Màu hoa kỷ niệm
2020-07-01 01:28
Tác giả:
Mắt Bão
blogradio.vn - Lúc này cô nghĩ đến Trung, có lẽ Trung sẽ nhìn thấy và Trung cũng rất mong cô có thể mở lòng. Cuối cùng sau nhiều năm, cũng đã có một chàng trai ấm áp mang tặng màu hoa cô yêu. Màu hoa của kỉ niệm nhưng cũng là của một tương lai đang đón chờ cô phía trước.
***
"Cát còn bay trắng bến sông
Người còn đi trắng mùa mong ước này".
Con đường mòn mù đất đỏ cũng không che nổi vẻ đẹp rực rỡ của rặng dã quỳ mới nở hai bên đường vào độ tháng 11.
“Ê nhóc, lên xe anh chở nè”.
Con bé nhìn cậu nhóc trước mặt mình nghiêng nửa người qua bên chiếc xe dàn ngang đầy vẻ nghi ngờ:
“Lên đi, không ngã đâu mà sợ”.
Xe đạp của con bé bị hư, nhìn quanh lũ bạn đã đi hết, chỉ còn nó với cậu bé kia, con bé đành ngậm ngùi leo lên xe.
“Anh tên Trung. Em tên gì?”
“Hà An”.
Trung đạp xe nhoăn nhoắt khiến An yên tâm hơn, An không nghĩ hình hài nhỏ nhắn của Trung lại có thể chở mình đi trên con đường mòn lởm khởm những đất và đá dăm một cách chắc chắn đến vậy. Thỉnh thoảng Trung lại kiếm chuyện hỏi An này nọ, rồi vài ba câu chuyện vui khiến An bật cười. Thế là quen nhau.
Trung học cùng khối nhưng khác lớp với An, Trung luôn xưng anh. Có lần An thắc mắc Trung nghếch mặt lên:
“Anh thích”.
An xinh xắn, trắng trẻo nên mới vào cấp 2 An đã được các bạn nam theo đến tận cửa lớp. An sợ nhất có lần mấy bạn nam rồi cả mấy anh lớp lớn hơn theo An về tận nhà. An trốn xuống cuối xóm, mãi xế chiều mới dám về.
Sau này có Trung đi cùng, mỗi buổi tan học các bạn mới giãn dần ra rồi cuối cùng chỉ còn lại Trung đi về cùng An.

Cuối tuần nào Trung cũng vào nhà An chơi vì Trung thích những cây hoa hồng phớt trồng bên cửa sổ phòng An, hồng phớt không lộng lẫy như hồng nhung nhưng Trung lại thích vẻ đẹp đơn giản cũng như mùi thơm rất nhẹ mà mê đắm của nó. Hai đứa học bài xong thì bày đủ trò ra chơi với nhau.
An thích chơi nhảy lò cò quanh khoảng sân nhỏ, Trung chiều lòng An dù bình thường ở trường Trung toàn bảo đó là trò con gái.
Lần nọ lớp Trung tập kịch ở con suối sau trường, Trung rủ An theo. Con suối trong vắt có mấy rặng lục bình tím ngắt lềnh bềnh trên mặt nước khiến An thích lắm:
“Này, em có quay lại ngay không, em mà ngã xuống anh không biết bơi đâu nha An”.
Tiếng Trung lo lắng gọi. An giật mình vì mải mê trèo qua mấy hòn đá để ngắm hoa lục bình, An đã cách khá xa chỗ Trung. An quay lại tới hòn đá gần bờ nhất thì bất chợt một bạn trong lớp Trung đã chìa tay về phía An:
“Nắm tay Điệp kéo lên nè”.
Trung huých vai thằng bạn ra rồi cũng chìa bàn tay về phía An:
“Nắm tay anh đây này, đồ ngốc”.
An cứ lẽo đẽo theo Trung dù không quay đầu lại nhưng hễ đi chậm vài nhịp chân thì Trung lại hắng giọng:
“Không nhanh cho em ở ngoài đường một mình ráng chịu”.

Trung thích đá banh, trước khi đi học về Trung luôn dành 30 phút ra sau trường đá banh cùng các bạn. An cũng đi theo như một thói quen. Có lần hai đứa giận nhau An vẫn theo Trung ra sân bóng nhưng ngồi ở góc cuối sân đối phương, An cứ nhìn Trung nhưng Trung chẳng thèm nhìn An lấy một lần.
