Phát thanh xúc cảm của bạn !

Em thương anh bằng tất cả những gì có thể

2021-06-16 01:20

Tác giả: Kiệt.


blogradio.vn - Em thương anh, vừa hèn mọn, vừa ích kỷ. Em chỉ kiến tạo mà lại không gìn giữ, em không nỗ lực nhiều mà vội vàng buông thõng bàn tay, người tình của em, anh giận em rồi có phải không anh.

***

Mình vừa rơi. Mình buông thõng cả hai tay và chầm chậm rơi xuống. Mình rơi vào một thế giới có người tình của mình, có tình yêu hoàn mỹ với lời chúc tụng của những thiên thần, của thánh. Mình biết tất cả chỉ là ảo ảnh, chỉ là tại vì mình buồn quá, nhưng mà mình muốn viết một chút, ít thôi, cho anh.

Gửi người tình tương lai yêu dấu của mình.

Em tự thú, em quả thật là một con người khuyết thiếu, không hoàn hảo. Em không phải là người tốt, em làm tổn thương vô số người, dày vò vô số người, ngay cả những người thương em, và có lẽ là ngay cả anh. Em hay coi bản thân là trung tâm của thế giới, là chủ nhân của một th chế hùng cường, em ích kỷ, nhu nhược, và bất tài. Em là một quân vương tồi tệ. Em không biết trân trọng những người thương em, em không thể theo gót những người em thương. Tình yêu của em cứ hoài mập mờ trong sương ảo, trong mịt mùng, em không kiếm lối thoát, em không thể thoát.

Ơi, người tình yêu dấu của em, anh biết mà, em là tù nhân mang trong mình nhiều tội. Em bị gông chặt tâm hồn và xác thịt trong những lầm lỗi em phạm, nó tra tấn em, nó siết cổ em, và thả em rơi, rơi từ trời. Em bay bổng trong những câu chuyện em tự tạo ra, một thế giới không người, một người tình của riêng em. Em muốn. Em tham lam nhiều.

Và, em thương anh bằng hàng mi run rẩy, bằng mắt ướt, bằng một tấm lòng rách rưới nhiều chỗ. Em chỉ có thể thương anh bằng sự khiếm khuyết, bằng trái tim bị bào mòn bởi số phận, bằng oan trái, bằng những tiếng nấc tức tưởi nghẹn ngào. Em thương anh bằng những lần hờn giận của chúng mình, bằng những ích kỉ biện minh của em, và bằng lời nói yêu gói ghém trong làn mưa mỏng, trong những nhành hoa trắng em với anh cùng ước hẹn. Em thương anh, vừa hèn mọn, vừa ích kỷ. Em chỉ kiến tạo mà lại không gìn giữ, em không nỗ lực nhiều mà vội vàng buông thõng bàn tay, người tình của em, anh giận em rồi có phải không anh.

Em thương anh bằng những gì bần tiện nhất, còn sót lại trong thân xác của em. Thương anh bằng những giọt máu hồng, bằng tâm trí giằng nối rối ren, bằng toan tính mưu mô, bằng những nhẫn tâm ngu xuẩn của loài người. Em không thể cao thượng như thiên thần, em không phải thiên thần, em không thể nép sau những cánh hoa, em không thể cứ tiếp tục biện minh cho ngu hèn của mình. Em sống, và em cảm thấy chán ghét sự sống của em. Em cứ thế, cứ thế hoài, thương anh rồi lại yêu anh, nhung nhớ anh rồi lại tức giận anh, bằng số phận héo mòn của em, bằng những thiếu thốn em mang suốt mười mấy năm trời dài dằng dặc.

Em chuếnh choáng mất thôi. Em không biết thế nào là yêu, và có lẽ nhiều người thế mà không hề có ai bằng lòng yêu em. Người tình yêu dấu, anh có thật lòng yêu em không, hay chỉ là lòng chiếm hữu ích kỷ, chỉ là sự chinh phạt của một dũng tướng.

Em là quân vương trong th chế của em, là thánh của một thế giới không người. Em có bản ngã của em, có cái tôi và cái siêu tôi của em. Đến nỗi, một là em và không ai cả, hai là không phải em và bất cứ người nào. Người tình dấu yêu, người tình trong mộng của em, anh, bao giờ anh mới tới? Em chờ anh rất lâu rồi, em một mình rất lâu rồi, anh có thể tới sớm hơn dự kiến của những thiên thần hay không anh?

