Phát thanh xúc cảm của bạn !

Đốt cháy một mảnh tình bạn

2021-06-05 01:25

Tác giả: Kiệt.


blogradio.vn - Chúng mình còn trẻ con nhiều, cứ bỏ ngoài tai những lời như dao cứa, "Bạn giỏi như thế, sao mà con không bằng bạn?". Chúng mình cứ cố chấp tay nắm lấy bàn tay, và mình lại tưởng. Mình tưởng chúng mình có thể thật sự kiên trì.

***

Mình bỗng nhiên nhận ra, thật sự bản thân mình chưa bao giờ chiến thắng. Bất cứ người nào. Mình là một bậc hùng vương thất bại với thể chế hoang tàn. Mình vô dụng, bất tài, và mình lại không trưởng thành sớm hơn. Đến tận bây giờ mình mới nhận ra.

Mình có một người bạn từ hồi tiểu học, từng thân. Đã có một thời chúng mình rất thân thiết, như hình với bóng, như phượng với trường, như bằng lăng với phố, như cá nhỏ với biển khơi, tưởng như không chuyện gì có thể tách chúng mình ra, tưởng như dù thời gian có bào mòn tất cả, chỉ có tình bạn của chúng mình là vĩnh viễn bất diệt. Đã quá ngây thơ rồi phải chăng, khi mà mình cứ tưởng nhiều thứ như vậy, mong muốn nhiều rồi lại thất vọng nhiều như vậy.

Ngày chúng mình còn là con nít, chúng mình không biết tới những ganh ghét, giành giật, về những chuyện so bì ích kỷ như ai giỏi hơn ai, ai là người cố gắng nhiều hơn ai. Và, lẽ ra chúng mình không bao giờ phải biết, nếu như không vì người lớn. Bởi vì chúng mình thân quá, nên người lớn luân phiên so sánh coi trong chúng mình người nào tốt hơn, giỏi hơn, về văn nghệ, về ngoại hình, thậm chí là thành tích học tập hay những phong trào bề nổi. Chúng mình còn trẻ con nhiều, cứ bỏ ngoài tai những lời như dao cứa, "Bạn giỏi như thế, sao mà con không bằng bạn?". Chúng mình cứ cố chấp tay nắm lấy bàn tay, và mình lại tưởng. Mình tưởng chúng mình có thể thật sự kiên trì.

Đôi lần, mình cảm thấy thất vọng tràn trề bởi vì mình thua bạn trong một trò chơi. Đôi lần, trong mắt bạn vọng dậy những tia ganh ghét, căm phẫn với thành tích của mình, những lời mỉa mai không nên có giữa hai người bạn, những hờn ghen, ích kỷ, những ý nghĩ mà người lớn rắp tâm gieo rắc: Con phải hơn bạn, không thì mẹ xấu hổ biết bao.

Và, chúng mình dần xa cách, tới nỗi trong một buổi lễ trao giải còn không ngồi sát bên. Mình và bạn cứ trò chuyện, thế mà mình lại cảm thấy rõ ràng mỗi người mang thêm một cái vỏ bọc lạ lùng, một tấm mặt nạ che giấu sự ích kỷ, ganh ghét, mở miệng là nói: Tớ biết cậu hơn tớ mà.

Chiều nay, mình và mẹ của mình lên thư viện tỉnh nhận giải, là một cuộc thi nổi tiếng và mình giành giải nhất. Trong cả quá trình công bố giải, mình chỉ thầm cầu nguyện, mong sao cuộc thi chỉ lấy một giải nhất thôi, một là mình và không ai cả, hai là không phải mình và bất cứ người nào. Và, trớ trêu cho mình làm sao, mình và bạn lại cùng giải nhất.

Mình theo bản năng ngoái lại nhìn mẹ của mình, hai mắt mẹ mình sâu hoắm và không còn vui vẻ nữa. Mẹ còn tặc lưỡi một câu, không ngờ nó giải nhất giống như mình. Thế rồi mẹ không còn hào hứng với giải thưởng của mình nữa, như là mình không có trong tay cái gì, như là mình là một kẻ thất bại giữa chiến thắng vinh quang.

Cả trường bạn tung hô bạn, mình thì không. Đồng nghiệp mẹ mình chúc mừng bạn, mình thì không, dù cho mình giải nhất, thậm chí mình dám tự nhận là mình giỏi hơn bạn, ở bất cứ phương diện nào. Thế nhưng chiến thắng của mình lại bị chiến thắng của một người che lấp mất, giống như một nước không thể có hai vua, bạn là kỳ tích vậy thì mình là lẽ dĩ. Mình buồn nhiều, và lại một lần nữa bị những rắp tâm của mình làm cho mờ mắt.