Nghỉ giữa trận Trung bất ngờ tiến về phía An, cậu nhóc áp viên đá lạnh lên má An, An cứ để yên như thế, mặt buồn rười rượi:
“Đừng giận em nữa nghen”.
Trung không nói gì đi vài bước chân rồi bất chợt quay lại nắm lấy tay An kéo mạnh:
“Còn không ra sân cổ vũ cho anh, anh mà thua là tại em đó nha”.
Hai đứa nhóc tập tọe hát tình ca. Chẳng thích gì hết tự dưng lại thích bài "Mùa thu lá bay".
Khi An 19 tuổi, Trung và An ngồi bên nhau nghêu ngao "Một ngày sống bên em sẽ muôn đời". An khẽ tựa đầu vào vai Trung. Trung lấp đầy khoảng trống trong lòng An bằng một nụ hôn nhẹ lên môi. An lặng lẽ đan tay mình vào tay Trung.

Tất cả kỷ niệm như một bộ phim quay chậm trong tâm trí Trung, giờ đây Trung chỉ biết ngồi nhìn An tựa đầu vào vai cậu bạn thân của mình, tiếng khóc xé lòng của An khiến Trung cảm thấy đau đớn hơn bao giờ hết, anh hận nỗi không thể ôm cô ấy vào lòng. Vị sư già đến bên cạnh đặt tay lên vai Trung siết nhẹ:
“Đi thôi, chàng trai trẻ. Duyên với nhân gian của con chỉ đến đây”.
Trung bất giác quỳ sụp dưới chân ông:
“Con xin người, người hãy làm gì đi. Con yêu cô ấy, và con tin cô ấy cũng vậy. Con không thể chịu đựng được khi nhìn cô ấy khóc”.
Vị sư già khẽ thở dài trầm ngâm:
“Cô ấy cố chấp đã đành nhưng tại sao con cũng không nhận ra rằng con và cô ấy đã ở 2 thế giới hoàn toàn cách biệt”.
“Nhưng mọi sự xảy ra quá đường đột, con sợ cô ấy không thể vượt qua được nỗi đau này. Ngay từ nhỏ, cô ấy luôn ở bên cạnh con, chúng con chưa bao giờ rời khỏi nhau nửa bước”.
An gặp được vị sư già trong giấc mơ, ông bảo nếu An đi hết qua 3 ngọn đồi, đến một ngôi chùa sẽ gặp lại người mình thương. Không kịp suy nghĩ đắn đo gì thêm An đã đi đến ngọn đồi như vị sư già chỉ dẫn, ngọn đồi cỏ lau ngập nửa người cũng không làm chùn bước chân An, đi được một nửa chặng đường An đã thấm mệt nhưng cứ nghĩ hết cuối hành trình An được gặp Trung, cô sốc lại tinh thần rồi bước tiếp.
.jpg)
Ngôi chùa nằm ở một nơi hoang vu quạnh vắng, không một bóng người chỉ có tiếng mõ đều đều. Hơn 10 năm bên nhau, An không thể quên được cái bóng lưng quen thuộc ấy. Cô khẽ cất tiếng gọi:
“Anh Trung đúng không?”
Người gần trước mặt An nhưng lại như xa xôi lắm, Trung biết An đã tìm đến nhưng vì một giao hẹn, Trung không quay mặt lại nhìn cô lấy một lần, anh đáp:
“Em hãy đứng tại đó, đừng lại gần thêm nữa”.
“Tại sao? Em đã đến tận đây để tìm anh, hãy cho em một lý do?”
“Anh không còn yêu em nữa. Ngày cuối cùng mình gặp nhau em nhớ không? Anh đã định nói mình chia tay nhau nhưng không kịp”.
Đôi chân An mềm nhũn, phần vì quãng đường xa mệt, phần vì gần một tuần từ khi Trung ra đi An chỉ uống nước và húp cháo loãng cầm hơi. An lịm đi.
Khi tỉnh dậy, An thấy mình nằm ở một căn phòng nhỏ, Trung đang bên cạnh khuôn mặt âu lo:
“Xin em, đừng có yếu đuối được không?”
An vùng dậy ôm chặt lấy Trung:
“Làm sao, làm sao để anh quay về lại bên em? Giá nào em cũng trả”.
“Nhưng anh không còn yêu em nữa”.
Trung buông thõng hai tay mặc cho An cứ ghì chặt lấy anh.
“Dối lòng mình rồi anh có thấy đau không?”

