nữa”.
Công trình của anh hoàn thành sau gần một năm, cũng là khoảng thời gian anh và cô bên nhau.
Anh thấy mình như người chết rồi trong căn gác nhỏ. Đã ba ngày nay anh chỉ uống nước cầm hơi. Cảm giác tuyệt vọng, đau đớn nhưng không thể nào trút ra được nên nó cứ trì lại trong lồng ngực, nửa muốn vỡ tung nửa muốn lặng im.
Anh nhớ lại khuôn mặt đau đớn của người anh yêu cách đây mấy hôm khi anh nói chia tay mà anh chỉ muốn tự đấm cho nát lồng ngực mình.
Chuông điện thoại đổ, anh uể oải với tay bấm máy.
“Mày chia tay Miên thật đấy à Du?”.
Ừ, nhanh yêu thì cũng nhanh quên. Tao hết tình cảm với cô ấy như việc kết thúc một công trình.
“Tao nghe giọng mày không được ổn?”.
“Có lẽ mấy hôm cuối làm mệt nên tao đổ bệnh. Cúp nhé, tao muốn nghỉ ngơi”.
Anh dùng chút sức bước chệnh choạng ra cửa căn gác mái nhìn về phía đồi hoa dã quỳ. Mùa nắng này dã quỳ trơ trụi khẳng khiu.
Từ ngày anh về Tây Nguyên. Miên cũng ốm một trận thập tử nhất sinh. Cô bạn thân cứ hết lời trách Miên vội tin, vội yêu anh mù quáng để rồi ôm bao chơi vơi, đắng chát.
Anh là mối tình đầu của Miên, người con trai đầu tiên trong đời Miên gửi gắm hết yêu thương vào đó. Miên cũng đã nghĩ ngợi rất nhiều về lý do anh chia tay Miên, và rồi cuối cùng Miên đành chấp nhận sự thật “một anh chàng xây dựng, khi công trình xong cũng là lúc anh ta mang mọi thứ cùng trái tim Miên đi mất”.
Miên hồi phục lại sức khoẻ hai tháng sau đó. Miên mang hết những thứ anh tặng, gói ghém lại rồi gửi trả cho anh. Miên tự nhủ lòng cả đời này cái tên Du sẽ vĩnh viễn nằm trong sự quên lãng của cô.
Cô đổi số điện thoại, lao đầu vào công việc và bỏ luôn thói quen ra biển vào mỗi buổi chiều. Trước kia càng yêu anh bao nhiêu, thì giờ đây cô lại càng hận anh bấy nhiêu.
Tiếng gõ cửa phòng anh.
“Ai đấy, cứ vào đi”.
Là Tuân, cậu bạn thân của anh.
“Mày vẫn không thể liên lạc được với Miên à?”.
“Ừ, cô ấy không dùng số điện thoại đó nữa. Căn nhà của cô ấy đã được bán cho một người khác”.
“Đã rất lâu như vậy rồi, có thể cô ấy đã lập gia đình và có cuộc sống mới. Mày tìm cô ấy rồi lỡ đâu…”.
Tuân chưa nói hết câu thì điện thoại của cậu ta đổ chuông. Tuân đi ra ngoài nghe điện thoại một lúc rồi trở vào vội vàng chào Du.
“Tao có việc. Tối về tao ghé nhà mày nhé”.
Chiều tà, Du trở về căn gác mái. Anh nhìn ra phía rặng đồi bên kia, sau một tháng mưa dầm, hoa dã quỳ đã nở vàng triền đồi. Lòng anh chợt nhớ đến cô da diết, anh vẫn nhớ lời hẹn sẽ có một ngày đưa cô về Tây Nguyên ngắm hoa dã quỳ nở.
Anh nhớ mùi gió biển hòa quyện vào tóc Miên, nhớ cô có thói quen tựa cằm vào cánh tay anh và hát vu vơ những câu ca trữ tình cô yêu thích. Anh nghe tim mình nhói đau quặn thắt “nơi này dã quỳ nở nhiều rồi, anh nhớ màu hoa muống biển nơi em, Miên à”.
