Phát thanh xúc cảm của bạn !

Em sai rồi ... ( Thì thầm 164)

2012-06-08 21:19

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team

Lang thang bên những hàng cây rơi lá một chiều thật nhẹ nhàng và bình dị. Dường như phút chốc nó đã tách khỏi cuộc sống ồn ào, bụi bặm chốn này. Chỉ còn nó, chỉ còn mình nó bước những bước vô hồn, trôi cùng bao kí ức ngày xưa cũ. Những ngày tháng ngọt ngào ấy, nếu nó biết cư xử một chút, biết kiềm chế một chút, biết người lớn một chút thì có lẽ giờ đây....Chỉ cần một chút thế thôi, mà nó lại không làm được.

Nó khẽ nhắm mắt, để dòng suy nghĩ miên man kéo nó về với miền kí ức xa xăm ấy...

Thì thầm 164  được thực hiện bởi Chít Xinh và Nhóm sản xuất Dalink Studio

Ảnh minh họa

Ngày đó, anh đến bên nó thật tự nhiên và bình dị. Ngày ấy, một cái add nick facebook vô tình, những lần nói chuyện với nhau qua yahoo thật tình cờ. Ngày ấy chẳng hiểu sao nó có thể huyên thuyên với anh_ một gã trai mới quen đủ thứ chuyện từ những chuyện không đầu không cuối, đến những chuyện xảy ra trong cuộc sống hàng ngày của nó_ trái hẳn với cái bản tính khép kín cố hữu nơi nó. Thế rồi sau những đêm trò chuyện cùng anh như thế, duyên cớ gì nó lại đem cả nỗi niềm rằng nó đau khổ, tổn thương như thế nào khi bị người ấy phản bội kể với anh. Điều mà nó vốn dĩ nghĩ là sẽ mãi chôn chặt trong lòng, sẽ không bao giờ đào bới nó lên một lần nữa.

Anh vẫn luôn là người kiên nhẫn lắng nghe nó, cho nó những lời khuyên thật người lớn và cũng thật là dí dỏm. Nó vẫn nhớ mãi cái ngày cuối năm ấy, anh đặt lên môi nó một nụ hôn thật khẽ. Nó ngượng ngùng, nắm chặt tay anh, nép vào người anh bên cạnh sự hò reo chúc mừng của bạn bè. Thế là anh và nó thành một đôi. Anh mang đến bao yêu thương sưởi ấm cho con tim nó, sưởi ấm đôi bàn tay nó giữa mùa đông lạnh lẽo. Anh đến với nó thật chân thành và nồng ấm dù vẫn biết con tim bé nhỏ của nó vẫn chưa thật sự thuộc về anh. Thế mà nó lại mang cái tính trẻ con, ương bướng của mình để làm khổ anh bao nhiêu phen.

Nó biết đâu anh luôn là người nhường nhịn nó mỗi khi hai đứa giận nhau, đằng sau những lạnh lùng ấy là cả một miền quan tâm, lo lắng cho nó từng chút một. Khi mà nó để lòng mình hướng về những yêu thương xưa cũ, nó có biết đâu vẫn có một bờ vai sẵn sàng bên nó để nó tựa vai vào, có một người luôn đưa tay về phía nó nhưng nó chẳng bao giờ chịu nắm lấy, có một người vì nó mà lo lắng đến chẳng ngủ được. Nó chỉ biết giận hờn và trách anh xâm phạm thư riêng của nó, nó có biết đâu lúc ấy anh đã phải trải qua những phút giây nghẹt thở, đau đớn đến nhói lòng, thế mà anh vẫn gồng mình lên bảo vệ cho nó khi biết được sự thật nó lừa dối anh. Nó còn chẳng biết lỗi của mình, lại giương cái vòi cứng đầu của mình để đối diện với anh.