Trung nghe An nói mà lòng anh như có ngàn mũi dao cắm vào đau đớn. Lời vị sư già văng vẳng bên tai “Ta sẽ cho con gặp lại cô ấy nhưng không phải là để níu giữ tình cảm. Hãy dứt khoát một lần để cho cô ấy đau đớn một lần cô ấy mới giải thoát được mà tiếp tục sống”.
Dù ngàn lần Trung muốn ôm An vào lòng nhưng anh không làm thế. Trung nhẹ gỡ đôi tay An ra:
“Đừng cố giữ những gì không thuộc về mình”.
Nói xong anh đứng dậy bước ra cửa để mặc An chơi vơi trong căn phòng nhỏ.
Ngày thứ 3, An rời căn phòng dạo bước quanh chùa. Tiếng mõ vẫn đều đều ở gian giữa. An lặng lẽ đứng phía sau Trung, bất chợt anh lên tiếng:
“Em về đi, anh sẽ quy y nơi cửa Phật”.
“Anh muốn em phải trả giá như thế nào?”
“Không có giá nào hết. Em hãy rời khỏi đây trước khi anh làm tổn thương em”.
Ngày thứ 5, An đến cửa chính. Trung đã xuống tóc tự bao giờ. An quay lưng đi khóc không thành lời, cô mải miết chạy về hướng vô định.
Tuổi thơ của An, tình cảm đầu đời của An, đâu đâu cũng có dấu chân Trung... Làm sao cô quên được. An uống rượu, uống cho đến khi không còn biết gì nữa. Trung ở phía ấy nhìn cô đau đớn.

100 ngày Trung rời xa An là 100 ngày An ngập trong men rượu. 3 năm Trung đi, An không màng đến người con trai nào khác. Mộ Trung xanh cỏ, xuân qua, hạ tới, đông sang, thu tàn, nhành hoa hồng phớt vẫn đung đưa trước gió.
Giữa tháng 12 se lạnh, dã quỳ nở rực hai bên đường. Con đường mòn giờ đã thành đường nhựa. An mượn được của đứa cháu chiếc xe đạp và cô đạp miệt mài trên con đường cũ. An giật mình, tim quặn thắt khi nhìn phía trước mặt bóng dáng quen thuộc đang chạy xe chậm chậm, cô vô thức cất tiếng gọi lớn:
“Anh Trung”
Người đàn ông kia quay đầu lại, An như vỡ òa cảm xúc. Cô đạp xe thật nhanh về phía ấy:
“Cô gọi tôi sao?”
An thoáng ngỡ ngàng. Khuôn mặt ấy, hình hài ấy nhưng đôi mắt nhìn cô xa lạ. An bật khóc:
“Xin lỗi anh, có lẽ em nhầm người”.
Người đàn ông kia thấy cô khóc thì bối rối lắm, anh dựng chân chống xe, đưa cho An chiếc khăn mùi xoa:
“Tôi giống một người quen của cô đến vậy sao?”
An khẽ gật đầu.
“Anh ấy mất trong một tai nạn xe. Có lẽ vì quá nhớ đến anh ấy mà tôi nhận nhầm người. Xin lỗi đã phiền đến anh”.
An trả chiếc khăn, chào người đàn ông kia rồi quay xe đi. Một lát sau, người đàn ông ấy đi theo An, anh nói với cô:
“Tôi tên Việt. Nếu được, xin tiễn cô đi hết đoạn đường này”.
Hai người đi thật chậm, Việt cứ đắn đo về giây phút gặp gỡ bất ngờ, cô tìm lại cảm giác thân quen bên người lạ.
Đến ngã rẽ, An chào tạm biệt Việt:
“Cảm ơn vì anh đã thật giống người ấy”.
“Cô cho tôi mượn điện thoại”.
An lưỡng lự một lát rồi cũng đưa điện thoại của mình cho anh.
“Tôi lưu số điện thoại của tôi vào máy cô nếu cần gì cứ gọi cho tôi nhé”.

Hình bóng thân quen của một người lạ làm cho An không yên lòng kể từ giây phút gặp anh. Vài ngày sau cô không cầm được lòng định gọi cho anh thì anh gọi tới:
“Tôi có thể mời em một ly cà phê không?”
- Vâng.
Quán cà phê nhỏ yên tĩnh giữa lòng thành phố đón An bằng bản nhạc Trịnh.
“Người ngồi xuống xin mưa đầy
Trên hai tay cơn đau dài
Người nằm xuống nghe tiếng ru
Cuộc đời đó có bao lâu mà hững hờ”
Anh khuấy nhẹ tách cà phê sữa nóng hổi, nhấp một ngụm nhìn An:
“Em vẫn một mình từ ngày đó?”
