Phát thanh xúc cảm của bạn !

Hạnh phúc mong đợi (Cỏ, hoa và tình yêu, phần 23)

2012-06-06 16:19

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team

Thiên Dung đang nằm thiêm thiếp trên giường nệm trắng trải đệm. Vũ Tuấn âu sầu nhìn khuôn mặt tái xanh vì mất máu của cô. Hôm cô bị tai nạm, anh đang đi công tác ở Nha Trang. Vừa về đến nhà, nghe tin về cô anh vội phóng đến bệnh viện ngay. Đặt tay lên vai bà Mỹ Thường đang buồn rầu ngôi bên cạnh Thiên Dung, Vũ Tuấn trấn an bà:

- Dì yên tâm. Cháu sẽ cố gắng hết sức để Thiên Dung phục hồi trong một thời gian sớm nhất.

Bà Mỹ Thường ức nước mắt. Bà không biết có nên nói cho Vũ Tuấn biết được lý do vì sao Thiên Dung bị tai nạn không, liệu Thiên Dung có sốc nếu người đầu tiên cô nhìn thấy khi tỉnh dậy lại là... Vũ Tuấn không.Thở dài, bà Mỹ Thường đứng dậy đề nghị:

- Hai dì cháu mình ra hành lang nói chuyên một chút đi cháu...

Tác giả : Châu Liên  – Người đọc: Nhím xù, Thảo Kòi– Kỹ thuật: Đức Thụy, Nhím Xù
cỏ hoa và tình yêu
Ảnh minh họa

Vũ Tuấn ngạc nhiên:

- Có gì không dì?

Bà Mỹ Thường ngập ngừng:

- Dì nghĩ đó là một chuyện thật quan trọng mà cháu chưa hề biết.

Vũ Tuấn vội đi theo bà ra khỏi phòng. Nhìn thẳng vào đôi mắt muộn phiền của bà, anh khàn giọng:

- Cháu đang nghe đây...

Bà Mỹ Thường thở hắt một cái:

- Có lẽ chuyện đính hôn của cháu và Thiên Dung dự định tháng sau sẽ được hủy bỏ.

Vũ Tuấn thảng thốt:

- Dì nói sao?

Bà Mỹ Thường rầu rĩ:

- Có lẽ cháu chưa biết tại sao Thiên Dung bị tai nạn.

- Không lẽ...

Bà Mỹ Thường giọng chậm rãi:

- Suốt nửa tháng nay dì đã cố gắng hết sức nhưng vẫn không thuyết phục được Thiên Dung đồng ý đính hôn với cháu. Cách đây mấy ngày, vì giận con bé cứ khăng khăng cãi lại lời mình dì đã... tát nó. Thiên Dung lao ra khỏi nhà với gương mặt đầy nước mắt. Trên đường đến nhà Đan Phượng, Thiên Dung đã bị tai nạn.

Vũ Tuấn sững sờ. Thế mà mẹ anh đã không cho anh biết chuyện này. Anh chăm chú nhìn bà Mỹ Thường:

- Dì có cho mẹ cháu biết sự thật không?

- Dì đã nói hết mọi chuyện với mẹ cháu nhưng mẹ cháu vẫn hy vọng là sau khi Thiên Dung tỉnh dậy, mọi chuyện sẽ dàn xếp được. Mấy hôm nay mẹ cháu cũng thường xuyên ghé đến đây thăm Thiên Dung. Mẹ cháu đối với dì rất tốt nhưng dì đã nghiệm ra một điều, tình bạn của dì và mẹ cháu không cần phải lệ thuộc vào hôn nhân của cháu và Thiên Dung. Không có cuộc hôn nhân của nó và cháu, tình bạn của dì và mẹ cháu vẫn tốt đẹp.

Vũ Tuấn trầm giọng:

- Nhưng nếu cháu và Thiên Dung kết hôn, tình bạn ấy còn thiêng liêng và ý nghĩa hơn.

Bà Mỹ Thường cười buồn:

- Dì không thể đánh đổi niềm vui, nỗi buồn hay sinh mạng của con gái dì để mưu cầu một tình bạn, cháu hiểu chứ Vũ Tuấn…

Vũ Tuấn thở dài:

- Mẹ cháu sẽ rất buồn nếu dì vẫn giữ nguyên ý định dì vừa nói. Cháu yêu Thiên Dung tha thiết. Cháu sẽ là người mang lại hạnh phúc đến cho Thiên Dung. Có thể hiện tại Thiên Dung chưa yêu cháu nhưng thời gian sẽ làm được những điều cháu chưa thể làm được...

Bà Mỹ Thường ngẩng cao đầu:

- Dì chỉ sợ Thiên Dung ngất đi nêu khi tỉnh dậy nó lại nhìn thấy cháu...

Vẻ mặt Vũ Tuân đau khổ:

- Cháu hiểu ý của dì. Vì sinh mạng của Thiên Dung cháu sẽ tạm thời lánh mặt. Chờ khi Thiên Dung ổn định, cháu sẽ gặp Thiên Dung sau. Cháu tin rằng Thiên Dung sẽ hiểu cháu hơn.


Ảnh minh họa

Bà Mỹ Thường thở dài. Hơn ai hết, bà biết rằng Thiên Dung sẽ không bao giờ yêu Vũ Tuấn. Vì bà biết trái tim cô đã dành cho chàng trai kia, qua những trang nhật ký, bà đã hiểu hết tất cả.Chợt bà nhìn thấy Thế Quân và Khải Nguyên đi đến. Khẽ chào Vũ Tuân và bà Mỹ Thường, Khải Nguyên cất giọng hỏi quan tâm :

- Sức khỏe của Thiên Dung tiến triển tốt chứ dì?

