Phát thanh xúc cảm của bạn !

Ký ức thơm mùi hương thảo (Phần 2)

2014-10-20 15:12

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team

Ánh mắt tình cờ chạm phải chậu hoa hương thảo đã bị tôi cho vào quên lãng nhiều tháng liên tiếp. Rễ khô cằn, lá rũ xuống, chuyển sang màu vàng úa. Bỗng dưng lòng tôi dấy lên cảm giác sợ hãi. Sợ những gì đẹp đẽ nhất sẽ mất đi. Tôi xách nước tưới cho hương thảo. Gặp nước, cây con rung nhẹ, những chiếc lá vẫy vẫy trong gió như được hồi sinh.

* * *

Con đường từ trường về nhà tôi phải đi ngang qua đường ray xe lửa. Hôm đó không nghe tiếng người trực thông báo có tàu nên chúng tôi mặc sức tung tăng, chạy nhảy trên đường ray. Những lần đi cùng Mai, cô toàn nói về chuyện phim ảnh, ca nhạc. Tôi chưa lần nào nghe cô nói về ước mơ, hoài bão của cô. Nhà Mai giàu, có rất nhiều tiền. Cô luôn mặc những bộ đồ diêm dúa. Có khi là đầm, có khi là đồ bó sát người. Trông Mai những lúc ấy thật quyến rũ.

Cuối tuần nào Mai cũng rủ tôi đi cà phê, vào rạp chiếu phim hay lên cầu tán dóc. Có hôm vấp cục đá, Mai té chỉ trầy chút xíu mà cô bắt tôi cõng cô về. Nếu là Nhi, cô ấy sẽ kiên quyết tự đi. Tôi lại nhớ đến Nhi khi cõng trên lưng một cô gái khác. Không biết giờ Nhi sống thế nào. Ở trên lớp nhìn ánh mắt Nhi buồn bã, im lặng ra về, tôi nghe có cái gì đó nhoi nhói trong tim. Nhi không còn gọi điện hay nhắn tin cho tôi nữa. Có lẽ cô đang từng bước, bước ra khỏi cuộc sống của tôi.

Phải vậy không? Tôi chưa kịp nghĩ ngợi Mai lôi tôi đi bar. Tôi phát hoảng, viện lí do tụi mình vẫn còn là học sinh.

“Là học sinh thì sao? Pháp luật cấm học sinh đến vũ trường à với lại đi một lần thôi, cho biết không khí sôi động ở vũ trường.”



Với cái ý nghĩ chỉ đi một lần thôi nên tôi đồng ý. Đèn màu nhấp nháy. Nhạc giật gân khiến tôi rùng mình. Còn thức uống thì là nước có màu hỗn hợp xanh đỏ tím vàng cứ như phẩm màu ấy. Nhưng Mai lại nói nó rất ngon, bảo tôi uống thử. Tôi chỉ mới nhấp môi đã thấy chóng mặt, thực sự nó quá nồng, tôi không uống được. Và nơi này cũng thế, không thích hợp với tôi. Lúc Mai ra nhảy cùng đám bạn của cô, tôi ngồi một góc. Nhớ đến vườn hoa của Nhi-một nơi yên ả, không ồn ào như ở đây. Ước gì ngay bây giờ tôi có thể chạy tới trung tâm cây trồng, nằm dài trên thảm cỏ ẩm ướt, ngửa mặt nhìn mây lả lướt trôi, đón nắng, đón gió và những gì thanh khiết nhất từ thiên nhiên.

Ký ức không ngủ quên, chỉ là tôi vô tình bỏ quên để chạy theo những thứ xa xỉ mà thôi.

