Phát thanh xúc cảm của bạn !

Gà nhà quê

2014-03-25 11:15

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team, Jun

1. Thi Đại học xong, tôi đến quán trà sữa của người chị họ phụ giúp việc. Chị tôi hiện đang chuẩn bị đón chào em bé đầu tiên nên giao công việc quản lí lại cho anh Nguyên, em trai chị, là người mà tôi cũng xưng hô là anh họ. Anh Nguyên là một gã đẹp trai, lắm tài lẻ, đầu óc nhiều khi suy nghĩ kì quặc đến lập dị. Tóm lại là một người rất hay ho nhưng khó hiểu. Tôi tự nhủ sẽ không bao giờ yêu kiểu người giống như vậy. Mệt lắm.

Không hứng thú đi chơi xa, ở nhà mãi cũng chán nên tôi mới đi phụ quán. Mục đích là để đỡ nhàm chán chứ cũng chẳng phải vì thiếu tiền tiêu vặt. Cũng là để chứng minh cho mẹ tôi thấy con gái của mẹ không phải là tiểu thư, cũng biết lao động như ai, và lớn rồi. Tôi chọn làm ca tối để buổi sáng còn đi lang thang. Đi nhà sách, đi window-shopping, đi xem phim, đi chơi với bạn bè… Đã nói tôi đi làm thêm không phải là để kiếm tiền tiêu vặt.

Làm việc cùng ca với tôi có vài người. Trong số đó, tôi chú ý nhiều nhất người mới được nhận vào làm. Cậu ta đen nhẻm, cắt mái đầu nhìn rất ngố tàu, mắt hiền khô lúc nào cũng ngơ ngác nhìn xung quanh. Hôm cậu ta đến xin việc, tôi suýt bật cười thành tiếng trước cái bộ dạng của cậu ta, rụt rè nhìn xung quanh, trước ngực ôm cứng cái ba-lô như sợ bị ai đó giật mất.



Khi tôi hỏi tên, cậu ta ấp úng “Tớ…tớ tên Điền. Trần Văn Điền.” 

Tên gì mà quê một cục, lúc đó tôi đã nghĩ như vậy đấy.

Tối đó, khi mẹ đem cho tôi cốc sữa, tôi hào hứng khoe mẹ.

- Hôm nay quán có một gã nhà quê đến xin việc đó mẹ.

Bắt gặp ánh mắt nghiêm khắc của mẹ, tôi im lặng.

2. Điền làm việc không nhanh nhẹn. Những ngày đầu còn lúng túng, hay làm bể ly tách. Nghe anh Nguyên bảo sẽ trừ lương, cậu ta chỉ ngoan ngoãn gật đầu. Nhưng Điền rất chăm chỉ, và dần dần làm việc có tiến bộ hơn. Cậu ta hiền khô nên tôi rất thích bắt nạt. Mỗi khi lười, tôi luôn nhờ Điền rửa hộ phần ly tách của mình. Thậm chí chuyện lau sàn nhà và lau bàn, cậu ta cũng làm luôn. Và chẳng phàn nàn gì. Có hôm tôi chợt muốn ăn bánh donut, mà muốn mua bánh ấy phải sang đường rồi đi bộ thêm một quãng nữa. Tôi lười đi nên bảo.

- Này, Điền, cậu sang cửa hàng bánh Donut bên kia đường mua hộ tớ cái bánh donut phủ chocolate nhé.

Điền đứng tần ngần một lúc.

- Bánh gì cơ?

- Donut ấy. - Tôi chợt dừng việc rửa cái cốc to đựng trà sữa xoài như phát hiện ra điều gì đó - Cậu không biết bánh đó á?

Điền khẽ lắc đầu. Tôi tròn mắt ngạc nhiên. Tôi cứ nghĩ rằng ai cũng biết bánh donut là bánh như thế nào. Cậu ta mân mê cán chổi, cứ đứng yên, mắt nhìn xuống chân mình. Tôi bảo.

- À, thôi, tớ không muốn ăn nữa. - Ngập ngừng vài giây tôi nói thêm - Cám ơn cậu nhé.

Và cảm thấy có cái gì đó rất khó chịu đè trên lồng ngực. Cái cảm giác như thế tôi vừa khiến một người phải thừa nhận mình quê mùa, kém cỏi so với người khác. Cảm giác ấy chẳng dễ chịu gì.



3. Làm việc được nửa tháng, tôi mới sực nhớ là mình chưa biết Điền đến từ đâu. Vốn là đứa nhanh mồm nhanh miệng, mà mẹ hay mắng là nhanh nhẩu đoảng, tôi sực nhớ ra điều ấy trong lúc rửa tách nên hỏi ngay.

- Nhà đằng ấy ở đâu?

- Tớ ở tận dưới quê cơ. - Rồi cậu ta nói một mạch - Thi đại học xong thì tớ ở lại đây kiếm việc làm thêm để nhận giấy báo thì cũng dư dả chút đỉnh cho cuộc sống học hành. Lúc tớ đi thi, mẹ phải bán con lợn rồi. Tớ định xin làm ở đây cả ngày, sau khi giao báo buổi sáng về, không biết anh Nguyên có chịu không?

- Ừm, cậu hỏi thử anh ấy xem sao. Nhưng làm việc thế cậu không mệt à?

- Ừm - Điền im lặng không nói gì nữa.

