Phát thanh xúc cảm của bạn !

Giọt nước mắt cuối cùng em dành cho anh

2023-11-02 05:25

Tác giả:


blogradio.vn - Nên có dùng dằng có níu kéo có khóc lóc kể lể cũng chẳng ích gì, mà những gì có thể làm để níu giữ anh, để níu giữ hạnh phúc của cô để anh lại trở về bên cô bên các con như xưa thì cô đã làm hết rồi. Nhưng cô nhận ra cô càng cố thì kết quả càng ngược lại.

***

Cô ngồi lặng lẽ trước tờ đơn trên bàn, cuối cùng rồi sau bao nhiêu cãi vã giận hờn ghen tuông và cả làm tổn thương nhau rất nhiều cũng đi đến kết cục như này. Cô chua chát tự hỏi vậy thì những năm tháng ngọt ngào rực rỡ hạnh phúc nhất của anh và cô đã đi đâu rồi. Ngay giây phút này, chỉ là giây phút để ký đơn được cùng lúc thì anh cũng chẳng có mặt bên cô, chắc anh đang vui vẻ bên cô ấy, người đã chiến thắng một cách vẻ vang trong cuộc chiến yêu đương này. Trong cuộc chiến dành trái tim của anh, rốt cuộc cô là vợ anh cô là mẹ của các con anh mà cũng đành chấp nhận trắng tay.

Ngay từ đầu khi biết anh yêu cô ấy, cô vẫn rất tự tin vì cô biết anh là người rất nặng nghĩa ân và rất nặng trách nhiệm gia đình. Anh cũng rất yêu thương các con, nếu anh không còn thương cô thì chắc chắn anh vẫn sẽ nghĩ cho gia đình cho các con. Vậy mà càng lúc cô càng nhận ra mình sai lầm, càng lúc cô càng cảm nhận anh sống chung trong một ngôi nhà mà tâm hồn suy nghĩ của anh cứ để tận đâu đâu. Những món ăn cô nấu, những chăm sóc quan tâm cô vẫn luôn dành cho anh thì cô lại càng chú ý quan tâm anh nhiều hơn, vậy mà điều đó đã làm anh khó chịu ra mặt. Rồi dần dần anh chẳng còn ngồi chung bàn để ăn sáng ăn trưa ăn tối cùng cô, anh lấy cớ bận công việc rồi mang cơm vào tận phòng mà ăn rồi tự dọn rửa. Dần dần ngay cả những sinh hoạt chung trong gia đình, những lời hỏi han nhau dù chỉ là đôi ba câu về công việc hay bất cứ việc gì khác cũng chẳng còn. Cô nhận ra chẳng những anh không còn yêu cô mà càng lúc cô giống như nỗi bực bội như cái gai trong mắt anh, rằng anh không muốn nhìn thấy cô nữa. Cô đã nhờ đến sự giúp đỡ của ba mẹ hai bên rồi cả các con nhưng chẳng ăn thua vào đâu. Suốt ngày anh cứ ở cơ quan, hàng tháng vẫn chuyển lương cho cô đều đặn. Anh không quên nghĩa vụ và trách nhiệm của một người chồng của một người cha, nhưng cô thấy rõ giữa anh và cô bây giờ chỉ còn là sự bó buộc với những cái mà người ta hay gọi như vậy, là trách nhiệm. Là con cái, là phải bảo toàn tròn vẹn cho gia đình cho các con có đủ ba đủ mẹ, cho mọi người nhìn vào sẽ luôn khen ngợi đó là một gia đình kiểu mẫu một gia đình văn hóa một gia đình hạnh phúc.

Cô tự mỉm cười chua chát lần nữa cho tất cả những suy nghĩ đó đang vang vang trong đầu của cô, rồi lần lượt những hình ảnh hạnh phúc của ngày xưa của hai đứa lại hiện về. Càng lúc càng rõ trong cô, kia là bóng anh chạy băng băng trên chiếc xe máy vào lúc đã hơn chín giờ tối, cái giờ mà chắc những tiệm mua bán đã chuẩn bị đóng cửa, để mua cho cô chỉ mỗi một thanh chocolate vì cô đang nghén con trong bụng và thấy thèm ăn. Kia là hình bóng anh đang lúi húi chọn những quả nho quả táo ngon nhất trong siêu thị để mua cho cô, vì không hiểu sao lúc có bầu bé thứ nhất cô hay thèm ăn vặt kinh khủng, mà toàn là thèm bất tử vào những lúc người ta sắp đóng cửa. Vậy là cho dù đang bận cỡ nào hay đã lim dim mắt vào cơn ngủ anh vẫn tung người ngồi dậy và chạy đi ngay mua về cho cô. Cô còn nhớ có lúc anh ra đến nơi thì có quá nhiều loại nho loại táo khác nhau, vậy là anh lúng túng không biết cô thích loại nào, anh liền chụp hình và gởi cho cô rồi chờ cô quyết định. Kia là bóng anh đang cúi xuống rất cẩn thận ôm con vào lòng khi con chỉ mới mấy ngày tuổi trong bệnh viện, mà giây phút đó cô cứ ngỡ hạnh phúc sẽ mỉm cười suốt đời với cô với gia đình nhỏ của cô. Chắc là người ta nói đúng, ở đời không ai học hết được chữ ngờ. Kia là bóng anh đang ngồi lặng lẽ một mình trong quán cà phê quen thuộc mà hai đứa vẫn hay hò hẹn, rồi lại dịu dàng đưa tay vuốt tóc cô khi cô tất tả chạy đến. Mà rất lạ là trong suốt quãng thời gian hai đứa yêu nhau cô luôn có việc quan trọng và bận đốt xuất mỗi khi anh hẹn cô đi cà phê, vậy là anh luôn là người đến trước rồi kiên nhẫn ngồi đợi cô.

