Phát thanh xúc cảm của bạn !

Cô bé mang ánh mắt truyết trắng (Phần 1)

2012-06-04 16:03

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team

Trời đông lạnh quá! Những tia nắng ít ỏi còn vương lại không đủ sưởi ấm cho tất cả. Nó thu người lại trong chiếc áo dày cộm. Nhưng chẳng ăn thua gì. Bờ vai nó vẫn run lên từng đợt khi những cơn gió buốt lạnh hờ hững lướt qua. Bởi đó đâu chỉ đơn thuần là cái lạnh của thiên nhiên. Đơn giản vì lòng nó cũng chảng ấm áp gì hơn thời tiết lúc này. Nó vừa bị “đá”

Tình yêu 13 tháng 15 ngày vừa kết thúc sau câu nói vô tình ấy, chẳng một lí do. Là do Minh. Bởi cậu ấy cho rằng không còn có thể “ tay trong tay” với nó nữa, không thể nào tiếp tục được nữa. Lời nói ấy nhẹ nhàng biết bao nhưng chẳng khác nào những lưỡi dao cứa thẳng vào tim nó. Nhưng nó đã không khóc mà lại thản nhiên mỉm cười lạnh lùng, gật đầu chấp nhận lời chia tay ấy như nhận lời một cuộc đi picnic.

Tác giả: Shally's tear – Người đọc: Nhím xù, Thảo Kòi – Kỹ thuật: Đức Thụy, Nhím xù
cô bé mang ánh mắt tuyết trắng
Ảnh minh họa


Không phải nó là con người mạnh mẽ gì, mà chỉ là nó không muốn để người ta thương hại mà thôi. Đúng, tất cả đã kết thúc, đều đã sụp đổ. Những giấc mơ giờ đây chẳng khác nào những quả bóng bay lơ lửng trên không, vượt xa tầm với. Mặc dù lí trí vẫn mách bảo đã kết thúc nhưng tình cảm liệu có được như vậy không?Nó muốn khóc…..Nhưng có lẽ cái lạnh đã đóng băng “ nhà máy sản xuất nước mắt” của nó rồi! Nó thực sự cảm thấy bất ngờ khi gắng gượng được đến tận lúc này. Nó như lê bước về nhà. Như thế đã là sự thật dẫu rằng có muốn không tin đi chăng nữa….

Từng hình ảnh của những ngày qua càng làm nó thêm ngạt thở. Những gì nó luôn mơ ước đã tiêu tan chỉ trong một cái nháy mắt. Quả thật khi con người ta càng hi vọng thì nỗi thất vọng càng lớn mà thôi….Nó đổ sụp xuống giường. Giờ thì nước mắt đã tuôn rơi. Nó khóc – khóc với tất cả sự tủi thân, đau đớn và tự ái của một đứa con gái. Liệu Minh có hiểu không?…

Một vết thương quá lớn đối với trái tim mỏng manh và dễ vỡ của nó. Thời gian trôi qua.. nó có thể trở lại như lúc đầu?….

….Nó lặng đi mất. Nó biết bạn bè lo nhiều lắm khi nó chỉ để lại trên status, facebook của mình dòng chữ “You are my heartbreaker, you make me cry, make me sad, but I can’t hate you. Why??” mà không giải thích thêm điều gì. Mỗi lần như thế nó chỉ biết lặng lẽ thở dài vì mặc cảm tội lỗi. Mệt ngoài, tủi cực. Nó từ chối việc phải lui tới những nơi đông người. Dường như điều đó đã trở thành một thói quen……Đến lớp rồi về nhà…vòng tuần hoàn của nó chỉ có thế…

Kiến Nam

Tôi đã nhìn thấy cô ấy. Lặng lẽ. Cô đơn. Nhỏ bé và bất lực…. đó là tất cả những gì tôi cảm nhận được từ cô ấy trong lúc này.

………Bộ dạng ấy làm tôi đau nhói…. Đâu rồi cô bé ngày xưa luôn mỉm cười rạng rỡ khi nhìn thấy tôi?….Đâu rồi cô bé luôn tranh giành cây kẹo mút hương dưa hấu với tôi, để rồi khi thua lại quay sang giận dỗi?….………Đâu rồi cô bé yêu cơn gió lạnh đầu mùa, ước ao được một lần thấy tuyết trắng?…..

Tôi biết điều gì đã làm em như thế này, nhưng tôi đành bất lực…. Giá như ngày ấy tôi không quá nhút nhát như vậy thì có lẽ giờ đây em không phải tổn thương như thế này. Tôi đã lặng im làm một người bạn, người anh trai bên cạnh em, lặng im nhìn em hạnh phúc… rồi đau khổ vì Minh. Em từ chối tôi….rồi từ chối mọi thứ. Em như một con thú nhỏ đang bị thương, sợ hãi tất cả, tất cả những gì có thể làm em tổn thương thêm một lần nữa….Lại một lần nữa tôi ngần ngừ…Lại một lần nữa tôi nghi ngại…

Nhưng tôi biết lúc này đây tôi không thể để mặc em, không thể nào. Phải đến bên em! Tất cả những gì tôi nghĩ được là như thế….


Ảnh minh họa


Bạch Dương

Anh ấy đã đến bên tôi, nhẹ nhàng như những bông tuyết khẽ rơi….

