Lời hẹn ước cùng ngắm pháo hoa giao thừa (Phần 3)
2023-11-11 07:15
Tác giả:
Airi
blogradio.vn - Tôi bần thần nhìn bóng lưng dần khuất xa của cậu ấy, trong tim bỗng hẫng một nhịp, cảm giác dường như Lâm đang cố tránh né điều gì đó. Lâm nhận ra tôi có cảm xúc vượt trên tình bạn với cậu ấy rồi ư? Cho nên mới làm như thế?
***
(Tiếp theo phần 2)
Cuối cùng ngày diễn kịch cũng tới, hôm đó cũng là ngày tổ chức văn nghệ và cắm trại cho học sinh toàn trường. Tôi đứng trong khán đài, khoác lên mình bộ đầm vừa lộng lẫy vừa lạ lẫm. Vẫn là thời gian trôi nhanh, thoáng chốc ngày chia tay những năm tháng học sinh cũng gần kề, có lẽ đây là lần đầu cũng như lần cuối tôi mặc bộ trang phục này.
- Đừng căng thẳng!
Lâm đặt tay lên vai tôi, nhẹ nhàng nói.
- Hy vọng mọi thứ sẽ suôn sẻ!
- Nhất định là thế!
Tôi gật đầu, hít một hơi sâu để lấy lại bình tĩnh.
- An, lát nữa đợi tớ ở dưới khán đài!
Còn chưa kịp để tôi hỏi thêm gì, Lâm đã bước ra sân khấu, phong thái tự tin đó thật khiến người khác khó lòng dời mắt, càng khiến cho trái tim tôi đập nhanh một nhịp. Suy nghĩ đó lại hiện lên, liệu tôi có nên tỏ tình với cậu ấy hôm nay không?
...
.jpg)
Tôi chống cằm ngồi dưới sân khấu, vở kịch cũng đã diễn xong, suy nghĩ kia lại một lần nữa có dịp quấn lấy tôi tới mức những tiết mục trên sân khấu chẳng còn có chút gì thu hút.
- Đang suy nghĩ gì vậy?
Mấy đứa bạn trong lớp thấy tôi ngồi đăm chiêu thì bèn tiến tới hỏi.
- Không có gì!
- Rõ ràng là có, nhớ cậu bạn bên lớp A1 hả?
Ờ nhớ thật đấy! Suy nghĩ này lập tức hiện lên trong đầu nhưng tôi không dám biểu hiện gì quá khích trước mặt bọn nó, nếu không đến tận ngày tốt nghiệp cũng chẳng thoát nổi kiếp bị trêu.
- Mà này, cậu đã tính thi vào trường Đại học nào chưa?
Câu hỏi của nhỏ bạn làm tôi hơi giật mình, đúng rồi nhỉ, chỉ còn hơn một tháng nữa là bước vào kì thi tốt nghiệp THPT. Kể từ giây phút ấy, bản thân chúng tôi đã phải đưa ra sự lựa chọn cho chặng đường tiếp theo. Tôi từng suy nghĩ về điều đó, từ lâu rồi, chỉ là trong chặng đường này lại phát sinh một vài biến số làm tôi lưu luyến.
Trong vô thức tôi đưa mắt tìm bóng hình quen thuộc của ai đó lẫn trong dòng người, thật không biết sau ngày hôm nay, chúng tôi còn bao nhiêu thời gian để bên cạnh nhau, cùng nhau đi học, cùng nhau tan trường và cùng nhau ngắm nhìn pháo hoa giao thừa nơi con hẻm thân thuộc. Tình cảm này nảy nở thật bất ngờ, cứ ngỡ chỉ là một khoảnh khắc trật nhịp của con tim đâu nghĩ lại sẽ như nhành cây ngày qua ngày dần bén rễ sâu.
- Tớ sẽ thi vào Đại học Thể dục Thể thao của thành phố H. - tôi nói.
- Vậy là cậu định sẽ tiếp tục chơi bóng chuyền hả?