“Vâng”.
Đôi ba câu chuyện phiếm, An kể cho anh nghe về mối tình đầu dang dở. Anh lặng đi nhìn cô khóc. Ánh đèn vàng bên đường hắt lên qua kẽ lá, hai người sóng vai nhau đi một đoạn đường dài, anh vẫn bỡ ngỡ bởi cuộc gặp định mệnh, cô vẫn tìm chút gì đó thân quen từ người xa lạ.

Bẵng đi một thời gian, cô bận rộn cho cửa hàng mới mở. Một cửa hàng bán hoa nơi góc phố, trên kệ nhỏ đặt tấm hình của Trung, bên cạnh là bình hoa hồng phớt.
“Cô chủ ơi, gói cho tôi một bó hoa hồng phớt này nhé”.
An nhìn ra cửa, thấy Việt đang đứng đó:
“Anh lấy mấy bông nhỉ?”
“Tôi muốn tặng người tôi yêu thì cần bao nhiêu bông hả cô chủ?”
“Ba bông anh nhé”.
Việt đi rồi tự nhiên An thấy lòng mình trống trải. Chiều muộn, An loay hoay dọn hàng thì điện thoại báo tin nhắn đến “Tối nay gặp nhau ở quán cũ nhé”. An đọc tin nhắn xong cảm giác nhói nơi lồng ngực, cô thầm nghĩ “ Định chơi trò gì đây đã có người yêu còn hẹn mình đi uống cà phê”. Nghĩ thế nhưng An vẫn trả lời lại “Vâng”.
“Ru mãi ngàn năm dòng tóc em buồn
Bàn tay em năm ngón ru trên ngàn năm”.
Những bản nhạc Trịnh vẫn ngân lên da diết. Phía góc quán chỗ bàn quen, Việt ngồi đó dưới ánh nến của chiếc bánh sinh nhật trông anh điềm đạm, khuôn mặt ấy giờ với An vừa quen lại vừa lạ. An còn đang ngập ngừng bước chân thì Việt đứng dậy bước về phía An nắm lấy tay kéo cô đi khiến cô không kịp phản ứng.
“Hôm nay sinh nhật anh, tặng em cho anh có được không?”
Việt vừa nói, vừa đưa cho An bó hoa nhỏ chính tay An gói trưa nay. An ngỡ ngàng đón lấy, lòng cô tràn đầy mọi cung bậc cảm xúc.
Lúc này cô nghĩ đến Trung, có lẽ Trung sẽ nhìn thấy và Trung cũng rất mong cô có thể mở lòng. Cuối cùng sau nhiều năm, cũng đã có một chàng trai ấm áp mang tặng màu hoa cô yêu. Màu hoa của kỉ niệm nhưng cũng là của một tương lai đang đón chờ cô phía trước.
© Mắt Bão - blogradio.vn
Xem thêm: Đi bao xa là đủ để tìm thấy an yên?
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Tiệm Cầm Đồ Ký Ức - Phần 2: Mùi dầu gió
Bảy tháng sau ngày mẹ mất, Thảo vẫn mang theo những giờ cuối cùng trong phòng bệnh. Cô tìm đến Tiệm, gửi lại ánh đèn, tiếng máy, tất cả những gì cô đã nhìn và nghe đêm ấy. Chỉ giữ lại mùi dầu gió và cảm giác bàn tay mẹ trong tay mình. Nhưng khi ký ức đã được cất đi, Thảo nhận ra: có những điều ta quên được bằng trí nhớ, nhưng cơ thể vẫn nhớ.
Tiệm Cầm Đồ Ký Ức - Phần 1: Giải nhì
Ở cuối một con hẻm có một cái tiệm nhận cầm ký ức. Một người mẹ tìm đến, mang theo một phong bì tiền và một tờ phiếu ghi tên con trai mình. Cậu đã bán một thứ đi — và không phải thứ bà nghĩ. Truyện ngắn mở đầu chuỗi "Tiệm Cầm Đồ Ký Ức".
Năm tháng ấy, vẫn là anh! Phần cuối
Trước ngày cưới hai hôm, tôi hỏi anh có muốn tổ chức một buổi chia tay cuộc sống độc thân không. Anh không cần suy nghĩ đã đáp ngay: “Không. Anh là người của gia đình” “Ừ, nhưng em thì có!” - Tôi ngồi xuống cạnh anh, cười nói: “Bạn của em anh cũng quen gần hết rồi, đi cùng luôn nhé?”
