Phát thanh xúc cảm của bạn !

Hãy học cách đối đầu để thấy 'khổ' không đáng sợ

2023-05-28 01:25

Tác giả:


blogradio.vn - Nếu bạn càng chạy trốn, càng ẩn mình đi để tránh nó, thì tôi khẳng định rằng “khổ” sẽ ám mình cả đời. Khi bạn thật sự đối mặt với nó, bạn mới thật sự mới biết thật ra khổ không đáng sợ như bạn tưởng, khổ đau là yếu tố thúc đẩy bạn sang một trang sách mới của sự trưởng thành. Bên cạnh đó, có một lời khuyên tôi học được rằng, khi cảm thấy đau khổ bất lực, hãy thử giúp đỡ ai đó khác.

***

Có một loại cảm giác luôn hiện hữu trong cuộc sống này mang tên “khổ”. Khổ đau không nhất thiết đến từ mối thảm kịch đáng sợ hay nỗi bất hạnh kinh hoàng, nó chỉ đơn giản là cảm xúc chán nản, không hạnh phúc và thất vọng mà bất cứ ai cũng trải qua trong đời, bất kể giới tính hay giàu nghèo. Khi đau khổ ập đến, con người nhận ra bản thân bất lực với cuộc sống này đến nhường nào, cái gì cũng vô nghĩa, kể cả sự tồn tại của chính mình. Một cảm giác trống rỗng bót nghẹt mọi thứ, không ai nhìn thấy nó, vậy khổ thật sự là cái gì? Vì sao ta lại khổ và khổ đau vì ai?

Trong cuốn “Think Clean” có viết “Nỗi khổ của con người hiện đại khó xác định và gọi tên một cách rành mạch, bởi vì chúng không dễ dàng được nhìn thấy. Chúng vô hình, nhưng chúng vẫn tồn tại”. 

Cái khổ mang nhiều dáng vẻ khác nhau thông qua góc nhìn đa chiều của người đời. Khi bảo ai đó miêu tả cụ thể hình dáng có một con người khắc khổ, họ thường hình dung ngày đến hình ảnh một người nào đó mang dáng vẻ gầy gò, lấm lem”. Một hình ảnh hữu hình, dễ dàng thấy được. 

Chẳng có ai mà lại đi so sánh dáng vẻ khổ sở với một người “một người đàn ông lịch lãm trong bộ vest sang trọng hay một phụ nữ sửa soạn chỉn chu bước ra từ một ngôi biệt thự bề thế”. Thử hỏi dáng vẻ đó làm sao mà khổ dược cơ chứ? Đúng vậy, khổ luôn bị gò bó, ép vào cái khuôn của sự nghèo nàn, đói kém. Ấy thế mà, tất cả cũng chỉ là vật chất. Con người ta khổ vật chất, họ rồi cũng nỗ lực, phấn đấu để xóa cái nghèo khó. 

neu-cho-ban-duoc-lua-chon-mot-lan-nua-ban-co-yeu-nguoi-do-khong-758x519

Tôi tự hỏi đến khi trở nên đủ đầy, cái khổ có thật sự biến mất không? Những kẻ giàu sang, họ có thực sự hạnh phúc với cuộc sống hiện tại. Chắc hẳn, người bình thường sẽ bĩu môi cho rằng, họ chỉ làm màu thôi, sống một đời vinh hoa phú quý như vậy, khổ  làm sao được. Họ ở trên cao quen rồi, nếu họ ngã xuống, liệu họ có chịu được cái khổ của dân đen cơ chứ? Theo tôi, chỉ có nhân vật chính trong câu chuyện của mình mới hiểu được những gì mình đã trải qua.

Khổ không chỉ xuất hiện ở bề nổi bên ngoài, nó còn đến từ bên trong nội tại của mỗi con người. Thế giới đang phát triển nhanh chóng, tôi cũng giống như bao bạn trẻ khác đang bị ngợp bởi những thông tin mà bản thân mình có được, ngợp trước thành tích “đao to búa lớn” của người xung quanh để rồi tôi cứ ngỡ ai cũng phải trở thành một hình mẫu lý tưởng nọ. 

Chúng ta đang bị đè nặng bởi trách nhiệm nặng nề, áp lực về sự thành công, cả áp lực về sự tự ti về những gì bản thân mình đang có. Con người ta phải sống theo những chuẩn mực đó và nỗ lực hoàn thành nó như một sứ mệnh để chạm tay đến với thành công. Việc không hoàn thành những mục tiêu đó bị phán xét là những kẻ không ra gì, những đồ bỏ đi. Tôi và các bạn đang bị ép phải đi một đôi giày không phải của mình, bị mắc kẹt trong vũng bùn lầy, càng cố vùng vẫy lại càng lún sâu.

7-dieu-ma-phu-nu-cay-mom-cung-khong-bao-gio-noi-ra-758x506

Vậy lối thoát nào dành cho chúng ta? Nếu bạn càng chạy trốn, càng ẩn mình đi để tránh nó, thì tôi khẳng định rằng “khổ” sẽ ám mình cả đời. Khi bạn thật sự đối mặt với nó, bạn mới thật sự mới biết thật ra khổ không đáng sợ như bạn tưởng, khổ đau là yếu tố thúc đẩy bạn sang một trang sách mới của sự trưởng thành. Bên cạnh đó, có một lời khuyên tôi học được rằng, khi cảm thấy đau khổ bất lực, hãy thử giúp đỡ ai đó khác. 

Có thể ngay trong hoàn cảnh đau khổ ấy, tôi chưa thể giúp đỡ ai khác ngay, nhưng tôi sẽ làm. Biết đâu, việc giúp đỡ người khác từ những điều nhỏ bé, sẽ là từng viên gạch nhỏ, là gậy chỉ đường kéo tôi khỏi vũng bùn lầy đen ấy. Cố thêm một chút nữa, rồi đường sẽ bớt gồ ghề và nắng sẽ lại chan hoà ánh mai.

© Tác giả ẩn danh - blogradio.vn

Xem thêm: Em Chỉ Là Người Tình

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không

Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không

Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)

Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)

Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)

Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)

Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”

Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng

Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng

Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.

Nhớ ơn Người - ngày mười chín tháng Năm

Nhớ ơn Người - ngày mười chín tháng Năm

19/5 - Nhớ Ngày sinh nhật Bác Hồ kính yêu!

Hai năm cố chấp một cuộc tình không tên

Hai năm cố chấp một cuộc tình không tên

Bạn đã nhận được gì cho một cuộc tình không có kết quả

Khi tuổi tác trở thành gánh nặng

Khi tuổi tác trở thành gánh nặng

Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.

Tôi của những năm tháng 17

Tôi của những năm tháng 17

Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống

back to top