Ký ức của... hồi đó
2019-12-06 01:25
Tác giả:
Khánh An ( Hồng Minh)
blogradio.vn - Tôi cứ thắc mắc rồi lại tự mình giải thích cho mình: Cũng là vì… hồi đó. Bởi lẽ hồi đó cuộc sống còn khó khăn, thiếu thốn, tôi lại còn nhỏ nên đã thưởng thức món ăn, nhất là những món ngon như hủ tiếu bằng vị giác của một đứa trẻ chưa nếm trải vị ngọt lạt của cuộc đời. Lại thêm vì hồi đó có sự thèm khát thật sự của một đứa trẻ lâu lâu mới được ăn vặt một lần, rồi những lần ăn ngon đó gắn với những kỷ niệm đầu đời được buộc chặt bằng tình cảm gia đình nên nó mới khó lòng thoát khỏi tâm trí đến tận ngày hôm nay.
***
Khi tôi sinh ra và lớn lên thì những hình ảnh và nếp sống của nền kinh tế thời bao cấp khó khăn trước kia đã kịp lùi vào quá khứ. Các hàng quán ăn uống bắt đầu xuất hiện và bày biện ngày một nhiều hơn trên các con đường, ngõ phố. Nhưng đời sống lúc đó còn chật vật lắm, cha mẹ chỉ có đồng lương ba cọc ba đồng của công nhân viên chức nhà nước nên tôi thỉnh thoảng mới được cha mẹ đưa đi ăn vặt trên chiếc xe đạp lọc cọc. Không chỉ riêng tôi mà rất nhiều đứa trẻ như tôi hồi đó cũng vậy vì cuộc sống lúc đó còn khó khăn lắm chứ chưa được no đủ và dễ thở như bây giờ. Mỗi món quà vặt với chúng tôi lúc ấy luôn rất ngon, lại có mùi vị đặc biệt để mãi in sâu trong tiềm thức mỗi người cứ như ấn thật sâu vào trong bộ não cả mùi thơm, vị ngọt, béo, chua, mặn của nó, hương vị của ngày xưa!
Tôi còn nhớ rất rõ là hồi đó, mỗi khi lãnh lương, cha mẹ lại đưa tôi đi ăn hủ tiếu ở quán của bà Hai đầu xóm. Quán ăn ở Bạc Liêu của những năm cuối thập niên 80 của thế kỷ trước đơn giản lắm, so với quán xá bây giờ thì có thể nói là tồi tàn. Nó chỉ có chừng 4 - 5 cái bàn gỗ, ghế gỗ nhỏ nhỏ và thô kệch do tự đóng, tô ăn là tô sành, đũa ăn là đũa tre vót sơ nên có khi không trơn láng, trên bàn không có giấy ăn để lau miệng và cũng không có khay để đủ loại gia vị dùng kèm như ngày nay. Cái tô hủ tiếu hồi đó không khác gì bây giờ, thậm chí còn nhỏ và đơn giản hơn rất nhiều, thịt thà cũng ít hơn, không có thêm chả lụa hay xương giò, nhưng khi ăn thì lại ngon dữ dội! Kí ức tôi vẫn còn nhớ như in rằng nước dùng của tô hủ tiếu nóng thì thanh và rất thơm, có mấy miếng thịt nhưng miếng nào cũng mềm và đậm đà, sợi hủ tiếu cũng dai và rất ngon.

Những lúc đó, cha mẹ gọi hủ tiếu thịt cho tôi, còn cha mẹ thì chỉ dám ăn hủ tiếu suông (hủ tiếu không thịt) vì nó rẻ hơn. Còn nhỏ, tôi không để ý trong việc kêu đồ ăn của cha mẹ, tôi chỉ chăm chăm nhìn vào trong quán đến khi hủ tiếu được bưng ra. Thèm thuồng, háo hức, tôi ăn như chưa bao giờ được ăn, tô hủ tiếu sạch sành sanh chỉ trong vài phút, thậm chí tôi còn uống hết nước dùng luôn, không chừa lại gì cả. Cha mẹ nhìn tôi ăn mà mỉm cười. Và hương vị của những tô hủ tiếu thịt đó là những kỉ niệm đẹp đẽ và ngon lành nhất của kí ức tuổi thơ, nó đã theo tôi mãi, từ ngày nhỏ tới tận sau này.