Em thương anh, dù là với một mảnh tình rách nát và trái tim rỗng tuếch vô cảm, nhưng mà anh hãy tin em nhé, người tình yêu dấu, trong lòng em còn cảm giác muốn yêu và em khao khát có anh yêu. Tình yêu trong em sôi sục mãnh liệt, như mạch nước ngầm trong rừng, như dung nham nóng bỏng trong lòng núi lửa, chỉ cần anh tới là phun trào.

Người tình yêu dấu, mắt ướt của em chờ anh, lòng em chờ anh, chờ anh tới tặng em một nhành hoa trắng.

© petrichoreth. - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

 

Replay Blog Radio: Đêm cho nỗi buồn rơi xuống vực sâu

Kiệt.

in lost.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Cảm ơn anh đã yêu thương em

Cảm ơn anh đã yêu thương em

Tôi chỉ muốn nói với anh “Cảm ơn anh vì mọi thứ, cảm ơn anh đã ở bên em khi em không có ai bên cạnh. Cảm ơn anh đã yêu thương em. Và cảm ơn anh khi anh luôn chờ đợi em”.

Món quà từ cánh chim – khi ẩn ức cá nhân hoà trộn cùng áp lực dân tộc

Món quà từ cánh chim – khi ẩn ức cá nhân hoà trộn cùng áp lực dân tộc

Con nít nào nhận biết thế giới từ sớm đều diễn vai con nít đạt hơn con nít bình thường. Cho nên dẫu có rình thấy bí mật của người lớn, chúng ta vẫn vờ tỏ ra ngờ nghệch.

Anh đi rồi có còn nhớ em không?

Anh đi rồi có còn nhớ em không?

Cô đã giữ lại thật nhiều, thật nhiều để rồi ôm những giấc mơ dài theo ngày tháng. Hồi còi của những chuyến phà đêm tan vào không gian vắng lặng làm cô nhớ về buổi chia ly, thật đẹp đến từng hình ảnh, thật gần gũi. Trên gương mặt cô ngấn lệ khi chuyến phà rời đi “Anh đi rồi có còn nhớ em không?

Không biết từ chối sẽ khiến bạn mệt mỏi, bạn không có trách nhiệm phải làm vừa lòng tất cả đâu

Không biết từ chối sẽ khiến bạn mệt mỏi, bạn không có trách nhiệm phải làm vừa lòng tất cả đâu

Nếu cứ sợ mất lòng bạn bè mà không dám từ chối, thì trước hết, bạn cần xem lại chất lượng mối quan hệ bạn bè của mình.

Sốt nhẹ

Sốt nhẹ

Mái tóc đỏ au chẳng phải vì nắng nhưng cũng che lấp đủ đôi gò má đương màu nắng.

Lá thư gửi chính mình: hãy học hỏi thật nhiều

Lá thư gửi chính mình: hãy học hỏi thật nhiều

Cô gái à, tôi chúc em một năm 18 tuổi nhiều niềm vui và trải nghiệm. Tôi sẽ gặp lại em. Sớm thôi.

Trưởng thành là khi thèm lắm những phút giây ấm áp bên gia đình

Trưởng thành là khi thèm lắm những phút giây ấm áp bên gia đình

Bạn thấy đấy trưởng thành đôi khi có thể không đáng sợ bằng tốc độ già đi của cha mẹ. Vậy nên ai còn cha còn mẹ hãy trân quý từng phút giây bên họ, trân quý từng phút giây bên gia đình thân yêu của mình, sẽ có ngày khi bạn ngoảnh lại có thể sẽ chẳng còn ai bên bạn, nhưng cha mẹ thì vẫn luôn luôn ở đó chờ bạn dù có ra sao.

Những chuyến xe nối liền mạch sống

Những chuyến xe nối liền mạch sống

Những chuyến xe đã nối liền mạch sống Dù ba miền vẫn chung lòng một trái tim Nâng đỡ đứa con đã ngủ giấc im lìm Lấy lại sức đã chìm vào quên lãng.

Tri kỷ ơi, người cứ mãi xa xăm

Tri kỷ ơi, người cứ mãi xa xăm

Không phải là yêu, chưa một lần nói “nhớ” Không phải chờ nhưng vẫn muốn hỏi thăm Tri kỷ ơi, người cứ mãi xa xăm.

Viết cho em giữa mùa vải chín

Viết cho em giữa mùa vải chín

Em gánh mùa đi khuất nẻo Kẻ lữ hành bỗng đơn côi Ngẩn ngơ nâng chùm vải chín Trông theo hồng bay bên trời.

back to top