Chúng mình chỉ là người thường thôi, tưởng thân thiết mà chưa qua nổi lòng hờn ghen, ích kỷ. Đố kị thiêu rụi từng tế bào trong người chúng mình. Đốt cháy một mảnh tình bạn, làm cho chúng mình không thể ở bên nhiều, tâm sự nhiều hơn nữa. Tình bạn của chúng mình chỉ tới thế mà thôi. Tình bạn mười mấy năm của chúng mình kết thúc rồi, mình biết thế, và mình buông tay, mình chọn lựa một lối thoát nhẹ nhàng dành cho cả hai chúng mình.

Và, bây giờ chúng mình chỉ là hai người lạ, từng rất thân. Mình buồn, nhưng mà mình có thể sống tốt. Đừng lo nhé, bạn mình, chúng mình chắc chắn rồi lại bình yên.

Mình bỗng nhiên nhận ra, thật sự bản thân mình chưa bao giờ chiến thắng. Bất cứ người nào. Thậm chí bao gồm cả bản thân mình nữa, mình không thể vượt qua tham vọng, ích kỷ của ngay bản thân mình.

Đại sứ Văn hóa Đọc 2021, ngày mười tám tháng năm.

© petrichoreth. - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Tôi chọn tuổi trẻ bước về phía trước l Radio Tâm Sự

Kiệt.

in lost.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Cảm ơn anh đã yêu thương em

Cảm ơn anh đã yêu thương em

Tôi chỉ muốn nói với anh “Cảm ơn anh vì mọi thứ, cảm ơn anh đã ở bên em khi em không có ai bên cạnh. Cảm ơn anh đã yêu thương em. Và cảm ơn anh khi anh luôn chờ đợi em”.

Món quà từ cánh chim – khi ẩn ức cá nhân hoà trộn cùng áp lực dân tộc

Món quà từ cánh chim – khi ẩn ức cá nhân hoà trộn cùng áp lực dân tộc

Con nít nào nhận biết thế giới từ sớm đều diễn vai con nít đạt hơn con nít bình thường. Cho nên dẫu có rình thấy bí mật của người lớn, chúng ta vẫn vờ tỏ ra ngờ nghệch.

Anh đi rồi có còn nhớ em không?

Anh đi rồi có còn nhớ em không?

Cô đã giữ lại thật nhiều, thật nhiều để rồi ôm những giấc mơ dài theo ngày tháng. Hồi còi của những chuyến phà đêm tan vào không gian vắng lặng làm cô nhớ về buổi chia ly, thật đẹp đến từng hình ảnh, thật gần gũi. Trên gương mặt cô ngấn lệ khi chuyến phà rời đi “Anh đi rồi có còn nhớ em không?

Không biết từ chối sẽ khiến bạn mệt mỏi, bạn không có trách nhiệm phải làm vừa lòng tất cả đâu

Không biết từ chối sẽ khiến bạn mệt mỏi, bạn không có trách nhiệm phải làm vừa lòng tất cả đâu

Nếu cứ sợ mất lòng bạn bè mà không dám từ chối, thì trước hết, bạn cần xem lại chất lượng mối quan hệ bạn bè của mình.

Sốt nhẹ

Sốt nhẹ

Mái tóc đỏ au chẳng phải vì nắng nhưng cũng che lấp đủ đôi gò má đương màu nắng.

Lá thư gửi chính mình: hãy học hỏi thật nhiều

Lá thư gửi chính mình: hãy học hỏi thật nhiều

Cô gái à, tôi chúc em một năm 18 tuổi nhiều niềm vui và trải nghiệm. Tôi sẽ gặp lại em. Sớm thôi.

Trưởng thành là khi thèm lắm những phút giây ấm áp bên gia đình

Trưởng thành là khi thèm lắm những phút giây ấm áp bên gia đình

Bạn thấy đấy trưởng thành đôi khi có thể không đáng sợ bằng tốc độ già đi của cha mẹ. Vậy nên ai còn cha còn mẹ hãy trân quý từng phút giây bên họ, trân quý từng phút giây bên gia đình thân yêu của mình, sẽ có ngày khi bạn ngoảnh lại có thể sẽ chẳng còn ai bên bạn, nhưng cha mẹ thì vẫn luôn luôn ở đó chờ bạn dù có ra sao.

Những chuyến xe nối liền mạch sống

Những chuyến xe nối liền mạch sống

Những chuyến xe đã nối liền mạch sống Dù ba miền vẫn chung lòng một trái tim Nâng đỡ đứa con đã ngủ giấc im lìm Lấy lại sức đã chìm vào quên lãng.

Tri kỷ ơi, người cứ mãi xa xăm

Tri kỷ ơi, người cứ mãi xa xăm

Không phải là yêu, chưa một lần nói “nhớ” Không phải chờ nhưng vẫn muốn hỏi thăm Tri kỷ ơi, người cứ mãi xa xăm.

Viết cho em giữa mùa vải chín

Viết cho em giữa mùa vải chín

Em gánh mùa đi khuất nẻo Kẻ lữ hành bỗng đơn côi Ngẩn ngơ nâng chùm vải chín Trông theo hồng bay bên trời.

back to top