Cô đưa tay cầm tờ đơn, chỉ có mỗi chữ ký lẻ loi của cô một bên, còn bên kia vẫn còn đang trống, lát nữa anh về chắc anh sẽ vui lắm. Cô nghe tim mình như có ai bóp rất mạnh đến nỗi muốn nghẹt thở, rồi cô lại ước nếu như được trở lại những ngày tháng cũ. Nếu như anh không đi chuyến công tác năm đó, nếu như trái tim anh không lỗi nhịp cùng cô ấy, và rất nhiều những nếu như khác nữa. Cô chỉ thấy lòng mình rất lạ là cô không hề thấy ghét cô ấy, người phụ nữ như người ta hay nói là đi cướp chồng người. Cô cũng chẳng có nhu cầu muốn gặp gỡ cô ấy, chỉ là cô biết và càng ngày càng biết anh, chồng của cô đã yêu cô ấy đậm sâu mất rồi. Nên có dùng dằng có níu kéo có khóc lóc kể lể cũng chẳng ích gì, mà những gì có thể làm để níu giữ anh, để níu giữ hạnh phúc của cô để anh lại trở về bên cô bên các con như xưa thì cô đã làm hết rồi. Nhưng cô nhận ra cô càng cố thì kết quả càng ngược lại.

Cô mở tủ mang ra hai quyển album ngày cưới để trước mặt, rồi cô tự hỏi cô sẽ làm gì với chúng. Những kỷ niệm, những dấu tích còn lại rất rõ giữa anh và cô thì cô sẽ làm gì với chúng đây, khi anh vẫn sống trong gia đình này mà cứ khát khao được bay đến với cô ấy. Chẳng lẽ cô lại đốt hết đi, mà chắc phải vậy quá, vì có giữ lại cũng chỉ thêm đau lòng, mà chắc anh cũng nói tùy cô vì giờ đây anh chỉ hướng về cô ấy.

Cuối cùng người thua cuộc là cô sao, là vợ của anh trong nhiều năm như vậy. Đã rất yêu anh và hiện tại vẫn yêu như vậy nên cô biết trái tim có tiếng nói riêng. Chắc anh cũng chẳng muốn hết yêu cô, anh cũng muốn gia đình vẫn tràn đầy tiếng cười như ngày xưa vậy, nhưng cô ấy đã có một sức hút ma mị nào đó thật kinh khủng. Mà cô biết cô ấy cũng khuyên anh quay về với gia đình, người ta nói đến tai cô là cô ấy không chủ tâm cướp mất anh của cô, chỉ là họ yêu nhau thật lòng và hiện tại cô ấy cũng luôn tìm mọi cách để tránh gặp anh. Cô lại mỉm cười chát chúa, người ta nói gì cũng đúng, rằng theo tình tình phụ còn phụ tình thì tình theo. Cô là vợ anh bao năm mà lại phải chạy theo anh suốt những ngày tháng qua chỉ để mong anh nghĩ lại và quay về bên cô.

Cô đang tự hỏi để ký được tờ đơn này thì cô đã khóc bao đêm rồi. Cùng là vợ chồng trong cùng một ngôi nhà mà đêm đêm cô lẻ bóng một mình ngay trên chiếc giường của hai vợ chồng. Đêm đêm cô ôm gối khóc thầm đến mệt lả đi mà anh nào hay biết. Còn ngoài kia, ngoài căn phòng ngủ của anh và cô thì phòng làm việc của anh vẫn sáng đèn. Anh vẫn hay thức rất khuya như vậy, cô đoán chắc họ nói chuyện với nhau, mà cũng có thể không, chắc là anh quá nhớ cô ấy nên cứ thích một mình vậy đó. Mà đã nhiều lần cô không kìm được nên tìm hết lý do này đến lý do khác để vào phòng anh, cô muốn biết anh đang làm gì trong đó thì lần nào cô cũng nhận được những cái nhìn khó chịu và những cái nhăn mặt của anh. Anh nói cô đang làm phiền anh vì anh đang tập trung suy nghĩ cho công việc.