Tôi gật đầu.
- Đó có lẽ là thứ tớ làm tốt nhất!
- Thành phố H! Xa thật đấy. - nhỏ bạn thân thở dài - Chẳng biết sau khi tốt nghiệp chúng ta có còn được gặp nhau thường xuyên nữa không, mỗi người một nơi.
Đây vốn là chuyện tất yếu, rồi một ngày nào đó chúng tôi đều sẽ rời khỏi nơi thân thuộc của mình để đi tới một vùng đất khác, bắt đầu một cuộc hành trình mới.
Nhưng mà...
- Hay là... cứ học đại học ở đây nhỉ! Dù sao học ở đâu cũng như nhau thôi. - tôi ngồi bó gối, vô thức mà nói ra suy nghĩ thoáng qua trong đầu.
- An...
Lúc bọn tôi còn đang nói chuyện thì không hay biết Lâm đã đứng sau từ lúc nào, trên tay cầm hai chai nước. Vừa nhìn thấy Lâm, mấy nhỏ bạn tôi lập tức “rút lui”, trước khi đi còn không quên làm động tác cổ vũ.
Đang động viên mình tỏ tình à?
- Cậu đến từ lúc nào thế?
- Vừa nãy thôi!
Lâm ngồi xuống bên cạnh, cậu đưa tôi chai nước đã vặn sẵn nắp. Tôi nhìn nó khẽ mỉm cười, vẫn là sự quan tâm dịu dàng ấy.
- Tớ có chuyện muốn...
- Tuần sau là lễ bế giảng với lễ trưởng thành của lớp 12 rồi. Nhanh nhỉ! Ba năm cấp 3 cuối cùng cũng sắp kết thúc. - Lâm vừa vặn nắp chai nước vừa nói bằng giọng điệu có phần tiếc nuối.
- Ừ!
- An đã tính thi Đại học nào rồi đúng không?
Lâm chợt hỏi khiến tôi bất ngờ. Gương mặt cậu dưới ánh lửa trại dần trở nên xa xăm và mơ hồ, dường như tôi chẳng thể nhìn ra thêm bất kì biểu hiện khác lạ nào.
- Vậy còn cậu?
- Tớ cũng thế! Đã quyết định rồi.
Tôi chống tay, ngả người ra sau:
- Vẫn là sẽ rời xa nơi đây nhỉ!
- Tớ sẽ không rời thành phố này!
- Hả?
- Tớ sẽ học Đại học Sư phạm ở đây!
Tôi giật mình vì câu nói ấy:
- Cậu nói thật à?
Lâm gật đầu kiên quyết.
- Tớ rất yêu thành phố này!
- Chỉ vì vậy thôi sao?
- Vì nơi đây có những điều... không thể thay thế.
Lâm vừa nói vừa nhìn thẳng vào tôi, trong phút chốc tôi lại bị đôi mắt kia thu hút, khoé miệng không tự chủ được mà thốt ra lời thật lòng:
- Tớ... thích...
- An, chuyện quan trọng nhất bây giờ chính là chuẩn bị thật tốt kì thi sắp tới! Cậu nhất định phải thực hiện được ước muốn của bản thân!
Lâm nói rất nghiêm túc, ý tứ rất rõ ràng.
- Còn những chuyện khác... để sau rồi nói!
Tôi im lặng, quen biết nhiều năm như vậy sao tôi lại không hiểu những điều cậu ấy vừa nói chứ, chỉ là cố chấp không muốn tin thôi:
- Thật vậy sao? Những chuyện khác không quan trọng đến vậy à?
- Chí ít không phải thời điểm này!
Ngừng giây lát, gương mặt Lâm trở nên nghiêm túc hơn bao giờ hết:
- Tuyệt đối không được để bất cứ điều gì ảnh hưởng đến quyết định của cậu!
Tôi bật cười:
- Cậu giống mẹ tớ thật đấy, nhất là mấy lời vừa rồi.