Tiếng xe máy dừng dưới nhà. Tiếng bước chân người đi lên gác.
“Mày dắt cả Sim về đấy à Tuân?”.
Không có tiếng trả lời, chỉ có tiếng bước chân đều đều bước lên bậc thăng cấp. Du đứng bật dậy đi về phía cầu thang. Ánh mắt quen thuộc ngước nhìn lên khiến Du rối bời. Là Miên, Du không thể tin vào mắt mình, trước mặt Du là Miên, vẫn mái tóc đó, vẫn khuôn mặt đó...anh đứng chết lặng nhìn cô cho đến khi Tuân lên tiếng.
“Thế không định cho cô ấy lên nhà à mà mày cứ đứng nhìn như thế?”.
“À, ờ...em lên đây”.
Bao nhiêu yêu thương, bao xót xa ùa về trong lòng Du. Khoảnh khắc đó tự dưng Du muốn lao đến bên Miên ôm lấy bờ vai cô, nhưng chân tay anh cứng đơ và trở nên thừa thãi.
“Này, em ấy chưa ăn gì đâu đấy. Tao mua ít thức ăn bỏ trong bếp rồi, mày xuống nhà dọn lên đây”.
Du quýnh quáng bước chân, vừa đi vừa ngoái lại nhìn Miên. Miên không quay nhìn anh, cô đưa anh mắt về phía cửa gác mái. Tuân thấy Du cứ ngoái nhìn Miên thì giục.
“Mày có nhanh cái chân lên không? Đi đón cô ấy nhọc hết cả người tao đang đói mềm ruột hết rồi đây này”.
Thức ăn cứ vào miệng Du mà không có chút cảm giác gì hết. Anh lúc này muốn hỏi Miên thời gian qua đã sống như thế nào? Có còn giận anh nhiều nữa không... như đoán được tâm trạng Du lúc này. Tuân ăn xong thì lấy lý do có việc.
“Em ở đây với Du nhé. Anh đi một lát rồi quay lại đón em về nhà Sim”.
“Vâng, anh cứ đi đi ạ”.
Tuân đi rồi. Chỉ còn lại Miên và Du trong căn gác nhỏ. Im lặng một lúc lâu Du mới mở lời.
“Em sống tốt không?”
Miên bất giác ôm chặt lấy Du rồi bật khóc.
“Sao anh lại giấu em, sao không nói với em là ngày đó anh bị người ta làm hại, trắng tay, khổ sở vất vả”.
Bao nhiêu yêu thương vỡ oà trong Du, anh ôm Miên vào lòng.
“Anh xin lỗi, thật lòng xin lỗi em! Anh sợ em theo anh cả đời này em phải khổ”.
“Vậy anh có bao giờ nghĩ đến cảm xúc của em. Anh có nghĩ cho tình cảm, sự tin tưởng của em dành cho anh không?”.
“Anh xin lỗi”.
“Anh có biết em giận anh rất nhiều không? Em tưởng như mình không sống nổi khi anh bỏ em mà đi như thế”
“Anh xin lỗi! Anh rất nhớ em”.
“Nếu không nhờ chị Sim chị của bạn thân em dắt anh Tuân về ra mắt gia đình thì có lẽ cả đời này em cũng không thể biết hết mọi chuyện”.
“Anh xin lỗi”.
Tiếng phong linh leng keng đánh thức Miên dậy. Cô mở cửa lan can nhìn ra phía bên kia đồi dã quỳ nở vàng như màu nắng. Một vòng tay rắn chắc khẽ ôm cô.
“Anh nhớ màu hoa muống biển”.
Vậy là cuối cùng khi mùa đông đến, lời hứa cùng nhau ngắm hoa dã quỳ ở Tây Nguyên đã thành hiện thực. Và vòng tay anh lúc này, chưa bao giờ chặt hơn thế. Bởi anh biết anh sẽ không đánh mất cô gái này một lần nào nữa.