Năm tháng ấy, vẫn là anh! Phần 2
Ôn lại chuyện cũ dường như đã trở thành chủ đề quen thuộc giữa tôi và anh. Hôm ấy, hai đứa ngồi ở quán ăn vặt đối diện trường - nơi năm xưa chúng tôi thường ghé. Vừa ăn, vừa ríu rít kể hết chuyện này đến chuyện khác. Đang cười nói vui vẻ, anh bỗng trầm giọng: "Suốt mấy năm đại học... anh chẳng có kỷ niệm nào với em cả" Anh khẽ thở dài: "Những sáu năm!"
Năm tháng ấy, vẫn là anh! Phần 1
Một ngày trời trong veo, mây trắng lững lờ, nắng vàng dịu dàng phủ khắp những con phố. Vào một ngày đẹp như thế, tôi ôm một xấp thiệp cưới đến gặp ba đứa bạn thân từ thời cấp III. "Thiệp gì đây?" - Diệu nheo mắt nhìn tôi, vẻ đầy nghi ngờ.
Nhịp đập sau cơn mưa mùa hạ
Nam và Phương là cặp đôi "oan gia chí chóe" nổi tiếng khắp lớp 12A1, cả hai luôn tìm đủ mọi trò để trêu trọc nhau. Mọi chuyện tưởng chừng chỉ dừng lại ở những trò đùa vô hại, cho đến một chiều thứ Bảy, Nam bất ngờ bị hai ông anh họ của Phương "bắt cóc" ra quán nước chỉ để... giảng bài tích phân! Từ ly nước ngọt đút lót tuổi 18 đến lời hẹn cùng nhau bước vào cổng trường Đại học, những màn cà khịa ngày nào dần biến thành nhịp đập chung ngọt ngào. Liệu cô lớp trưởng lém lỉnh có chịu "duyệt hồ sơ" để chàng trai năm ấy đồng hành cùng mình đi hết cả cuộc đời?
Trạm Cuối
"Trạm cuối" kể về Minh, một phụ xe trẻ chán ngán với những ngày tháng lặp lại trên tuyến xe buýt số 08. Cho đến khi cậu bắt đầu để ý đến một ông lão kỳ lạ, đêm nào cũng lên chuyến cuối, ngồi ở chiếc ghế cuối bên cửa sổ rồi đi bộ một mình sau khi xuống ở trạm cuối. Khi Minh dần biết được lý do đằng sau những chuyến xe ấy, cậu cũng bắt đầu nhìn lại công việc, những người xa lạ mình từng đưa qua và chính cuộc đời đang tưởng như đứng yên của mình. Một câu chuyện về những hành trình tưởng vô nghĩa, những người chỉ đi cùng ta một đoạn đường, và cách một chuyến xe có thể đưa một con người đến một nơi rất khác — nơi mà trước đó họ chưa từng nghĩ mình sẽ đến.”
Dấu son Tháng Tám
Tháng Tám không chỉ mang theo những cơn gió heo may dịu ngọt của đất trời chuyển mùa, mà còn đánh thức trong tim mỗi người con đất Việt niềm tự hào thiêng liêng về những trang sử hào hùng của dân tộc. Bài thơ "Dấu Son Tháng Tám" là một nén tâm hương kính cẩn tri ân các thế hệ đi trước, những người đã hiến dâng cả thanh xuân và máu xương để đổi lấy độc lập, tự do cho Tổ quốc, đồng thời khắc họa bức tranh mùa thu cách mạng sục sôi khí thế, rực rỡ cờ hoa và trường tồn cùng non sông.
Gửi anh, chàng trai 19 tuổi năm nào
Mỗi khi bắt gặp đâu đó hai chữ Cần Thơ hay Đại học Cần Thơ là em lại nhớ tới anh và những ngày tháng hoa mộng ngày nào. Hôm nay, khi được trực tiếp về Cần Thơ, nỗi nhớ trong em lại càng cuộn trào lên, tinh khôi và thanh trong như những kỉ niệm của những tối học tiếng Anh năm nào. Anh vẫn luôn là kí ức trong trẻo, thuần khiết nhất của em trong những năm tháng đã qua của cuộc đời này.
Nếu cả đời này không rực rỡ thì sao?
Bạn đã bao giờ nằm thao thức giữa những đêm khuya, điện thoại vẫn còn sáng màn hình với hàng loạt câu chuyện “thành công” của người khác, và tự hỏi: “Lỡ cả đời này, mình không rực rỡ thì sao?”.