Bây giờ đi đâu cũng có quán bán hủ tiếu, nhất là ở Bạc Liêu quê tôi, người bán lại cầu kì chế biến và sáng tạo thêm nhiều gia vị mới, cách chế biến mới lạ cho tô hủ tiếu quen thuộc. Bên cạnh hủ tiếu truyền thống (hay còn được gọi là hủ hiếu nước), ta sẽ thấy có cơ man nào là hủ tiếu khô, hủ tiếu xương, hủ tiếu mì, hủ tiếu gân móng..., gia vị dùng kèm cũng vô cùng phong phú và đa dạng, người ăn tha hồ lựa chọn và thay đổi những lúc đi ăn khi thèm. Tôi đã đi ăn hủ tiếu nhiều nơi, nhưng chỉ luôn ăn hủ tiếu nước, để rồi luôn thắc mắc: Tại sao không giống hồi đó? Đâu rồi vị thơm, ngon, ngọt, béo mà không hề ngậy? Sao hồi đó ăn hết sạch cả tô một lần không ngán, bây giờ chỉ ăn vài đũa đã thấy hết thèm? Hương vị tô hủ tiếu ngày xưa cứ vương vấn mãi trong tôi, để rồi khi lớn lên, đi khắp các tiệm hủ tiếu ở quê nhà và thỉnh thoảng thưởng thức ở các địa phương khác trên đường đi công tác hay những chuyến du lịch, tôi cũng chẳng thể nào một lần tìm ra được tô hủ tiếu ngày đó. Thậm chí có lần đi Mỹ Tho, ăn hủ tiếu Mỹ Tho nổi tiếng, tôi thấy ngon thì có ngon thật, nhưng mùi vị cũng không như tô hủ tiếu của bà Hai mà tôi đã ăn ở xóm nghèo nơi Bạc Liêu ngày nào.

Tôi cứ thắc mắc rồi lại tự mình giải thích cho mình: Cũng là vì… hồi đó. Bởi lẽ hồi đó cuộ sống còn khó khăn, thiếu thốn, tôi lại còn nhỏ nên đã thưởng thức món ăn, nhất là những món ngon như hủ tiếu bằng vị giác của một đứa trẻ chưa nếm trải vị ngọt lạt của cuộc đời. Lại thêm vì hồi đó có sự thèm khát thật sự của một đứa trẻ lâu lâu mới được ăn vặt một lần, rồi những lần ăn ngon đó gắn với những kỷ niệm đầu đời được buộc chặt bằng tình cảm gia đình nên nó mới khó lòng thoát khỏi tâm trí đến tận ngày hôm nay. Do vậy, tôi cứ đành ngậm ngùi chấp nhận việc một món đã ăn mấy chục năm rồi nhưng vẫn chưa thể quên được vị ngon của nó, y như thể chỉ một lần được nếm trong ký ức. Nhớ quá, hương vị của ngày xưa, hủ tiếu ơi!
© Khánh An - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình: Ước gì được trở về tuổi thơ
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Mắt em sao buồn thế?
Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.
Ngôi nhà hạnh phúc
Những ngày đông đến, gió thổi hun hút ngoài hiên, mẹ lại ngồi bên khung cửa sổ đan áo len cho chúng tôi. Đôi tay mẹ thoăn thoắt, từng sợi len như dệt thành bao thương yêu thầm lặng. Chị tôi ngồi kế bên, vừa gỡ rối sợi len, vừa khe khẽ hát mấy câu vọng cổ. Còn cha, khi rảnh, lại kể chuyện ngày xưa cho chúng tôi nghe, giọng cha trầm ấm hòa cùng tiếng mưa tý tách ngoài hiên. Ngôi nhà nhỏ khi ấy ấm hơn bất kỳ ngọn lửa nào.
Khi tình yêu không còn nữa
Tôi chẳng cần phải sống vì bất cứ ai, nhìn sắc mặt hay chịu chi phối cảm xúc của người khác. Nhưng rồi tôi nhận ra nhiều khi ly hôn không phải là chúng ta kết thúc cuộc hôn nhân không hạnh phúc mà là mở ra cho chúng ta một bước tiến mới. Có thể là những ngày bình yên hay những ngày mà chúng ta phải tự đối diện với khó khăn thay vì có chồng hay vợ bên cạnh cùng vượt qua.
Người lạ, có quen!
Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!
Giữa hai mùa im lặng
Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.
Tình yêu đến như một tia chớp
Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.
Lá thư số 02
Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.
Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)
Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.
Lá thư số 01
Chàng trai yêu dấu của mình, xin cậu hãy cho phép mình được thích cậu, được gọi tên cậu, được là người sẽ luôn vì cậu. Xin đừng khước từ tình yêu này, đừng ngăn trái tim này hướng về cậu. Lá thư này chắc cậu sẽ chẳng bao giờ đọc được, nhưng mình vẫn muốn viết. “Mình thích cậu, chỉ thích duy nhất cậu”.
Có những điều chúng ta mới biết (Phần 2)
Anh nhìn cô rất lâu. Ánh mắt vui mừng như gặp lại một người thân cũ, nhưng sâu bên trong là một nỗi mệt mỏi không giấu được. Chỉ cần một cái nhìn, cô đã hiểu cuộc đời anh những năm qua không hề nhẹ nhàng.
