- Tớ chỉ muốn thấy cậu trên sân thi đấu lần nữa.
Lâm vừa cất lời thì tiếng nhạc ở loa bên cạnh đã vang lên giọng nói của thầy phụ trách.
- Hả? Cậu vừa nói gì thế?
Tôi dịch người sát lại Lâm, hỏi lần nữa. Lâm không trả lời, đột ngột đứng dậy:
- Tớ về lớp trước đây!
- Nhưng...
Chẳng để tôi nói thêm lời nào Lâm đã quay người bỏ đi.
Tôi bần thần nhìn bóng lưng dần khuất xa của cậu ấy, trong tim bỗng hẫng một nhịp, cảm giác dường như Lâm đang cố tránh né điều gì đó.
Lâm nhận ra tôi có cảm xúc vượt trên tình bạn với cậu ấy rồi ư? Cho nên mới làm như thế?
.jpg)
***
Tôi mang tâm trạng rối bời từ hôm cắm trại tới tận ngày Lễ trưởng thành. Những lời nói hôm đó của Lâm, tôi vẫn nhớ mãi nhưng cũng thông suốt được một số điều.
- Sao thế? Cười một cái nào.
Lâm chợt xuất hiện trước mặt tôi, trên môi nở nụ cười rạng rỡ cùng đôi mắt sáng ngời ấy.
- Cậu muốn lưu bút trên áo tớ không?
Lâm bất ngờ đưa tôi cây bút lông, nhìn nó vài giây tôi bèn bảo cậu ấy xoay lưng.
- Kí đằng sau á?
- Ừ, làm theo tớ nói đi!
Lâm không nói thêm gì, nhanh chóng xoay lưng về phía tôi. Cầm bút tiến lại gần cậu, khẽ vén cổ áo Lâm lên.
- Viết tận trong đó sao? Vậy về nhà tớ mới đọc được sao?
- Đợi đến thi tốt nghiệp xong rồi hẵng đọc. - tôi chậm rãi nói.
Lời tỏ tình hôm nay đành tạm gác lại nơi sân trường ngập đầy nắng. Nếu như thời gian trôi qua đủ sự bao dung để tình cảm này không bị phai nhạt thì tới một thời điểm thích hợp nào đó, tớ nhất định sẽ bày tỏ thẳng thắn trước mặt cậu, không do dự, không ngại ngùng và chẳng cần giấu diếm, rằng:
“Tớ thích cậu!”
Tôi thầm nghĩ trong đầu, viết những nét chữ cuối cùng lên mép cổ áo cậu ấy.
- Xong rồi!
Lâm quay lại, nở một nụ cười thật tươi:
- Chúng ta chụp chung một tấm đi!
Tôi gật đầu, đứng dịch lại gần Lâm, vai hai chúng tôi vừa khít chạm vào nhau. Lúc này, giọng nói của cậu ấy đột ngột vang lên trên đỉnh đầu tôi:
- Dù sau này, ở bất cứ nơi đâu, tớ vẫn sẽ luôn bên cạnh cậu!
***
Suốt khoảng thời gian chuẩn bị cho kì thi, hai đứa chúng tôi hầu như không có nhiều thời gian gặp nhau. Tôi tiếc nuối, sau này sẽ chẳng còn những buổi sáng cùng nhau đạp xe trên con đường phủ đầy cánh hoa kèn hồng, cũng chẳng còn những buổi tan trường cùng ngắm hoàng hôn buông xuống nơi thành phố thân quen. Tất cả đều trở thành kí ức, tuổi học trò một đi không trở lại ấy thật khiến người ta lưu luyến, tựa như giấc mộng đẹp nhưng ngắn ngủi!
...
Tôi cầm giấy báo trúng tuyển trên tay, lòng vừa vui vừa hơi luyến tiếc, có lẽ tôi sẽ phải rời xa thành phố này một khoảng thời gian dài.
- Khi nào thì cậu nhập học?
