Phát thanh xúc cảm của bạn !

Trà, Cà Phê hay Em?

2012-06-06 09:24

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team

(Tặng cô gái đang chờ ngày tung cánh trời cao!)

“Chuyên tâm học hành, đừng quẫn trí vì trai nữa đấy!” – Trước cổng vào sân bay, cô bạn thân lên giọng chị lớn. Không muốn tạm biệt trong lèm bèm, tôi ngoan ngoãn gật đầu rồi xách túi vào phòng xuất cảnh.

Này! – Ly níu lại, ngập ngừng đưa cho một hạt đá trong suốt – Tớ lén giữ nó. Ghi nhớ đau thương mà thôi yêu mù quáng!

Ừm… – Tôi nhấc hạt đá duy nhất còn sót từ chiếc vòng đứt ở Seoul hơn ba tháng trước, thả vào túi áo khoác – Đi thật đây!

Tác giả : Ploy Trần Lê Ngọc Bích  – Người đọc: Mèo Mun, Nhím Xù – Kỹ thuật: Đức Thụy

Ảnh minh họa

Tôi quay lưng, sải những bước hùng dũng vào con đường chinh phục bầu trời. Ánh mắt phát nổ trong quyết tâm, nhưng đôi ngươi ươn ướt. Những ngày sống quờ quạng vào tương lai sắp chấm dứt. Tôi hừng hực trong hình dung sắc nét về người mình muốn trở thành, dẫu thừa biết cái hình dung ấy chịu “phim hóa” ít nhiều.

Nữ Quyền trên không trung.

Tối thứ sáu đầu tiên của đợt huấn luyện nghiệp vụ tại Seoul của hãng hàng không lớn nhất nhì Hàn Quốc, cũng là tối đầu tiên đoàn tiếp viên mầm non được thả tự do, không phải ôn bài, không phải ngủ sớm dưỡng da. Bạn cùng khóa nô nức xuống phố thăm thú, riêng tôi – ra vẻ từng sang đây du hí – ở nhà ăn mảnh căn phòng ký túc xá tiện nghi vẫn còn nức mùi mới mẻ.

Tắt hết đèn, tôi ngồi trên giường và kéo rèm cửa sổ sang bên, ngắm bầu trời đen kìn kịt. Tay bận rộn nắn bóp cái cổ chân mỏi nhừ vì vận động quá độ mấy ngày qua, nhưng miệng cười không khép được. Cảm giác phơi phới, hãnh diện từ lúc nhận giấy báo trúng tuyển, đến khi lên máy bay sang Seoul, đến tận bây giờ vẫn vẹn nguyên. Suốt tuần tôi cố ý không màng cảm nhận bản thân, tránh xao nhãng chuyện học hành và ăn ngủ, cốt chờ rảnh rỗi mà… biến thành bò. Giờ, tôi đang ợ nhai lại những trải nghiệm ních đầy bụng từ chương trình học và các quan sát môi trường mới lạ mình vừa dấn thân vào.

Tôi đang trở thành tiếp viên hàng không. – Xác định đây là hiện thực, nhưng tâm trí vẫn lơ mơ như lướt trong mộng đẹp. Chiếc nệm dưới mông cứ bồng bềnh tưởng độn nước. Đáng ra nửa năm nữa tôi sẽ tốt nghiệp đại học, rồi quay cuồng xin một chỗ làm phù hợp chuyên ngành mình trót theo. Nhưng tôi đã bẻ ngoặt một cú lớn, sau chuyến đi Seoul tìm khuây khỏa vì bị phụ tình, rồi bất ngờ quen một chàng hay ho…


Ảnh minh họa

“Lại trai!” – Tôi tát yêu mình. Tôi thuộc mẫu con gái tình nguyện bóp méo bản thân chiều ý người yêu. Bị đau, tôi quyết thay đổi, quyết ích kỷ và cứng rắn hơn. Nhưng cuối cùng vì một chàng trai chỉ quen hai ngày, nói dăm ba câu và nhắn hơn trăm tin, tôi điềm nhiên hất đổ công sức bốn năm mài quần trên giảng đường. Giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời. Dẫu khoảng cách gần bốn tháng giữa hai chuyến đi Seoul khiến mối quan hệ dậm chân tại chỗ, nhưng lòng tôi 24/7 sôi sục ý chí quăng lưới tóm trọn ổ với đợt huấn luyện này: công việc trong mơ và chàng trai trong mộng. Anh người Hàn có vẻ đem lại may mắn. Tôi thật rất hào hứng cùng những bài học bầm dập để lột xác thành tiếp viên hàng không. Chưa bao giờ cái cảm giác muốn xắn tay áo làm việc, muốn đạt kết quả tốt lại cháy bỏng tim đến thế. Dấu hiệu của việc đi đúng đường.

