Đơn phương một người có lẽ rất khó khăn
2024-09-16 18:45
Tác giả:
Hạ Vũ
blogradio.vn - Bởi mỗi khi cô ngồi yên trong lớp vì thời gian nghỉ giữa tiết không nhiều, cứ mỗi lần nhìn vu vơ ra ngoài lại sẽ bắt gặp ánh mắt của cậu ta. Mặc dù ngay sau đó cậu ta đều đánh mắt đi chỗ khác, nhưng làm sao mà che dấu được sự thật.
***
Cô gái ấy lớn lên trong tình yêu thương của cha mẹ, có ngoại hình ưa nhìn, tính cách năng động nhiệt tình vô tư. Khi còn nhỏ, trên mặt cô bé có vài nốt ruồi đen, là những khuyết điểm nhỏ khiến cô thiếu tự tin, mọi người hay vô ý trêu trọc cô vì điều đó. Cậu ta cũng không phải là ngoại lệ. Tuy nhiên, bạn bè và người thân của cô bé chẳng mấy khi quan tâm đến nó, họ chỉ biết cô bé là một đứa trẻ ngoan, chăm chỉ và thành tích học tập cũng rất tốt. Cô bé cứ như vậy mà trưởng thành một cách bình yên.
Lớn lên rồi ngoại hình cô bé ấy ngày càng thanh tú. Vóc người thon nhỏ, làn da trắng bật, đặc biệt là nụ cười cực kỳ tươi tắn khiến ai nhìn thấy cũng phải cười theo. Có ngoại hình xinh xắn, lại học giỏi nổi bật nên cô nhận được nhiều sự yêu mến của mọi người hơn, chính bản thân cô cũng nhận thức được điều đó.
Và rồi như một quy luật tự nhiên, người đã từng chê bai, lấy khuyết điểm trên mặt cô ra để trêu đùa lại phải lòng cô gái ấy, rất si tình, cũng rất đáng thương.
Có lẽ bắt đầu từ năm học cô chuyển sang một ngôi trường khác, lúc ấy họ đều mới chỉ là những thiếu niên, cực kỳ trẻ con và vô tư hơn bao giờ hết. Cô nghĩ là bắt đầu từ lúc đó, vì đó là thời điểm lần đầu tiên cô biết cậu bạn ấy thích mình qua lời của những người bạn khác. Đối với sự việc ấy, cô chẳng mảy may có cảm xúc gì, thậm chí không mấy vui vẻ vì cô chẳng ưa cậu ta, chẳng có ai lại có thiện cảm với người đã từng chê bai mình cả. Cô không quan tâm cũng không để ý đến điều đó. Nhưng dường như cô cảm nhận được việc cậu ta thật sự thích mình từ những lần gặp nhau như thể rất tình cờ trên đường, cậu ta hỏi rất nhiều thứ, nói rất nhiều và đi quá đường về nhà để có thể đi cùng cô thêm một chút nữa. Vì đã từng học cùng lớp nên họ kết bạn trên facebook cùng nhau, và cô biết đó là phương thức duy nhất để cậu ta nói chuyện với mình. Với tình cảm này, cô gái cực kỳ cảm ơn nhưng thật sự cô không có tí tình cảm nào với cậu bạn ấy cả, tình cảm của cậu bạn ấy càng lớn, cô càng cảm thấy không được tự nhiên.
Và điều vô lý nhất là khi những người bạn học ở trường cũ của cô cho rằng, cậu ta thích cô thì cô phải có trách nhiệm đáp lại tình cảm đó. Điều này thật điên rồ, tại sao cô lại phải làm như thế. Và cậu ta cứ ngày càng lấn chiếm cuộc sống của cô, xuất hiện xung quanh cô ngày càng nhiều, nhờ bạn bè lừa cô đến nơi để tỏ tình trong khi họ đều biết cô không hề thích điều đó, và thậm chí cậu ta còn giả làm một người lạ và tán tỉnh cô trên facebook... Và sự thiện chí cuối cùng của cô đối với người này cũng hoàn toàn biến mất, cô đặc biệt ớn lạnh với sự điên rồ của cậu ta. Tình cảm đơn phương đó khiến cô cảm thấy khó chịu và sợ hãi.

Cô cự tuyệt thẳng thắn, thêm cả người bạn thân của cô ngay thời điểm đấy cũng thêm mắm dặm muối vào lời của cô nên cậu ta cũng dừng lại, không làm phiền cô thêm nữa.