Tôi với Lâm ngồi ở bãi đất trống cạnh con hẻm, nơi chúng tôi mỗi năm đều đến ngắm pháo hoa giao thừa.
Tôi vân vê cành hoa kèn hồng mới hái xuống trên tay, chậm rãi đáp lời:
- Tuần sau! Còn cậu?
- Cũng như thế!
- ...
Một khoảng lặng im giữa chúng tôi, không phải là không biết nói gì mà không biết nên mở lời ra sao, những điều thầm kín giữ trong lòng.
- Cậu... đã đọc lưu bút của tớ ghi trên áo cậu chưa? - chần chừ giây lát tôi vẫn quyết định mở lời.
Lâm không đáp ngay mà im lặng một lúc lâu. Tôi chợt có cảm giác lo sợ, sợ rằng, nếu như cậu ấy từ chối tình cảm của mình thì liệu tình bạn giữa chúng tôi có còn như xưa?
Dẫu vậy, tôi vẫn thực sự muốn bày tỏ cho cậu ấy biết, có lẽ tôi muốn thử một chút vận may của mình.
- Tớ...
Tôi hồi hộp chờ đợi câu trả lời của cậu ấy.
- ... Mẹ tớ lỡ đem giặt rồi... cho nên... xin lỗi cậu!
Lâm vừa nói vừa nhìn tôi, ánh mắt ấy hôm nay sao lại phảng phất nét buồn thế kia.
- Không sao, không phải chuyện gì quá nghiêm trọng. Chỉ là... có chút tiếc nuối nhỉ! – tôi an ủi cậu ấy.
Lâm không nói gì, dường như tâm trạng của cậu không được tốt.
- Chỉ cần trong lòng cậu vẫn luôn nhớ về những kí ức đẹp đẽ ấy là được! Không có cuốn sách nào ghi chép tốt hơn trí nhớ của con người đâu
Nghe tôi nói xong, Lâm liền bật cười:
- Giờ tớ tin rồi, tâm hồn cậu lãng mạn thiệt đấy!
Tôi bĩu môi, giả vờ giận lẫy:
- Đã nói từ đầu rồi không tin.
- Tớ thành tâm xin lỗi cậu. - Lâm chắp hai tay trước mặt, bày ra bộ dạng hối lỗi.
- Được, tha thứ cho cậu.
Nói rồi, cả hai chúng tôi đều bật cười. Nhưng mà, haizz, tôi khẽ thở dài trong lòng, rốt cuộc là Lâm vẫn không đọc được lời tỏ tình của tôi. Chẳng biết điều này là may mắn hay xui xẻo nữa đây!
Hai đứa chúng tôi cứ như thế, ngồi ôn lại chuyện cũ cho tới khi ánh chiều tà buông xuống trên thành phố này. Những ánh nắng cuối ngày yếu ớt khẽ chiếu lên gương mặt chúng tôi, cảnh tượng quen thuộc ấy mang theo chút hoài niệm.
”Cause I’ve been hearing symphonies. Before all I heard was silence, a rhapsody for you and me and every melody is timeless. And now your song is on repeat and I’m dacin’ on to your heartbeat...”
Tôi lại bật bài hát yêu thích của mình lên, sau đó từ từ ngân nga hát theo. Lâm ngồi cạnh bên không nói gì, chỉ đơn thuần nhịp chân theo giai điệu.
“Khúc nhạc giao hưởng” chỉ dành riêng cho hai ta.
(Còn tiếp)
© Airi - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Ta Là Định Mệnh Đời Nhau | Radio Tình Yêu
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Không có tình yêu mãi mãi chỉ có phút giây mãi mãi của tình yêu!
Thời gian chưa bao giờ là bạn tốt của con người. Nó không xoa dịu như ta vẫn tưởng, nó chỉ lặng lẽ lấy đi từng chút một – những ký ức mà ta đã từng tin rằng, cả đời này mình sẽ không bao giờ quên được.