Rồi những lần khác nữa, nó đã thẳng tay mài mòn lòng tin và yêu nơi anh. Nó luôn nghĩ mình là trung tâm, rằng anh sinh ra là để dành riêng cho nó, rằng dù nó có sai đến đâu anh cũng sẽ chẳng rời xa nó được. Thế rồi cái ngày ấy cũng đến như để trừng phạt cái thói ngạo mạn của nó. Khi mà nó hiểu được tình yêu anh dành cho nó nhiều như thế nào, nó tự hứa sẽ không bao giờ làm anh phải muộn phiền nữa, tự nhủ sẽ luôn cố gắng mang đến hạnh phúc cho anh, sẽ cùng anh giữ gìn trân trọng tình cảm này, sẽ bước cùng với anh trên con đường mang tên tình yêu, sẽ không để anh phải bước một mình cô đơn vì nó nữa. Bao nhiêu lời tự nói với lòng thế mà nó lại không vượt qua được sự ích kỉ, nhỏ nhen của bản thân. Một lần nữa nó lại phá vỡ quả cầu tình yêu mà anh và nó khó lắm mới có được một cách tàn nhẫn. Nó như con thiêu thân lao vào ngọn lửa đỏ bỏ mặc những suy nghĩ, cảm nhận nơi anh. Nó một lần nữa lại đẩy anh đến tận cùng của hố sâu thăm thẳm nơi mà lòng tin và cả yêu thương chẳng còn có thể vẹn nguyên.

Nó có biết đâu đến lúc nó cất lời chia tay, anh vẫn lo có chuyện gì xảy ra cho nó. Nó có biết anh đã đau khổ, tự dày vò bản thân như thế nào khi biết được sự thật. Nó thầm khóc và nhớ lại lời bài hát đêm nào anh dành tặng riêng nó: "Dù cho em, em đang tâm xé, xé nát tim tôi....Tình ơi dù sao đi nữa tôi vẫn yêu em". Có phải là dù sao đi nữa anh vẫn yêu nó không? Nó không dám tin mà cũng chẳng thể nào còn đủ can đảm để đối diện với anh như ngày xưa được nữa. Nó đã mang đến cho anh một nỗi đau bị lừa dối quá lớn, dù anh có tha thứ cho nó hay không, nó cũng chẳng thể tự tha thứ cho chính bản thân mình. Giờ đây nó đang tự dày vò và day dứt với chính nỗi đau mà mình gây ra. Đọc lại những dòng blog của anh, nó chỉ biết nuốt lặng lẽ những giọt nước mắt vào lòng. Nó có còn xứng đáng với những yêu thương của anh nữa không? Nó có còn xứng đáng với để được anh lo lắng, đau khổ vì nó nữa không? Giờ đây đến cả lời xin lỗi anh nó có còn xứng đáng để được nói nữa không? Nó có còn xứng đáng để khóc với những lỗi lầm này không? Nước mắt nó rơi cùng với sự hối hận và tủi hổ. Nó đã khứa quá sâu vào tim anh, chắc sẽ chẳng bao giờ anh có thể tha thứ cho nó, mà nếu điều đó có xảy ra nó cũng chẳng dám đối diện cùng anh dù chỉ như một người bạn. Chỉ vì những phút bốc đồng, hành xử theo cảm tính mà nó đã tự tay phá hủy đi hạnh phúc của mình để giờ đây ngập tràn trong nó là sự hối hận và day dứt.

Gần đây biết những thông tin ít ỏi về anh qua facebook của một người bạn chung, thấy anh để lại những dòng comment, lòng nó lại nhói đau vì hơn ai hết nó hiểu anh đang phải gồng mình vui vẻ với mọi người, thế nhưng ẩn đằng sao ấy là cả một nỗi đau đang âm ỉ hành hạ anh. Biết đến bao giờ nó sẽ có thể gặp lại anh để nói với anh: "Anh ơi em sai rồi, em xin lỗi anh!"

Gửi tử Email: tran khanhlinh kinhcanaotrang1010

(...)

Bạn có thể tìm thấy những bản nhạc nền đc sử dụng trong chương trình tại forum nhacvietplus và Blog Việt theo địa chỉ: http://forum.nhacvietplus.vn.
Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Audio Book bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email audiobook@dalink.vn.

 

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Mình đang sống hay chỉ đang tồn tại?

Mình đang sống hay chỉ đang tồn tại?

Thỉnh thoảng, tôi ngắm nhìn mình trong gương rồi tự hỏi bản thân: “Mình đang sống hay chỉ là sự tồn tại nhỏ bé?”. Nhưng rồi cũng tự cười với chính mình. Nhưng sao nụ cười ấy lại mang bao nhiêu đau khổ và tuyệt vọng đến thế.