Một năm sau, khi thi vào cấp 3, cô về học tại một ngôi trường gần nhà, những người bạn cùng học tại trường mới, trường cũ của cô đều học ở đây. Và một lần nữa, cô gặp lại cậu bạn kia. Họ học khác khối nhau, nhưng không hiểu sao lớp học lại được xếp ngay bên cạnh. Tuy nhiên, 3 năm liền, họ đều không nói chuyện với nhau, đều khéo léo tránh mặt nhau trong mọi tình huống. Cái nhìn của cô về cậu ta vẫn không thay đổi, cậu ta vẫn rất trẻ trâu, rất tùy hứng, không có một điểm thay đổi trưởng thành. Thỉnh thoảng, không, phải nói là thường xuyên, cứ mỗi khi giải lao, các lớp lại ra hành lang đi qua đi lại, học sinh ngồi trên lan can nói chuyện với nhau. Khi ấy, có một người sẽ luôn hướng ánh mắt về lớp bên cạnh. Cô biết điều đó. Bởi mỗi khi cô ngồi yên trong lớp vì thời gian nghỉ giữa tiết không nhiều, cứ mỗi lần nhìn vu vơ ra ngoài lại sẽ bắt gặp ánh mắt của cậu ta. Mặc dù ngay sau đó cậu ta đều đánh mắt đi chỗ khác, nhưng làm sao mà che dấu được sự thật.
Lên cấp 3, cô càng ngày càng tỏa sáng, đó là thành quả của sự chăm chỉ và nỗ lực. Cô liên tục đạt thành tích cao trong các cuộc thi, tự tin trong mọi hoạt động, thân thiết, giúp đỡ bạn bè, rất khiêm tốn cũng rất đáng yêu. Trong mắt các lớp khác, cô được xem là người đầy đủ công, dung, ngôn, hạnh. Nhưng trong mắt các bạn trong lớp cô vừa là người dịu dàng, điềm đạm, vừa là người ngu ngơ, đáng yêu hết sức. Mỗi lần cô đi qua lớp bên cạnh trong giờ học, mọi ánh nhìn đều khiến cô mất tự nhiên mà đi nhanh hơn một chút.
Ba năm cấp 3 của cô trôi qua thật tươi đẹp và rực rỡ dù không có mối tình nào ở năm cô 17 tuổi. Thật ra không chỉ mình năm 17 tuổi, mà từ nhỏ đến giờ cô còn chưa một lần thích ai, đừng nói là yêu người khác. Ngay cả khi đang học cấp 3, cô cũng đã xác định đây sẽ là khoảng thời gian huy hoàng, đẹp nhất cuộc đời mình. Lên đến đại học, cuộc sống có vẻ thầm lặng hơn.
Mỗi ngày cô đi học 1 buổi, sẽ có hẳn 1 buổi còn lại nhàn nhã ở trong phòng. Chỉ đi học và ở trong phòng, thi thoảng đi loanh quanh xung quanh nơi cô học cùng các bạn. Cô không thích đi chơi, không thích mấy hàng quán đông người ngột ngạt. Và bởi vậy, cô cũng không có nhu cầu yêu đương. Vậy mà lại có người đơn phương cô suốt 5 năm liền. Thật ra ở trường đại học, cô cũng thỉnh thoảng sẽ chú ý đến cậu bạn cùng lớp, người đã từng nhiệt tình giúp đỡ cô công việc chuyển Đảng ở năm nhất đại học. Cậu bạn ấy trầm tính, ít nói nhưng cực kỳ đáng tin, cứ lặng lẽ ngồi ở chỗ không gần cũng không xa cô mấy. Để cảm ơn sự giúp đỡ, cô đã từng tận tay đưa cho cậu ấy một chai nước với mấy cây kẹo, khi ấy, từ mặt tới tai rồi đến cổ cậu ấy đều đỏ bừng lên không nói được gì cả. Cô thấy cũng thật ngây ngô.
Đến bây giờ, có trưởng thành hơn một chút, cô đã không còn quá bận tâm về việc người ta thích hay ghét bản thân mình nữa nếu họ không phải là người có ảnh hưởng đến cuộc sống của cô. Cái người thích cô đến tận 5 năm kia cô cũng đã không còn cảm thấy kinh ghét nữa, cứ từ tốn nói chuyện mỗi khi tụ tập bạn bè mà thôi.
Ánh mắt của cậu ấy, đúng là không thể nào nói dối được. Ánh mắt của một kẻ si tình luôn chân thành như thế, ánh mắt của một kẻ đã si tình lại đơn phương thì còn suy hơn. Nó chứa nỗi buồn man mác, cảm giác bất lực khi biết rằng tình cảm của mình sẽ làm cho người ta chán ghét. Cậu ấy suốt 5 năm trời, một mình kìm nén cảm xúc, một mình dõi theo cô, bản thân rõ ràng biết người ta không thích mình, rõ ràng vừa mệt mỏi vừa xót xa lại không có cách nào từ bỏ. Tình cảm chính là thứ khó nói, cũng khó kiểm soát như vậy. Có lẽ tôi sẽ nói rằng tình yêu không có lỗi, nhưng nếu không phù hợp ở bất kỳ một mặt nào, tình yêu đó sẽ trở thành nỗi đau, như cái dằm nhỏ ghim vào da thịt, rất nhức nhối nhưng cũng rất khó lấy ra.