© Mắt Bão - blogradio.vn
Xem thêm: Em đã từng đợi anh rất lâu và rất sâu
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Đoá hồng mong manh (Phần cuối)
Mỗi chúng ta đều từng đứng trước một ngã rẽ, nơi trái tim và lý trí không còn song hành. Câu chuyện này không kể về sự hy sinh, cũng không cố làm ai phải rơi nước mắt. Nó chỉ mong bạn đọc xong có thể thở chậm lại một chút, để tin rằng dù quá khứ thế nào, tương lai vẫn luôn nằm trong tay mình.
Người mang chiếc ô
Đây là câu chuyện về Hoài An, cô gái luôn rực rỡ, nhiệt tình và dường như lúc nào cũng mang theo năng lượng để sưởi ấm cả tập thể. Từ những ngày đầu ở Hội Sinh viên, những kỷ niệm thao trường, cho đến những góc rất đời phía sau sân khấu, Hoài An hiện lên vừa đáng yêu, vừa mạnh mẽ, vừa mong manh. Ít ai biết rằng đằng sau hình ảnh một “cục pin dự phòng” cho cả thế giới lại là một cô gái từng đi qua những tổn thương của tuổi nhỏ. Có lẽ vì vậy mà Hoài An luôn chọn cách trở thành người che mưa cho mọi người sẵn sàng đưa chiếc ô của mình cho người khác, dù bản thân phải đứng dưới mưa. Một câu chuyện nhỏ về thanh xuân, tình bạn, và về những con người luôn âm thầm mang chiếc ô của mình đi khắp thế giới.
Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy
Trong tình yêu của hai người, nếu một người này yêu nhiều hơn và sẵn sàng hi sinh quá nhiều vì người kia thì chắc chắc người đó sẽ luôn là người chịu nhiều tổn thương nhất. Nếu đã yêu nhau thật lòng thì hãy làm những gì tốt nhất cho nhau có thể và đừng làm tổn thương nhau. Bởi gặp nhau và yêu nhau ở kiếp này thì đã là duyên nợ từ kiếp trước rồi.
Đoá hồng mong manh (Phần 1)
Chỉ là vào thời điểm ấy, khi nhìn mẹ gầy đi từng ngày, nhìn những khoản nợ chồng chất chưa biết bao giờ trả hết, cô hiểu rằng nếu không ai bước ra, gia đình này sẽ mãi mắc kẹt trong vòng xoay đó. Và khi quyết định ấy dần thành hình, cô chợt nhận ra điều đáng sợ nhất không phải là lấy chồng xa, mà là từ nay, mọi vui buồn của đời mình sẽ không còn nằm trong tầm tay của những người thân thuộc nữa.
Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng
Cuộc đời chẳng bao giờ dừng lại để đợi ta hiểu. Nó cứ trôi, cứ lạnh lẽo, cứ thản nhiên nhìn ta vấp, ngã, rồi đứng dậy. Không ai thực sự quan tâm bạn đang mệt ra sao, họ chỉ nhìn vào kết quả. Và nếu bạn ngã, họ sẽ nói: “Tôi đã biết mà.” Nếu bạn đứng dậy được, họ lại bảo: “Gặp may thôi.” Thế nên, thay vì tìm người thấu hiểu, hãy học cách tự hiểu chính mình.
Có lẽ, "thương" anh là điều em không thể ngờ
Đời người được mấy năm, con chỉ ước với trời cao rằng cho con tìm được người thương con, để có thể nắm tay cùng đi hết quãng đường còn lại. Nhưng cuộc đời không dễ dàng như những gì con tưởng tượng. Có lẽ, bản thân con không phù hợp với việc thương một ai.
Năm tháng ấy và chúng ta
Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.
Một bước yêu sai
Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.
Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ
Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.
Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa
Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.