Bỗng tôi hứng chí nhào đến tủ áo. Xoay xoay trước gương trong bộ đồng phục chỉn chu và chuyên nghiệp, tôi cười toại nguyện rồi nhảy cẫng lên như… bị nhập. Tiếp viên hàng không chuộng nữ hơn nam. Nghề mà dịu dàng, chu đáo, khéo léo là bắt buộc, nên các cô gái không cần đeo bộ mặt băng giá để tìm bình đẳng giới. Nghề được xếp vào danh sách rủi ro cao, nên mặc nhiên nhấn mạnh tính dũng cảm, quyết đoán của nữ nhi.

Tôi thầm thì câu nói vui nổi tiếng của giới tiếp viên hàng không “Trà, cà phê hay em?” bằng giọng quyến rũ, rồi đá long nheo và hôn gió chính mình. Ngày bé, tôi luôn dành cho các chị tiếp viên hàng không ánh nhìn ngưỡng mộ vô đối. Họ thật xinh đẹp, nền nã, thông minh, khá giả… Họ trang hoàng bản thân bằng tổng hợp tính từ mỹ miều nhất miêu tả một cô gái. Tôi cười hì hì: sau này nhất định không ít bé gái sẽ nhìn tôi như thế.

Chuông điện thoại bỗng reo vang, phá bĩnh màn tí tởn tự sướng. Cuộc gọi từ Soo, chàng người Hàn tôi vừa nhớ đến nhiều phút trước. Tôi vâng dạ mà tay che phần ống nói, ngăn tiếng tim huyên náo vọng sang đầu dây bên kia. Ngày mai, cuộc hẹn đầu tiên.


Buổi hẹn hò thứ ba.

Người ta nhắc nhiều về cuộc hẹn đầu tiên. Nhưng cuộc hẹn thứ ba trở về sau mới xứng có chỗ trong bộ nhớ tôi.


Ảnh minh họa

Cuộc hẹn đầu tiên diễn ra trong một quán cà phê trang trọng. Không gian đứng đắn quá mức làm thanh quản đông đá. Đã từng chuyện trò rôm rả, nắm kha khá thông tin về nhau qua tin nhắn và chat chit, nhưng ngồi đối diện, tôi và Soo bỗng giở chứng lóng ngóng như hai kẻ đi ra mắt hôn nhân mai mối. Chúng tôi vô thưởng vô phạt về thời tiết, những nơi nên ghé ở Seoul, thói quen tiệc tùng và… tên tuổi chính mình. Soo đùa rằng họ Han của anh khá giống tên Hân của tôi. Phát hiện thú vị này đáng giá bằng… nụ cười tôi mười mươi giả tạo! Và vì nó, sau đó tôi nuốt chửng mọi lời giảng của môn nghệ thuật tiếp giao tiếp.

Cuộc hẹn thứ hai có phần suôn sẻ hơn. Dường như cả tôi và Soo đều cấp tốc rèn khiếu ăn nói, nên bớt những khoảng chưng hửng. Cái cuồng nhiệt của quán bar nơi lần đầu gặp mặt đẩy chúng tôi sát nhau hơn. Soo đưa tôi về sau khi cùng ngắm bình minh. Ngay cổng ký túc xá, tôi bị giám thị sạc một trận, rằng tiếp viên hàng không đang huấn luyện cấm nhậu nhẹt, phải giữ hình ảnh công ty. Cơn ngượng vì bị mắng trước mặt Soo và nỗi nơm nớp e bị đuổi khiến cuộc hẹn hóa hãi hùng.

(...)

