Phát thanh xúc cảm của bạn !

Chú Hanh lười biếng

2012-06-05 09:57

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team

Hanh lười biếng. Chú chẳng làm gì khác ngoài việc hàng ngày chăn một con dê ở ngoài cánh đồng. Ấy vậy mà chiều tối, hết ngày về nhà, chú còn thở ngắn than dài :

- Chăn dê ngoài đồng cả năm, cho đến tận cuối thu, quả là một gánh nặng, một việc vất vả. Giá mà có thể nằm ngủ lại đi một nhẽ ! Nhưng không ! Luôn luôn phải mở mắt ra canh, sợ dê nó phá hoại cây non, nhảy qua rào vào vườn hoặc từ đó chạy trốn. Thế thì còn là thế nào nghỉ ngơi được một chút cho thoải mái !

Chú ngồi xuống suy nghĩ tìm cách trút được cái gánh nặng. Một thời gian dài, chú không tìm được ra cách gì. Nhưng rồi một hôm, bất chợt trong đầu lóe ra một ý như là cái màng che mắt rơi xuống. “Mình biết phải làm gì rồi ! - Chú kêu lên – Mình chỉ cần lấy cô Tô-ri-nô đẫy đà thôi ! Cô ta cũng có một con dê. Cô ta sẽ chăn con dê của mình cùng với con dê của cô ả. Như vậy, mình sẽ không còn phải tự mình làm khổ mãi nữa”.

Tác giả: Truyện cổ Grim - Người đọc: Nhím Xù, Thảo Kòi - Kỹ thuật :Đức Thụy, Nhím Xù
chu hanh luoi bieng
Ảnh minh họa

Hanh bèn đứng dậy và cử động đôi chân, đôi tay mệt mỏi. Chú tạt ngang đường (đường cũng không xa) mà đến nhà bố mẹ cô Tô-ri-nô đẫy đà và xin cưới cô gái chăm chỉ và đức hạnh. Bố mẹ cô không trừ : “Ngưu tầm ngưu, mã tầm mã”, hai cụ nghĩ bụng và nhận lời ngay lập tức. Thế là cô Tô-ri-nô đẫy đà thành vợ chú Hanh và chăn cả hai con dê. Chú Hanh sống thoải mái, không còn phải nghĩ ngợi về công ăn việc làm nữa mà chỉ còn nghỉ ngơi do cái mệt của lười biếng gây ra. Thỉnh thoảng, chú đi chăn cừu cùng cô và bảo cô :

- Tôi chỉ làm để hưởng được cái thú nghỉ ngơi hơn thôi. Nếu không sẽ không tận hưởng được cái thú đó.

Cô Tô-ri-nô đẫy đà cũng lười không kém gì chồng :

- Anh Hanh yêu quý của em ơi, một hôm cô bảo anh, tại sao chúng ta sống thêm cơ cực khi không cần thiết, để phí hoài ngày xanh ? Hai con dê của chúng mình sáng nào cũng kêu be be đánh thức chúng mình dậy giữa lúc ngủ đang ngon. Tại sao chúng mình không đổi cho bác hàng xóm lấy một đõ ong ? Chúng mình sẽ chỉ việc đặt đõ ong đằng sau nhà, ở một góc có nắng và không còn mất công chăm sóc gì nữa. Không cần phải chăn ong hoặc dẫn chúng ra đồng. Ong tự bay đi, tự tìm đường về nhà và tự làm ra mật, ra không cần phải bận tâm đến

- Em đúng là một người đàn bà thông minh, Hanh nói, chúng ta sẽ thực hiện ý đó tức thì. Cũng phải nói thêm là mật ong ngon hơn và bổ hơn sữa dê, lại để được lâu hơn.

Bác hàng xóm bằng lòng đổi cho họ đõ ong lấy hai con dê. Không mệt mỏi, ong bay đi bay lại từ sớm đến tối làm đầy đõ mật ngon. Khi mùa thu đến, Hanh thu hoạch được một vò mật đầy. Hai vợ chồng đặt vò mật trên cái giá ở đầu giường. Vì sợ có kẻ lấy trộm được hoặc chuột bò đến ăn. Tô-ri-nô kiếm một cái gậy to để ở gầm giường. Như vậy, cô có thể với được cây gậy để đuổi những vị khách không mời mà đến, mà không phải nhổm dậy. Chú Hanh lười biếng không ra khỏi giường trước lúc giữa trưa. “Kẻ nào dậy sớm, chú tự nhủ, là phung phí của cải”. 