Tôi im lặng. Tay thì lau kĩ mấy cái cốc mà suy nghĩ tận đâu. Lúc mà cậu ta đang giao báo, hẳn là trời sớm tinh mơ. Lúc ấy hẳn là tôi còn đang ngủ.

Cuối giờ làm, trong lúc đứng chờ anh Nguyên chở về, tôi thấy Điền dắt cái xe đạp của cậu ấy ra. Cái xe đạp cũ kĩ, màu sơn bạc thếch và yên xe đã rạn nứt lớp da bọc ngoài. Khi chiếc xe lăn bánh, những tiếng cọc cạch rền rĩ mệt mỏi vang lên. Cái dáng cậu ấy như bị bóng đêm nuốt chửng.

Tác giả: Fuyu

Được thể hiện qua giọng đọc: Nắng & Jun

Kỹ thuật: Jun

(...)

Bạn có thể tìm thấy những bản nhạc nền được sử dụng trong chương trình tại forum Nhacvietplus và Blog Việt theo địa chỉ: http://forum.nhacvietplus.vn. 
Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Audio Book bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email audiobook@dalink.vn


 

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

 Người cũ chỉ nên nghĩ, không nên nhớ | Blog Radio 909

Người cũ chỉ nên nghĩ, không nên nhớ | Blog Radio 909

Ngày hôm đó chúng ta đã nói sẽ luôn nhớ tới nhau, sẽ giữ trọn vẹn trong tim mối tình của năm tháng ấy. Nhưng anh biết không, mỗi người chúng ta ai rồi cũng đều khác, lời hứa năm đó cũng chỉ là tên gọi khác của lời tạm biệt mà thôi.

Vì em là một món quà - Phần 2 | Blog Radio 908

Vì em là một món quà - Phần 2 | Blog Radio 908

Dây xích sắt trượt dài trên thanh chắn cửa, rít lên một tràng âm thanh chói tai, kết thúc bằng tiếng đáp đất nặng trịch. Trời lặng gió, áng mây vắt ngang qua ngọn cây, trong đêm tối không trăng không sao, chiếc lồng đèn cũ phủ một lớp bụi mỏng

Vì em là một món quà - Phần 1 | Blog Radio 907

Vì em là một món quà - Phần 1 | Blog Radio 907

Mưa rơi, làm hình bóng anh trong mắt cô mờ đi, gương mặt điển trai sau màn mưa trắng chẳng rõ đang vui hay buồn. Mưa vẫn không ngừng xối lên thân ảnh liu xiu của anh, lớp áo sơ mi trắng dính vào da lộ ra vết sẹo dài chạy dọc theo cánh tay khẳng khiu.

Bạn đã đánh đổi điều gì để trưởng thành? | Blog Radio 906

Bạn đã đánh đổi điều gì để trưởng thành? | Blog Radio 906

Bạn chính là chủ nhân của cuộc đời mình. Tương lai ra sao, do bạn định đoạt. Đừng để năm tháng trôi qua, trong bạn chỉ toàn là tiếc nuối.”

Điều em muốn là bình yên và tĩnh lặng | Blog Radio 905

Điều em muốn là bình yên và tĩnh lặng | Blog Radio 905

Đôi khi, sự ra đi của người khác là lí do để ta nhìn lại mình. Nhìn lại những gì mà bản thân đã cư xử. Có phải vì ta chưa đủ trưởng thành? Có phải vì ta vẫn còn quá cảm xúc và bi kịch hoá mọi thứ?

Nếu bạn độc thân, hãy cứ tận hưởng điều đó | Blog Radio 904

Nếu bạn độc thân, hãy cứ tận hưởng điều đó | Blog Radio 904

Nếu bạn độc thân, hãy tận hưởng điều đó. Độc thân không có nghĩa là chưa đủ tốt để yêu. Độc thân nghĩa là chưa có ai đủ tốt để được bạn yêu.

Đi tìm phiên bản tốt nhất của chính mình | Blog Radio 903

Đi tìm phiên bản tốt nhất của chính mình | Blog Radio 903

Muốn ngắm bình minh, phải dậy thật sớm. Muốn tạm biệt ngày tàn, phải vẫy chào hoàng hôn. Hạnh phúc của mình nên tự mình nắm lấy...

Trái tim em có nhiều vết xước | Blog Radio 902

Trái tim em có nhiều vết xước | Blog Radio 902

Một giấc mơ dang dở dấy lên trong lòng tôi một sự hiếu kỳ với dáng vẻ của hạnh phúc. Nếu bước qua lằn ranh giữa quá khứ và hiện tại, tôi sẽ thấy được điều, có phải kết cục sẽ vẹn tròn hơn không.

Hôn lễ của em | Blog Radio 901

Hôn lễ của em | Blog Radio 901

Bên trong ai cũng có một vài vết thương, có kẻ biến vết thương thành một sự hiểu biết. Có người lại biến vết thương thành một nguyên nhân, sinh ra một vết thương mới đau hơn…

Em như ánh sao trời | Blog Radio 900

Em như ánh sao trời | Blog Radio 900

Không có một tình yêu nào là vĩnh hằng cũng chẳng có lời hứa nào gọi là mãi mãi, chỉ là con người ta thích tin vào những điều đó chỉ là nhất thời để rồi một đời đợi chờ.

back to top