Phát thanh xúc cảm của bạn !

Đời của mình, mình cứ vẽ cho xinh

2023-05-18 01:25

Tác giả: YuNguyen


blogradio.vn - Thật ra chênh vênh cũng là một đặc trưng của tuổi trẻ. Chẳng có ai không lo lắng về tương lai nhưng quan trọng bạn đặt bản thân mình vào những vị trí phù hợp, vừa sức, vừa tầm. Đừng quá ép chặt bản thân vào những khuôn khổ khắc nghiệt. Chúng mình cũng chỉ là con người, rất yếu đuối và mỏng manh đấy thôi! Thế nên, đừng lo lắng quá, hãy tự thương bản thân và dịu dàng với nó một chút nhé.

***

Sống giữa lòng thành phố, nhưng tôi vẫn cảm thấy cô đơn, mỗi ngày một tệ dần. Tôi có cảm giác như nó đang lấn chiếm tâm hồn tôi từng chút một. Mỗi việc tôi làm, mỗi lời tôi nói, tôi đều có cảm giác không thể thu hút đối phương. Và việc đó đã làm cho tôi thu mình lại với cả thế giới. Người ta thường nói, cô đơn không đáng sợ, đáng sợ nhất là không biết mình cô đơn vì điều gì.

Tôi là một sinh viên đại học bình thường, không quá giỏi không quá xuất sắc trong mọi lĩnh vực. Chỉ là tôi đang cố gắng gồng gánh giữa những khó khăn tôi gặp phải hoặc đơn giản chỉ là cứu lấy sức sống mỗi ngày. Có những lúc thật tệ, thật khó khăn mà tôi nghĩ chẳng ai thèm lắng nghe lấy một lời than vãn từ tôi. Bản thân tôi cũng không muốn đem năng lượng tiêu cực làm chùng xuống cảm xúc của người khác, vì thế tự bao giờ tôi lại trở thành một kẻ “đùa giỡn với cảm xúc của chính mình”. 

Thật ra lắm lúc tôi cũng muốn tìm ai đó, thân quen cũng được, xa lạ cũng được, chỉ cần nghe tôi nói, hoặc có thể thở dài một cái cùng tôi, cũng mãn nguyện.

buong

Năm đầu tiên tôi chân ướt chân ráo lên thành phố để theo đuổi ước mơ. Ước mơ của một kẻ bình thường như tôi chỉ là trở thành một nhân viên gì đó rồi sau đó sẽ có một gia đình ổn định. Tôi lúc đấy nghĩ thế là đủ, không ước gì cao sang, không mơ mộng hão huyền. Tôi muốn sống cho thực tại, lo tốt cho bản thân và gia đình sau này.

Rồi mọi chuyện không như tôi đã nghĩ như thế. Tôi nhận ra, cuộc sống tôi đầy cám dỗ và sa ngã. Những lời mời chào, những thứ mà tôi cảm thấy lạ lẫm hoàn toàn xa lạ đối với một đứa không biết gì như tôi. Tôi bắt đầu sợ, sợ mọi thứ, và bản thân càng thu mình trong chiếc vỏ bọc mà chính mình tạo ra. Ngại tiếp xúc, ngại làm quen và ngại có những mối quan hệ mới. Đến bây giờ vẫn không hiểu vì sao tôi lại sợ đến thế. Suốt ngày tôi chỉ quanh quẩn đi học, đi làm, rồi về phòng thu mình với chiếc Smartphone xem những thứ vô bổ cứ lặp đi lặp lại như một vòng tuần hoàn vô định.

Tôi của những năm tháng cấp ba là một người năng động, nói cười không gượng gạo như bây giờ. Tôi bắt đầu tự hỏi chính bản thân tôi đang làm sao vậy, tại sao tôi ra nông nổi như thế này? Tôi của những năm tháng cũ đã sôi nổi đã vẻ vang như thế. Mà tại sao từ ngày bước chân lên thành phố hình tượng ấy trong tôi hoàn toàn sụp đổ.