Cuối cùng cô cũng đứng dậy được sau bao đau khổ để mua về bộ đơn này, cô đã ký rồi còn chờ anh ký nữa thôi. Còn phần tài sản chắc sẽ đơn giản thôi, anh đã nói sẽ để lại hết cho mấy mẹ con sinh sống vì là lỗi của anh nên anh sẽ ra đi với chiếc va li quần áo mà thôi. Cô lại cười lần nữa, tài sản ư, lần đầu tiên cô thấy thờ ơ và hờ hững với điều đó, cô cảm giác như cô đã mất hết chẳng còn gì nếu anh ra đi. Cô sẽ sống tiếp với trách nhiệm và tình thương dành cho các con, anh còn nói cho dù thế nào anh vẫn là ba của các con cô, nhưng anh sẽ có cách chăm sóc các con mà không quay về nữa.

Cuối cùng cô cũng mạnh mẽ đứng lên được, cũng tự đứng lên được mà không cần có anh không cần vịn vào anh. Cô nhìn thấy ánh sáng của con đường phía trước nhà đang mỗi lúc mỗi sáng hơn, như muốn tiếp thêm vào cõi lòng đang rất tối của cô một chút, như muốn an ủi và sẻ chia cùng cô một chút nỗi đau.

Anh đi nhé, em chúc anh hạnh phúc, đây là lần cuối cùng em còn khóc vì anh, em còn khóc cho anh.

Anh đi nhé, em mong đây sẽ là lần cuối anh phải ký, em mong anh và cô ấy sẽ bên nhau như đúng ước nguyện của hai người. Anh hãy nói với cô ấy là em nhờ cô ấy chăm sóc anh như em đã từng.

Anh đi nhé, em đang đứng lên bằng chính đôi chân của em và em cũng đang tự lau khô đi giọt nước mắt cuối cùng em dành cho anh.

Tạm biệt anh.

© HẢI ANH - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Yêu Đơn Phương Như Bước Vào Đường Một Chiều l Radio Tâm Sự

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy

Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy

Trong tình yêu của hai người, nếu một người này yêu nhiều hơn và sẵn sàng hi sinh quá nhiều vì người kia thì chắc chắc người đó sẽ luôn là người chịu nhiều tổn thương nhất. Nếu đã yêu nhau thật lòng thì hãy làm những gì tốt nhất cho nhau có thể và đừng làm tổn thương nhau. Bởi gặp nhau và yêu nhau ở kiếp này thì đã là duyên nợ từ kiếp trước rồi.

Đoá hồng mong manh (Phần 1)

Đoá hồng mong manh (Phần 1)

Chỉ là vào thời điểm ấy, khi nhìn mẹ gầy đi từng ngày, nhìn những khoản nợ chồng chất chưa biết bao giờ trả hết, cô hiểu rằng nếu không ai bước ra, gia đình này sẽ mãi mắc kẹt trong vòng xoay đó. Và khi quyết định ấy dần thành hình, cô chợt nhận ra điều đáng sợ nhất không phải là lấy chồng xa, mà là từ nay, mọi vui buồn của đời mình sẽ không còn nằm trong tầm tay của những người thân thuộc nữa.

Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng

Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng

Cuộc đời chẳng bao giờ dừng lại để đợi ta hiểu. Nó cứ trôi, cứ lạnh lẽo, cứ thản nhiên nhìn ta vấp, ngã, rồi đứng dậy. Không ai thực sự quan tâm bạn đang mệt ra sao, họ chỉ nhìn vào kết quả. Và nếu bạn ngã, họ sẽ nói: “Tôi đã biết mà.” Nếu bạn đứng dậy được, họ lại bảo: “Gặp may thôi.” Thế nên, thay vì tìm người thấu hiểu, hãy học cách tự hiểu chính mình.

Có lẽ,

Có lẽ, "thương" anh là điều em không thể ngờ

Đời người được mấy năm, con chỉ ước với trời cao rằng cho con tìm được người thương con, để có thể nắm tay cùng đi hết quãng đường còn lại. Nhưng cuộc đời không dễ dàng như những gì con tưởng tượng. Có lẽ, bản thân con không phù hợp với việc thương một ai.

Năm tháng ấy và chúng ta

Năm tháng ấy và chúng ta

Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.

Một bước yêu sai

Một bước yêu sai

Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.

Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ

Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ

Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa

Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.

Ba tôi

Ba tôi

Có những đêm tôi thử nói lại câu đó trong đầu, nhưng đổi câu trả lời. Tôi tưởng tượng nếu hôm đó tôi nói “Không hẳn.” Hoặc “Con không biết.” Hoặc chỉ im lặng mà thôi. Tôi tưởng tượng nhiều đến mức có lúc tôi quên mất sự thật là tôi đã nói “Có” thật.

Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm

Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm

Cuộc đời này vốn dĩ không biết trước điều gì sẽ xảy ra được thế nên hãy cư xử tử tế với nhau khi còn có thể bạn nhé. Bởi gặp nhau trong cuộc đời cũng là có duyên lắm rồi.

back to top