Bà Mỹ Thuờng gật đầu:

- Diễn biết tốt nhưng chậm. Thiên Dung vẫn còn hôn mê.

Thế Quân vội lên tiếng:

- Cháu vào với chị Thiên Dung đây.

Bà Mỹ Thường dặn dò:

- Cháu nhớ theo dõi bịch dịch truyền nhé...

Thế Quân dạ nhanh nhẹn, quay lại 2 chàng trai, bà Mỹ Thường giới thiệu:

- Đây là Vũ Tuấn, còn đây là Khải Nguyên...

Hai người đàn ông nhìn thẳng vào mặt nhau như cố đánh giá và ước đoán suy nghĩ của người kia. Bắt tay Vũ Tuấn, Khải Nguyên cất giọng trầm tĩnh:

- Hân hạnh...

Khuôn mặt thật đàn ông, thật quyến rũ của Khải Nguyên khiến Vũ Tuấn phải nghĩ ngợi lâu. Bằng ling tính của mình, Vũ Tuấn cảm thấy đắng ngắt ở cổ.

Chào Khải Nguyên, Vũ Tuấn quay bước, anh đi trên hành lang dài hun hút của bệnh viện, dáng vẻ cô độc và buồn bã.

(...)

Bạn có thể tìm thấy những bản nhạc nền được sử dụng trong chương trình tại forum Nhacvietplus và Blog Việt theo địa chỉ: http://forum.nhacvietplus.vn.
Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Audio Book bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email audiobook@dalink.vn

 

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Ngụy trang bằng những nụ cười

Ngụy trang bằng những nụ cười

Con người giỏi nhất là ngụy trang. Không có sinh vật nào có nhiều cảm xúc phức tạp như con người. Đến một lúc nào đó, dù buồn, vui, đau khổ gì, người ta cũng ngụy trang bằng những nụ cười. Đó là cách để người ta thích nghi với một cuộc sống bề bộn.

Đã từng có người thương anh nhiều như vậy

Đã từng có người thương anh nhiều như vậy

Thanh xuân chúng ta ai cũng có mối tình khắc cốt khi tâm để rồi đánh mất và chỉ còn biết ngẩn ngơ tiếc nuối “giá như”. Thời gian là một đường thẳng, những gì đã qua chẳng thể quay lại bao giờ.

Blog Radio 733: Hạnh phúc không bao giờ rời bỏ chúng ta

Blog Radio 733: Hạnh phúc không bao giờ rời bỏ chúng ta

Có người đã đánh đổi cả tuổi trẻ, buông bỏ hoài bão, đánh rơi cuộc sống yên bình với hy vọng đổi lấy một cuộc sống hạnh phúc hơn. Đôi khi người ta lựa chọn sai lầm mà sai lầm nào cũng phải trả giá.

Đi qua thanh xuân nhìn lại, bạn đã thay đổi như thế nào?

Đi qua thanh xuân nhìn lại, bạn đã thay đổi như thế nào?

Có câu ai rồi cũng khác nhưng bạn có bao giờ dừng lại một chút để nhận ra mình khác như thế nào? Hàng ngày đối mặt với cái tôi của hiện tại, chính chúng ta cũng chẳng nhận ra mình đã khác xưa nhiều đến thế.

Blog Radio 732: Tạm biệt người yêu cũ, em phải kết hôn rồi

Blog Radio 732: Tạm biệt người yêu cũ, em phải kết hôn rồi

Cuối cùng tôi cũng không chịu nổi mà đứng dậy lao ra khỏi cái không gian ngột ngạt ấy, ngay khi cảm giác được những hạt mua lạnh buốt rơi trên người, tôi nhận ra mình có thể thở

Mang vết thương lòng làm bạn với màn đêm

Mang vết thương lòng làm bạn với màn đêm

Trong bóng đêm, những nỗi đau, những vết thương lòng được phơi bày ra một cách trần trụi nhất. Bạn đã bao giờ tâm sự cùng đêm?

Blog Radio 731: Cảm ơn em vì đã là người mà anh tin tưởng nhất

Blog Radio 731: Cảm ơn em vì đã là người mà anh tin tưởng nhất

Cám ơn em đã vì anh mà làm bạn, người yêu, và cả tình nhân của anh. Hãy luôn vui vẻ nhá, vì em khóc nhìn như con dở ý.

Cảm giác khi yêu người đàn ông có vợ

Cảm giác khi yêu người đàn ông có vợ

Yêu người đàn ông có vợ là phải chấp nhận tình yêu ấy luôn phải giấu giếm trong bóng tối, công khai là điều xa xỉ, càng không có chuyện họ bỏ vợ con để cưới nhân tình. Thế mà vẫn có không ít những cô gái nhẹ lòng sa ngã vào thứ tình yêu sai ngay từ lúc chưa bắt đầu ấy.

Chỉ chân thành là không đủ

Chỉ chân thành là không đủ

Có khi chỉ vì không chung đường, cùng hướng, suy nghĩ cũng khác mà dần cách xa nhau. Câu chia tay ai nói trước không quan trọng vì biết đâu đấy, kẻ nói ra câu chia tay mới là người đau nhất.

Blog Radio 730: Hạnh phúc là biết buông tay đúng lúc

Blog Radio 730: Hạnh phúc là biết buông tay đúng lúc

Sai lầm của nhiều người là để bản thân dính mắc vào tình yêu. Biết rằng trái tim người ấy không thuộc về mình mà vẫn cố giành giật bằng được cái xác rỗng. Ở bên cạnh người mình yêu và họ cũng yêu mình thì nơi đâu cũng là thiên đường.

back to top