Một sáng thức dậy, là những ngày đầu thu dịu dàng và nắng cũng dịu dàng bên hiên. Tôi thay đồ chuẩn bị đi học. Ánh mắt tình cờ chạm phải chậu hoa hương thảo đã bị tôi cho vào quên lãng nhiều tháng liên tiếp. Rễ khô cằn, lá rũ xuống, chuyển sang màu vàng úa. Bỗng dưng lòng tôi dấy lên cảm giác sợ hãi. Sợ những gì đẹp đẽ nhất sẽ mất đi. Tôi xách nước tưới cho hương thảo. Gặp nước, cây con rung nhẹ, những chiếc lá vẫy vẫy trong gió như được hồi sinh. Tôi đem chậu hoa ra ngoài hiên, nơi có ánh nắng mặt trời vừa phải và đứng ngắm rất lâu. Vì vậy tôi trễ học nhưng không bực tức.

Bỏ qua những cái nhìn chế giễu của ông anh và ánh mắt khó chịu của mẹ, tôi tiếp tục chăm sóc cho chậu hương thảo cẩn thận, mỗi ngày đều đặn. Hy vọng chúng sẽ nở hoa. Rồi ngày ấy cũng đến, là những ngày giữa tháng Chín nắng ấm áp. Những cánh hoa hương thảo bung nở trong chậu, rực rỡ dưới nắng sớm. Tôi khẽ cười vu vơ. Buổi tối, tôi lên mạng, xem ý nghĩa của loài hoa hương thảo.

Tôi mang “thành phẩm” đến vườn ươm cho Nhi xem. Cô chỉ cười. Lát sau cô mới thỏ thẻ. “Tớ biết mà, rồi cậu cũng sẽ quay về bên tớ thôi”.



Câu nói này khiến tôi ân hận. Những ngày vừa qua, sánh đôi cùng Mai là những ngày phung phí tuổi xuân. Nhi không trách gì tôi nhưng tôi lại thấy mình có lỗi quá nhiều với cô.

“Hãy cho tớ cơ hội, tớ sẽ không để cậu cô đơn trên đường về nhà nữa đâu.” Tôi nắm bàn tay Nhi, siết nhẹ.

Người ta nói hương thảo tượng trưng cho ký ức và nỗi nhớ. Trái tim tôi luôn khắc ghi bóng hình của Nhi và những ký ức chưa bao giờ nát vụn dù chỉ một lần. Nên, dẫu tôi ở bất cứ nơi nào, phương trời nào, tôi cũng sẽ trở về bên cô ấy.

“Cậu nhìn đi.”

Tôi đã trông thấy vườn rau mà Nhi “gầy dựng” nên. Một màu xanh trải dài vô tận. Tình cảm giữa tôi và Nhi cũng vậy, xanh mãi dù thời gian có bôi xóa từng kỷ niệm…

Giờ thì tôi đã hiểu, điều kỳ diệu của hoa hương thảo…

Tác giả: Quách Thái Di

Được thể hiện qua giọng đọc : Audiobook Team

Kỹ Thuật: Jun


Bạn có thể tìm thấy những bản nhạc nền được sử dụng trong chương trình tại forum Nhacvietplus và Blog Việt theo địa chỉ: http://forum.nhacvietplus.vn. 
Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Audio Book bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email audiobook@dalink.vn

 


 
  

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Replay Blog Radio: Khi người ấy không dành cho ta

Replay Blog Radio: Khi người ấy không dành cho ta

Nếu bạn yêu một người mà người đó không dành cho bạn thì bạn sẽ làm gì? Chia tay, từ bỏ hay lặng lẽ ở bên cạnh người đó…

Sài Gòn thương – mong bình yên về sau bão tố

Sài Gòn thương – mong bình yên về sau bão tố

Sài Gòn cần nghỉ ngơi một thời gian để dọn dẹp hết khói bụi, để xả đi những buồn bực, muộn phiền. Để tiếp tục hồ hởi đón người mới đến và chào những người khác quay về. Sài Gòn rốt cuộc cũng như một cô gái đỏng đảnh, thẳng thắn nhưng không thù dai khi lại sẵn sàng dang rộng vòng tay che chở bao người có về, có đi.

