Cô đơn thì mệt nhưng bớt đau
2021-06-07 01:30
Tác giả:
Kiệt.
blogradio.vn - Bởi vì lúc trước vội vàng xem anh ấy là cả thế giới, là cả bến thương thành đồ sộ trong lòng mình. Bây giờ anh ấy đi rồi, đi chinh phạt một miền đất kì thú hơn, kéo cả thế giới đi theo làm lòng này tan nát. Cô độc xâm chiếm lấy từng tế bào, người con gái ấy, bạn mình ấy, bị nỗi cô độc ăn mòn cả thân mình.
***
Hôm nay trời mưa, sau một tuần lễ nắng cháy như đổ lửa. Mình vốn tưởng mình quen với mưa rồi, nhưng mà không, qua những ngày nắng ròng mình dường như đã quên mất cái mùi mằn mặn phả vào không khí của mưa. Và, có lẽ cô đơn cũng vậy. Trải qua những ngày yêu đương cuồng nhiệt, bỗng dưng một ngày tình bỏ mình mà đi mất, dĩ nhiên sẽ hụt hẫng lắm, dĩ nhiên sẽ buồn trong lòng nhiều, dĩ nhiên cũng vụng về chối bỏ nỗi cô đơn. Sống lâu với cô đơn rồi, lại thấy, ừ thì cũng quen, lại chẳng cần yêu nữa.
Đến một thời điểm nào đó trong cuộc đời, con người sẽ lựa chọn chung sống cùng cô đơn. Không phải là không có ai ở bên săn sóc, càng không phải cảm thấy cô đơn dễ chịu như người tình, chỉ là cô đơn ấy, nhiều thêm một chút quạnh quẽ nhưng bớt đi bao phần khổ sở, vậy chẳng phải sẽ tốt hơn sao?
.jpg)
Mình có một cô bạn thân, rất thân, cũng vì thân lắm nên thành ra xót xa nhiều. Bạn mình yêu một chàng trai ngót nghét mười năm, một khoảng thời gian, một đoạn tình cảm mà mình còn chẳng dám mơ tới. Hai người họ yêu nhau, thương nhau lắm, những hôm đi chơi với mình còn toàn làm mình tức chết mất thôi. Mình cũng mừng cho bạn mình, cũng tưởng họ sẽ hạnh phúc, sẽ có nhau một mái ấm, một nhóc tì xinh xinh. Mười năm cơ mà, đủ để tình yêu tan vào trong cõi lòng, đủ để những đậm sâu nhất hằn ghi trong tâm tưởng. Mười năm cơ mà, đã trở thành mối tình thập kỉ, tưởng rằng sẽ chẳng thể buông tay, sẽ bên nhau đến lúc bạc trắng mái đầu.
Mình, bạn mình đều tưởng vậy. Nhưng mà không, họ chia tay rồi, một năm trước.
Chàng trai ấy chung quy lại, hóa ra cũng chỉ là một dũng tướng, ham chinh phạt những miền hoang vu. Bạn mình chỉ là một vùng đất anh ta từng ghé qua, từng in gót rồi cũng chán ngán quay lưng bỏ mặc.
Những mộng tưởng tan vỡ, hy vọng bao nhiêu thì thất vọng bấy nhiêu. Bạn mình hoàn toàn chơ vơ, giữa một đoạn tình cảm tưởng là bến bờ. Trong tay cô gái yếu mềm ấy không còn gì nữa, ngoài những hồi ức thoáng qua rồi vụt tàn như bông pháo. Tay chẳng nắm nổi cát, càng không nắm nổi một đoạn tình nay đã vỡ lở làm hai.
Đầu tiên, bạn mình cũng suy sụp, cũng đau lòng nhiều lắm. Muốn trách anh ta tại sao quá tàn nhẫn, muốn trách thời gian sao vô tình bào mòn tất cả. Rồi lại quay sang trách chính mình sao bàn tay quá yếu, trách tình sao tình mình quá mỏng, sao tình mình cứ đậm mãi nỗi cô liêu. Còn đâu nữa, những lần hò hẹn. Đâu nữa những lời thề suốt kiếp, những lời nói yêu nhau đến bạc đầu.