Anh không giống Minh. Anh trầm lặng, ít nói còn Minh thì sôi nổi và vui vẻ. Thật khó có thể tin rằng hai người lại là anh em ruột. Anh không an ủi tôi như mọi người vẫn làm…thật sự tôi vô cùng cảm ơn về điều đó. Anh chỉ lẳng lặng chăm sóc tâm hồn tôi khi tôi đã cố tình bỏ rơi.

Anh thường lặng lẽ đưa tôi về sau những buổi học thêm, đợi tôi khuất bóng sau căn nhà anh mới ra về. Mặc dù phải đi trên những con đường ngày xưa luôn có Minh bên cạnh nhưng tôi chẳng thể làm gì khác hơn. Để rồi khi sự chịu đựng đổ vỡ tôi lại bật khóc như một đứa trẻ….

_ Dừng xe lại đi em! – Anh lên tiếng

Tôi ngoan ngoãn nghe theo, thực tôi chẳng còn sức để phản đối….

_ Để anh ôm em nhé!

Ấm. Ít nhất sau những ngày vừa qua…

(...)

Bạn có thể tìm thấy những bản nhạc nền được sử dụng trong chương trình tại forum Nhacvietplus và Blog Việt theo địa chỉ: http://forum.nhacvietplus.vn.
Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Audio Book bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email audiobook@dalink.vn


 

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Ngụy trang bằng những nụ cười

Ngụy trang bằng những nụ cười

Con người giỏi nhất là ngụy trang. Không có sinh vật nào có nhiều cảm xúc phức tạp như con người. Đến một lúc nào đó, dù buồn, vui, đau khổ gì, người ta cũng ngụy trang bằng những nụ cười. Đó là cách để người ta thích nghi với một cuộc sống bề bộn.

Đã từng có người thương anh nhiều như vậy

Đã từng có người thương anh nhiều như vậy

Thanh xuân chúng ta ai cũng có mối tình khắc cốt khi tâm để rồi đánh mất và chỉ còn biết ngẩn ngơ tiếc nuối “giá như”. Thời gian là một đường thẳng, những gì đã qua chẳng thể quay lại bao giờ.

Blog Radio 733: Hạnh phúc không bao giờ rời bỏ chúng ta

Blog Radio 733: Hạnh phúc không bao giờ rời bỏ chúng ta

Có người đã đánh đổi cả tuổi trẻ, buông bỏ hoài bão, đánh rơi cuộc sống yên bình với hy vọng đổi lấy một cuộc sống hạnh phúc hơn. Đôi khi người ta lựa chọn sai lầm mà sai lầm nào cũng phải trả giá.

Đi qua thanh xuân nhìn lại, bạn đã thay đổi như thế nào?

Đi qua thanh xuân nhìn lại, bạn đã thay đổi như thế nào?

Có câu ai rồi cũng khác nhưng bạn có bao giờ dừng lại một chút để nhận ra mình khác như thế nào? Hàng ngày đối mặt với cái tôi của hiện tại, chính chúng ta cũng chẳng nhận ra mình đã khác xưa nhiều đến thế.

Blog Radio 732: Tạm biệt người yêu cũ, em phải kết hôn rồi

Blog Radio 732: Tạm biệt người yêu cũ, em phải kết hôn rồi

Cuối cùng tôi cũng không chịu nổi mà đứng dậy lao ra khỏi cái không gian ngột ngạt ấy, ngay khi cảm giác được những hạt mua lạnh buốt rơi trên người, tôi nhận ra mình có thể thở

Mang vết thương lòng làm bạn với màn đêm

Mang vết thương lòng làm bạn với màn đêm

Trong bóng đêm, những nỗi đau, những vết thương lòng được phơi bày ra một cách trần trụi nhất. Bạn đã bao giờ tâm sự cùng đêm?

Blog Radio 731: Cảm ơn em vì đã là người mà anh tin tưởng nhất

Blog Radio 731: Cảm ơn em vì đã là người mà anh tin tưởng nhất

Cám ơn em đã vì anh mà làm bạn, người yêu, và cả tình nhân của anh. Hãy luôn vui vẻ nhá, vì em khóc nhìn như con dở ý.

Cảm giác khi yêu người đàn ông có vợ

Cảm giác khi yêu người đàn ông có vợ

Yêu người đàn ông có vợ là phải chấp nhận tình yêu ấy luôn phải giấu giếm trong bóng tối, công khai là điều xa xỉ, càng không có chuyện họ bỏ vợ con để cưới nhân tình. Thế mà vẫn có không ít những cô gái nhẹ lòng sa ngã vào thứ tình yêu sai ngay từ lúc chưa bắt đầu ấy.

Chỉ chân thành là không đủ

Chỉ chân thành là không đủ

Có khi chỉ vì không chung đường, cùng hướng, suy nghĩ cũng khác mà dần cách xa nhau. Câu chia tay ai nói trước không quan trọng vì biết đâu đấy, kẻ nói ra câu chia tay mới là người đau nhất.

Blog Radio 730: Hạnh phúc là biết buông tay đúng lúc

Blog Radio 730: Hạnh phúc là biết buông tay đúng lúc

Sai lầm của nhiều người là để bản thân dính mắc vào tình yêu. Biết rằng trái tim người ấy không thuộc về mình mà vẫn cố giành giật bằng được cái xác rỗng. Ở bên cạnh người mình yêu và họ cũng yêu mình thì nơi đâu cũng là thiên đường.

back to top