Blog Radio 715: Chỉ vì thương nên cho qua hết những mập mờ

Blog Radio 715: Chỉ vì thương nên cho qua hết những mập mờ

Tình yêu là sự rung động của trái tim trước khi lý trí kịp lên tiếng. Ngoảnh đầu nhìn lại, biết rằng mọi thứ hồ nghi đều đã phơi bày ra trước mắt, nhưng chỉ vì đó là người mình thương mà chấp nhận lao vào vòng tay ấy, bỏ qua hết những mập mờ.

Replay Blog Radio: Để anh là tình cuối của em

Replay Blog Radio: Để anh là tình cuối của em

Đối với nhiều người, mối tình đầu luôn là mối tình khiến người ta nhớ nhất, nuối tiếc và day dứt nhiều nhất. Nhưng tình cuối mới là tình yêu chúng ta cần trân trọng nhất. Bởi người đó chính là hiện tại và tương lai của mình, là người sẽ đồng hành cùng mình trong suốt chặng đường còn lại của cuộc đời.

Replay Blog Radio: Cứ yêu dẫu ngày mai có ra sao

Replay Blog Radio: Cứ yêu dẫu ngày mai có ra sao

Cả cơ thể chúng tôi đều đã run rẩy trong hạnh phúc. Cuối cùng thì tôi và cậu ấy đã để yêu thương dẫn lối, chấp nhận đánh cược với số phận. Chúng tôi rồi sẽ đi đến đâu? Tôi không rõ, nhưng ngay giây phút này kỷ niệm cũ đã không còn quan trọng nữa rồi.

Blog Radio 714: Khi người ta yêu mình đơn phương

Blog Radio 714: Khi người ta yêu mình đơn phương

Yêu một người mà không được đáp lại sẽ rất đau. Nhưng nếu ai đó yêu mình mà mình không thể đáp lại là một cảm giác thế nào?

Replay Blog Radio: Bên tôi nghĩa là luôn ở trong trái tim tôi

Replay Blog Radio: Bên tôi nghĩa là luôn ở trong trái tim tôi

Chợt nhớ một câu nói rất đúng: “Ở bên ai đó, nghĩa là ở trong tim họ”. Mà ở trong tim một người, nghĩa là mình hiện lên khi tâm thức họ cần một điểm tựa. Không phải cảm giác của bờ tường lạnh lẽo, không phải cảm giác của một người đã phũ phàng quay đi mà là một người cho họ mượn tấm lưng. Khi tựa vào nhau như thể, cả hai sẽ không chênh vênh.

Replay Blog Radio: Từ bây giờ anh sẽ không làm gì khiến em đau

Replay Blog Radio: Từ bây giờ anh sẽ không làm gì khiến em đau

Trong tình yêu, chia tay chưa phải là điều tệ nhất. Điều buồn nhất là người ấy bỗng dưng biến mất mà chẳng nói một lời nào. Cứ như họ đã bốc hơi khỏi cuộc đời ta. Cứ như thể những gì đã qua chưa từng tồn tại. Và điều tệ hơn là người bị bỏ lại, chẳng thể cảm thấy nguôi ngoai. Chờ đợi họ, đi tìm họ hay bước qua để đến với hạnh phúc mới? Liệu phải làm gì để không tiếc nuối?

Blog Radio 713: Dìu nhau qua mùa dịch

Blog Radio 713: Dìu nhau qua mùa dịch

Ai cũng mong an ổn đi qua dịch bệnh, nhưng nếu ai cũng muốn bình yên thì ai sẽ là người đương đầu với gian khó? Khi chúng ta vẫn ngồi đây, an toàn và bình yên thì tức là ngoài kia đã có ai đó kiên cường nơi đầu sóng ngọn gió.

Replay Blog Radio: Chỉ là vết thương này đủ để đau

Replay Blog Radio: Chỉ là vết thương này đủ để đau

Tình yêu có thể khiến ta cảm thấy hạnh phúc tột cùng nhưng cũng có thể mang tới những nỗi đau không thể nào nguôi ngoai. Yêu càng sâu thì lưu luyến càng lâu và chia tay sẽ càng thêm đau đớn. Người từng yêu thương, chăm sóc mình như vậy, rốt cuộc vì điều gì mà lại đổi thay?

back to top