(...)

Bạn cũng có thể tìm thấy những bản nhạc nền được sử dụng trong chương trình tại forum Nhacvietplus và Blog Việt theo địa chỉ: http://forum.nhacvietplus.vn.
Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Audio Book bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email audiobook@dalink.vn


Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Ngụy trang bằng những nụ cười

Ngụy trang bằng những nụ cười

Con người giỏi nhất là ngụy trang. Không có sinh vật nào có nhiều cảm xúc phức tạp như con người. Đến một lúc nào đó, dù buồn, vui, đau khổ gì, người ta cũng ngụy trang bằng những nụ cười. Đó là cách để người ta thích nghi với một cuộc sống bề bộn.

Đã từng có người thương anh nhiều như vậy

Đã từng có người thương anh nhiều như vậy

Thanh xuân chúng ta ai cũng có mối tình khắc cốt khi tâm để rồi đánh mất và chỉ còn biết ngẩn ngơ tiếc nuối “giá như”. Thời gian là một đường thẳng, những gì đã qua chẳng thể quay lại bao giờ.

Blog Radio 733: Hạnh phúc không bao giờ rời bỏ chúng ta

Blog Radio 733: Hạnh phúc không bao giờ rời bỏ chúng ta

Có người đã đánh đổi cả tuổi trẻ, buông bỏ hoài bão, đánh rơi cuộc sống yên bình với hy vọng đổi lấy một cuộc sống hạnh phúc hơn. Đôi khi người ta lựa chọn sai lầm mà sai lầm nào cũng phải trả giá.

Đi qua thanh xuân nhìn lại, bạn đã thay đổi như thế nào?

Đi qua thanh xuân nhìn lại, bạn đã thay đổi như thế nào?

Có câu ai rồi cũng khác nhưng bạn có bao giờ dừng lại một chút để nhận ra mình khác như thế nào? Hàng ngày đối mặt với cái tôi của hiện tại, chính chúng ta cũng chẳng nhận ra mình đã khác xưa nhiều đến thế.

Blog Radio 732: Tạm biệt người yêu cũ, em phải kết hôn rồi

Blog Radio 732: Tạm biệt người yêu cũ, em phải kết hôn rồi

Cuối cùng tôi cũng không chịu nổi mà đứng dậy lao ra khỏi cái không gian ngột ngạt ấy, ngay khi cảm giác được những hạt mua lạnh buốt rơi trên người, tôi nhận ra mình có thể thở

Mang vết thương lòng làm bạn với màn đêm

Mang vết thương lòng làm bạn với màn đêm

Trong bóng đêm, những nỗi đau, những vết thương lòng được phơi bày ra một cách trần trụi nhất. Bạn đã bao giờ tâm sự cùng đêm?

Blog Radio 731: Cảm ơn em vì đã là người mà anh tin tưởng nhất

Blog Radio 731: Cảm ơn em vì đã là người mà anh tin tưởng nhất

Cám ơn em đã vì anh mà làm bạn, người yêu, và cả tình nhân của anh. Hãy luôn vui vẻ nhá, vì em khóc nhìn như con dở ý.

Cảm giác khi yêu người đàn ông có vợ

Cảm giác khi yêu người đàn ông có vợ

Yêu người đàn ông có vợ là phải chấp nhận tình yêu ấy luôn phải giấu giếm trong bóng tối, công khai là điều xa xỉ, càng không có chuyện họ bỏ vợ con để cưới nhân tình. Thế mà vẫn có không ít những cô gái nhẹ lòng sa ngã vào thứ tình yêu sai ngay từ lúc chưa bắt đầu ấy.

Chỉ chân thành là không đủ

Chỉ chân thành là không đủ

Có khi chỉ vì không chung đường, cùng hướng, suy nghĩ cũng khác mà dần cách xa nhau. Câu chia tay ai nói trước không quan trọng vì biết đâu đấy, kẻ nói ra câu chia tay mới là người đau nhất.

Blog Radio 730: Hạnh phúc là biết buông tay đúng lúc

Blog Radio 730: Hạnh phúc là biết buông tay đúng lúc

Sai lầm của nhiều người là để bản thân dính mắc vào tình yêu. Biết rằng trái tim người ấy không thuộc về mình mà vẫn cố giành giật bằng được cái xác rỗng. Ở bên cạnh người mình yêu và họ cũng yêu mình thì nơi đâu cũng là thiên đường.

back to top