Bạn có thể tìm thấy những bản nhạc nền được sử dụng trong chương trình tại forum Nhacvietplus và Blog Việt theo địa chỉ: http://forum.nhacvietplus.vn.
Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Audio Book bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email audiobook@dalink.vn


 

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Đã từng có người thương anh nhiều như vậy

Đã từng có người thương anh nhiều như vậy

Thanh xuân chúng ta ai cũng có mối tình khắc cốt khi tâm để rồi đánh mất và chỉ còn biết ngẩn ngơ tiếc nuối “giá như”. Thời gian là một đường thẳng, những gì đã qua chẳng thể quay lại bao giờ.

Blog Radio 733: Hạnh phúc không bao giờ rời bỏ chúng ta

Blog Radio 733: Hạnh phúc không bao giờ rời bỏ chúng ta

Có người đã đánh đổi cả tuổi trẻ, buông bỏ hoài bão, đánh rơi cuộc sống yên bình với hy vọng đổi lấy một cuộc sống hạnh phúc hơn. Đôi khi người ta lựa chọn sai lầm mà sai lầm nào cũng phải trả giá.

Đi qua thanh xuân nhìn lại, bạn đã thay đổi như thế nào?

Đi qua thanh xuân nhìn lại, bạn đã thay đổi như thế nào?

Có câu ai rồi cũng khác nhưng bạn có bao giờ dừng lại một chút để nhận ra mình khác như thế nào? Hàng ngày đối mặt với cái tôi của hiện tại, chính chúng ta cũng chẳng nhận ra mình đã khác xưa nhiều đến thế.

Blog Radio 732: Tạm biệt người yêu cũ, em phải kết hôn rồi

Blog Radio 732: Tạm biệt người yêu cũ, em phải kết hôn rồi

Cuối cùng tôi cũng không chịu nổi mà đứng dậy lao ra khỏi cái không gian ngột ngạt ấy, ngay khi cảm giác được những hạt mua lạnh buốt rơi trên người, tôi nhận ra mình có thể thở

Mang vết thương lòng làm bạn với màn đêm

Mang vết thương lòng làm bạn với màn đêm

Trong bóng đêm, những nỗi đau, những vết thương lòng được phơi bày ra một cách trần trụi nhất. Bạn đã bao giờ tâm sự cùng đêm?

Blog Radio 731: Cảm ơn em vì đã là người mà anh tin tưởng nhất

Blog Radio 731: Cảm ơn em vì đã là người mà anh tin tưởng nhất

Cám ơn em đã vì anh mà làm bạn, người yêu, và cả tình nhân của anh. Hãy luôn vui vẻ nhá, vì em khóc nhìn như con dở ý.

Cảm giác khi yêu người đàn ông có vợ

Cảm giác khi yêu người đàn ông có vợ

Yêu người đàn ông có vợ là phải chấp nhận tình yêu ấy luôn phải giấu giếm trong bóng tối, công khai là điều xa xỉ, càng không có chuyện họ bỏ vợ con để cưới nhân tình. Thế mà vẫn có không ít những cô gái nhẹ lòng sa ngã vào thứ tình yêu sai ngay từ lúc chưa bắt đầu ấy.

Chỉ chân thành là không đủ

Chỉ chân thành là không đủ

Có khi chỉ vì không chung đường, cùng hướng, suy nghĩ cũng khác mà dần cách xa nhau. Câu chia tay ai nói trước không quan trọng vì biết đâu đấy, kẻ nói ra câu chia tay mới là người đau nhất.

Blog Radio 730: Hạnh phúc là biết buông tay đúng lúc

Blog Radio 730: Hạnh phúc là biết buông tay đúng lúc

Sai lầm của nhiều người là để bản thân dính mắc vào tình yêu. Biết rằng trái tim người ấy không thuộc về mình mà vẫn cố giành giật bằng được cái xác rỗng. Ở bên cạnh người mình yêu và họ cũng yêu mình thì nơi đâu cũng là thiên đường.

Ai yêu nhiều hơn người đó khổ

Ai yêu nhiều hơn người đó khổ

Nếu bạn ở trong một mối quan hệ mà luôn phải giấu giếm, không thể công khai với những người xung quanh, vậy hãy tự hỏi xem người ấy có đặt bạn trong trái tim hay không, có muốn bạn bước vào thế giới của họ không?

back to top