Mình cũng vô dụng lắm, cứ chơ mắt nhìn người con gái ấy chìm nghỉm vào cô độc. Cô đơn giống như một hố sâu vạn trượng chẳng thấy đáy, nhấn chìm một tình yêu, một nhành hoa và một trái tim chết yểu sau một đoạn tình kết. Bạn mình, chẳng còn ai bên cạnh nữa cả. Bởi vì lúc trước vội vàng xem anh ấy là cả thế giới, là cả bến thương thành đồ sộ trong lòng mình. Bây giờ anh ấy đi rồi, đi chinh phạt một miền đất kì thú hơn, kéo cả thế giới đi theo làm lòng này tan nát. Cô độc xâm chiếm lấy từng tế bào, người con gái ấy, bạn mình ấy, bị nỗi cô độc ăn mòn cả thân mình.
Ban đầu, cũng chẳng quen. Không quen nằm một mình trên cái giường rộng, không quen những đêm mất ngủ mà chẳng có ai pha tách sữa nóng cho. Những ngày buồn triền miên nhưng mưa vô tâm chẳng đến khóc cùng. Nỗi cô đơn cứ ập về, trào về trong bóng tối, nuốt chửng lấy thân xác khô rạc và trái tim chết yểu đớn đau ấy.

Nhưng rồi, thời gian vẫn là liều thuốc tuyệt vời nhất, phải không bạn mình ơi. Thời gian bào mòn được tình cảm, cũng sẽ bào mòn được những nỗi niềm đau đớn này. Bạn mình, cô gái ấy đã tập cười nhiều hơn, đã biết thương lấy chính mình, cũng biết tự lau đi nước mắt, tự giấu đi những tiếng nấc nghẹn, dù cho lắm lúc vụng về. Cô gái ấy đã ra ngoài nhiều hơn, đã tự mưa cho mình một bó hồng cắm ngoài phòng khách. Cô gái ấy từng bước, từng bước xây lại thế giới không bóng người kia, chầm chậm đứng dậy sau một lần bị đày đọa khốn cùng. Thế nhưng, lạ lắm, bạn mình vẫn cứ cô đơn, đi sớm về khuya, một mình hoài như thế.
"Cô đơn hoài vậy, bộ mày không mệt à?"
"Mệt thì mệt chứ, nhưng bớt đau."
Đến một thời điểm nhất định trong cuộc đời, mỗi người, thay vì trốn tránh và sợ hãi nỗi cô đơn, họ lại chọn cô đơn trở thành người tình cho riêng mình. Dĩ nhiên sẽ chẳng ai yêu thích gì cô đơn, cô đơn không thể lau nước mắt, cũng không thể ôm lấy người ta những đêm khuya yếu lòng. Dĩ nhiên sẽ chẳng ai thích tự gặm nhấm khổ sở khi nhìn người ta tay trong tay dạo phố, chẳng ai thích một mình giữa chốn tấp nập đông vui. Thế nhưng, sau khi bước qua một đoạn tình vỡ lở mới biết, thật ra cô đơn thì cũng mệt nhiều đấy, nhưng còn hơn là đớn đau sau tàn cuộc một mối tình.
Tại sao thượng đế lại tạo ra cho con người hai bàn tay?
Để họ tự ôm lấy chính mình. Tuy nhận về chút ít cô đơn, nhưng bớt đi bao phần khổ sở, chẳng phải lụy tình vì ai nữa, cũng chẳng bị ai lăng trì tổn thương trái tim mềm yếu này.
Vậy thôi.
© petrichoreth. - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Blog Radio 632: Giới hạn của tình yêu
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không
Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)
Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)
Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)
Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)
Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”
Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng
Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.
Khi tuổi tác trở thành gánh nặng
Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.
Tôi của những năm tháng 17
Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống

