Đừng bắt mình phải mạnh mẽ khi đang yếu đuối
Ừ thì mình phải tập trung vào bản thân. Ừ thì mình không làm thay đổi được ai, không thể thay đổi điều gì cả. Chỉ có thế chấp nhận, thích nghi và nếu có thể thì thay đổi chính bản thân mình để trở thành 1 phiên bản phù hợp hơn với thực tại. Tự hỏi, mình đang bị tổn thương? Ai làm tổn thương mình? Đừng lúc nào cũng bắt bản thân phải mạnh mẽ khi nó đang còn yếu đuối!
Hóa ra anh vẫn yêu em
Có một tình yêu âm thầm, không phô trương nhưng chúng len lỏi từng ngày từng giờ mà tôi chẳng nhận ra, để rồi làm bản thân và anh, người chồng của tôi tổn thương rất nhiều. Chúng tôi kết hôn được 4 năm, có hai con, một gái một trai xinh xắn và đáng yêu. Thế nhưng, tôi lúc nào cũng nghĩ chồng chẳng thương tôi.
Chị em có 3 nốt ruồi này chớ dại mà tẩy, đây là "kho vàng" trời ban càng già càng giàu
Nhiều chị em vì muốn có làn da trắng sứ không tì vết mà vội vàng đi tẩy nốt ruồi, vô tình đánh mất cả tài lộc trời ban. Nhân tướng học chỉ ra rằng, có những "điểm đen" trên gương mặt lại chính là "ngọc ẩn", giữ lại thì phú quý, xóa đi thì tiếc nuối cả đời. Tuy nhiên, nếu nốt ruồi mọc sai chỗ, nó lại trở thành nguồn cơn của thị phi, sóng gió.
Nhà có hoa ti gôn ( Phần 2 )
Một lần nữa, tôi nhận ra: chữa lành… không phải là thay đổi mọi thứ ngay lập tức, mà là ở lại và không quay lưng đi nữa.
5 con giáp được quý nhân trải đường nhiều nhất tháng 2, đi đến đâu lộc lá nảy mầm đến đó
Tháng 2 về mang theo chút mưa xuân lất phất và hơi thở ấm áp của đất trời. Đây không chỉ là khoảng thời gian vạn vật sinh sôi mà còn là lúc vận khí xoay vần, mang đến cơ hội "đổi đời" cho những ai biết nắm bắt. Hãy cùng xem vũ trụ đang gửi tín hiệu may mắn đến những con giáp nào trong tháng này nhé.
Những ngày chờ đợi hóa thành ký ức
Ở nơi phương xa ấy, liệu người có nhớ đến ta như ta nhớ người? Hay là tại ta đa tình, tự nhớ rồi tự thương, tự làm tổn thương mình rồi tự trấn an mình rằng sẽ ổn thôi. Vậy là hết yêu, hết nhớ, hết thương, hòa giải với quá khứ, chấp nhận với thực tại: Mình xa nhau…
Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!
Anh không hề biết rằng, từ ngày anh rời đi, trái tim em vẫn lặng lẽ tìm về chính mình, chờ đợi một ngày tái ngộ – dù em hiểu, có những cuộc gặp chỉ còn tồn tại trong ký ức.
Hạnh phúc đón xuân
Ai rằng đời chẳng đẹp tươi? Mai vàng trước ngõ đang cười đón xuân Gió đưa mát rượi trong ngần Lo chi "hai sáu" gian truân nát lòng.
Lỗi tại em hay là anh
Nếu yêu một người mà bạn luôn cảm thấy tự ti và thua thiệt với người ấy về bất cứ thứ gì thì chắc chắn rằng bạn đã yêu sai người rồi. Bởi nếu thật sự yêu nhau thì những khuyết điểm và hoàn cảnh xung quanh của hai người không là vấn đề gì cả. Chỉ là người ấy có thật lòng yêu bạn hay không mà thôi? Không ai mà thiếu người này không sống được cả. Miễn bạn cảm thấy bản thân bạn hạnh phúc là được.