Hy vọng rằng ai cũng được yêu một cách chân thành, chúc những người có tình sẽ đến được với nhau.
© Hạ Vũ - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Hy Vọng Bạn Sẽ Mạnh Mẽ Vượt Qua Mọi Giông Bão Cuộc Đời | Radio Chữa Lành
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Chấp niệm
Nếu có thể gửi một điều gì đó về quá khứ, tối sẽ quay lại một buổi chiều tan học, bước chậm lại một chút, quay đầu nhìn phía sau - và mỉm cười với chàng trai luôn giữ khoảng cách ấy. Để anh biết rằng, dù muộn màng, tôi đã thấy anh. Và rằng, yêu một người không có nghĩa là phải đi cùng họ vào bóng tối. Đôi khi yêu là ước mong người ấy đủ can đảm ở lại với ánh sáng - ngay cả khi mình không còn ở đó nữa.
Chẳng muốn làm cái bóng của bất kỳ ai
Đã bao giờ bạn tự hỏi, “Mình là ai giữa cuộc đời này?”... Mỗi người sẽ có một câu trả lời khác nhau, có người có thể dõng dạc tuyên bố về bản thân một cách đầy tự hào, có người chỉ khiêm tốn nhẹ đáp nhưng ánh mắt thì tràn đầy ý cười, có người lại chọn cho mình một khoảng lặng và có người… lại chẳng có nổi lời giải đáp.
Thời thanh xuân đáng nhớ
Đôi khi bản thân sẽ nhận ra một điều rằng việc bạn lớn lên đi kèm với quãng thời gian thanh xuân sẽ trở thành kí ức đẹp ở mỗi người . Thanh xuân chúng ta có những lúc vui tươi hay trải qua nhiều biến cố không đáng có nhưng không sao bởi vì đó chỉ là một phần thử thách mà cuộc đời cho bạn để giúp bản thân trưởng thành hơn chín chắn hơn trong mọi suy nghĩ.
Sau tất cả cũng quay về bên nhau
Có lẽ, trước khi cô ấy mất đã kể hết sự thật với chúng. Thế nên, khi em và con dọn đến sống cùng thì chúng rất vui. Bắt đầu từ nay gia đình này sẽ tô thêm màu sắc hạnh phúc và em sẽ thay phần cô ấy để nuôi dạy hai đứa nhỏ nên người. Cảm ơn vì cô ấy đã luôn tử tế nhất có thể với em và em hi vọng ở nơi xa ấy cô ấy đã có thể mỉm cười hạnh phúc rồi.
Em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?
Sau một năm tôi hẹn anh vào ngày trời mưa mùa hạ và rồi anh lại hỏi tôi " em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?" . Khi tôi là một cô gái tràn đầy năng lượng hay khi tôi là một cô gái tĩnh lặng thì anh vẫn dành câu hỏi đó cho tôi. Tôi hiểu vì sao lại thế nhưng câu trả lời của tôi vẫn chỉ là " em ổn".
Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên
Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.
Dư âm
Có lẽ với chị Sáu điều khiến chị vui nhất, tự hào nhất chính là ba đứa con. Tụi nhỏ như ba ngọn đèn soi rọi để chị bước đi trong đêm tối. Hễ chị lỡ một nhịp, tụi nhỏ lại kéo chị một cái, kéo chị đi về nơi sáng hơn.
Mắt em sao buồn thế?
Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.
Ngôi nhà hạnh phúc
Những ngày đông đến, gió thổi hun hút ngoài hiên, mẹ lại ngồi bên khung cửa sổ đan áo len cho chúng tôi. Đôi tay mẹ thoăn thoắt, từng sợi len như dệt thành bao thương yêu thầm lặng. Chị tôi ngồi kế bên, vừa gỡ rối sợi len, vừa khe khẽ hát mấy câu vọng cổ. Còn cha, khi rảnh, lại kể chuyện ngày xưa cho chúng tôi nghe, giọng cha trầm ấm hòa cùng tiếng mưa tý tách ngoài hiên. Ngôi nhà nhỏ khi ấy ấm hơn bất kỳ ngọn lửa nào.
Khi tình yêu không còn nữa
Tôi chẳng cần phải sống vì bất cứ ai, nhìn sắc mặt hay chịu chi phối cảm xúc của người khác. Nhưng rồi tôi nhận ra nhiều khi ly hôn không phải là chúng ta kết thúc cuộc hôn nhân không hạnh phúc mà là mở ra cho chúng ta một bước tiến mới. Có thể là những ngày bình yên hay những ngày mà chúng ta phải tự đối diện với khó khăn thay vì có chồng hay vợ bên cạnh cùng vượt qua.