Blog Radio 739: Em sẽ bắt đầu lại nhưng không phải cùng anh

Blog Radio 739: Em sẽ bắt đầu lại nhưng không phải cùng anh

Câu chuyện kể về cặp vợ chồng đang đứng trên bờ vực tan vỡ bởi người chồng ngoại tình. Liệu kết cục của cả hai sẽ ra sao?

Điều tiếc nuối nhất của thanh xuân là để mất em

Điều tiếc nuối nhất của thanh xuân là để mất em

Điều nuối tiếc nhất thanh xuân là đánh mất em. Vì lo lắng cho tương lai mà sơ sài hiện tại, anh đã chẳng thể thắng nổi đống lộn xộn của cuộc sống mà đẩy em ra xa. Em của năm đó là em tuyệt vời nhất, anh của mãi sau này có lẽ mới tuyệt nhất, giữa chúng ta có một khoảng cách mà nếu kiên định, mạnh mẽ hơn thì anh và em đã có thể bước tiếp cùng nhau.

Nước mắt em rơi nhưng không phải vì anh nữa

Nước mắt em rơi nhưng không phải vì anh nữa

Đến hôm nay, nước mắt em vẫn rơi, nhưng không còn rơi vì anh nữa. Nước mắt của quá khứ, của kỷ niệm. Em khóc cho một đoạn tình cảm không trọn vẹn, khóc cho những vết thương lòng đã không còn âm ỉ. Và em biết em và anh, chúng ta đều sẽ có một cuộc sống mới trọn vẹn hơn. Em sẽ ổn thôi và hy vọng anh cũng vậy. Tạm biệt anh, người từng thương.

Blog Radio 738: Bước qua một quá khứ rất đau

Blog Radio 738: Bước qua một quá khứ rất đau

Ai cũng muốn sống cuộc đời hạnh phúc nhưng hạnh phúc không tự nhiên mà có. Để có hạnh phúc, bản thân mỗi người phải cố gắng, nỗ lực và chân thành trong mối quan hệ. Hạnh phúc chỉ dành cho những ai biết trân trọng và sẽ biết mất với những người không biết gìn giữ.

Hãy gieo những hạt mầm thanh bình và đẹp đẽ trong tâm

Hãy gieo những hạt mầm thanh bình và đẹp đẽ trong tâm

Hạnh phúc chẳng kéo dài bất tận, đời người phút chốc chóng qua. Hãy cứ nuôi những hạt mầm thanh bình và đẹp đẽ trong tâm hồn mình, em nhé!

Thanh xuân không thể trở lại nên xin đừng rơi nước mắt

Thanh xuân không thể trở lại nên xin đừng rơi nước mắt

Vẫn nặng lòng vì những kí ức không tên, vẫn nhớ da diết những người bạn chẳng là ngày xưa nữa, vẫn tiếc nuối những ngày tháng đã chẳng thể hết lòng với nhau, về những gì mình chưa làm được, về những con người đã dạy tôi bài học về tri thức, về nỗi đau.

Blog Radio 737: Chúng ta cuối cùng vẫn là bỏ lỡ

Blog Radio 737: Chúng ta cuối cùng vẫn là bỏ lỡ

Anh rồi đã gặp gỡ những người xuất chúng hơn em. Em sau đó cũng thu dọn tư trang của mình, lặng lẽ rời đi. Dù chuyện này hẳn sẽ tốn chút thời gian nhưng ngần ấy những hạnh phúc ngày cũ, rồi cũng tự giác lui về sau, không làm phiền chúng ta của hiện tại.

Đừng nghĩ trưởng thành là phải cô đơn

Đừng nghĩ trưởng thành là phải cô đơn

Càng lớn chúng ta càng cảm thấy cô đơn. Mình tự cảm nhận thấy như cả thế giới này không ai hiểu được mình. Thực ra không phải thế. Cơ bản chúng ta không tìm được cách để hoà nhập vào bức tranh muôn màu của cuộc sống ngoài kia.

Chia tay đôi khi không phải là hết yêu

Chia tay đôi khi không phải là hết yêu

Tôi nghĩ, gặp được một người là duyên là số, nhưng để yêu được một người là cả một kiếp trước đau thương. Bởi phải ngoảnh lại nhìn nhau bao nhiêu lần, phải nhớ nhung nhau bao nhiêu ngày thì mới đổi lại được thời gian kề cận, thắm thiết bên nhau của hiện tại?

back to top