Sau những ngày tháng chật vật, tôi nhận ra mình bị stress. Không phải do vấn đề về học tập, kinh tế lại càng không, còn chuyện tình yêu thì tôi không dám nghĩ tới. 

se-den-luc-phai-chap-nhan

Tôi stress là bởi vì tôi đã đặt ra quá nhiều mục tiêu quá nhiều sự mong đợi ở bản thân và rồi tôi chẳng biết nên làm gì để mở đầu nó. Cũng chẳng biết nên bắt đầu từ đâu. Rồi tôi tìm hiểu linh tinh trên mạng về stress và cách đối diện với nó. Bởi lẽ tôi muốn thoát ra cái tình trạng tồi tệ của tôi lúc đó, càng nhanh càng tốt. Và rồi tôi cũng làm được, không hẳn là hoàn toàn nhưng tôi đã biết cách thoát stress là đối diện với chính nó. Xem lại mình đã và đang làm gì với một mớ hỗn độn trong đầu và tìm ra nguyên do tại sao nó lại làm tôi khủng hoảng về mặt tinh thần như thế. Nhưng thật ra stress không đáng sợ, đáng sợ nhất là mình không biết mình đang stress.

Thật ra chênh vênh cũng là một đặc trưng của tuổi trẻ. Chẳng có ai không lo lắng về tương lai nhưng quan trọng bạn đặt bản thân mình vào những vị trí phù hợp, vừa sức, vừa tầm. Đừng quá ép chặt bản thân vào những khuôn khổ khắc nghiệt. Chúng mình cũng chỉ là con người, rất yếu đuối và mỏng manh đấy thôi! Thế nên, đừng lo lắng quá, hãy tự thương bản thân và dịu dàng với nó một chút nhé.

Mọi chuyện trên đời, điều gì cần xảy xa thì phải xảy ra. Người nào cần gặp thì bạn sẽ gặp. Đừng lo, mọi thứ đã được an bài cả rồi. Đời của mình, mình cứ vẽ cho xinh.

© YuNguyen - blogradio.vn

Xem thêm: Mùa Hạ Năm Nay Vẫn Thơm Mùi Nắng Cũ

YuNguyen

be yourself, be happiness

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Đạo đức dựa trên cảm xúc hay lý trí

Đạo đức dựa trên cảm xúc hay lý trí

Nhưng đạo đức không chỉ dựa trên lý trí mà cần có cảm xúc. Như những thứ vừa được nêu trên chúng ta chỉ vừa xét đạo đức thuần túy về mặt lý trí mà bỏ qua hết mọi yếu tố cảm xúc. Thế nhưng khi xét đối tượng là con người thì không thể phủi đi hết mọi cảm xúc đi được.

Khi nỗi đau không còn là nỗi đau (Phần 1)

Khi nỗi đau không còn là nỗi đau (Phần 1)

Mỗi người đều có một cuộc sống riêng, không ai có thể sống thay cuộc sống của ai cả. Vậy nên, nếu cậu luôn sống trong lo sợ cái nhìn và sự phán xét của người khác về bản thân, thì rốt cuộc cậu sẽ không biết mình là ai và ý nghĩa cậu tồn tại là gì.

Anh ơi! Đơn phương nó đau lắm anh

Anh ơi! Đơn phương nó đau lắm anh

Sao em không thể buông bỏ được thứ tình cảm này Em biết bản thân mình thương anh Không nỡ để anh một mình với thế giới phức tạp ngoài kia Một thế giới không tươi đẹp như trong cổ tích

Đội trưởng ba

Đội trưởng ba

Một đôi tay, một cái đầu và cả một trái tim của một người đội trưởng, mà suốt đời cô biết cô sẽ luôn gọi ba một cách thân thương một cách yêu thương như thế, là đội trưởng ba.

Cõi lòng buồn tênh

Cõi lòng buồn tênh

Người xưa có nhớ không em Ngày xưa anh nhớ buổi chiều nắng say Hồn đẹp xinh, tựa làn mây Khối tình không trọn mộng nào chua cay

Thật tốt khi em đã chọn yêu thương cuộc sống này! (Phần 2)

Thật tốt khi em đã chọn yêu thương cuộc sống này! (Phần 2)

Nhưng khi nghĩ đến từ nay, nụ cười má lúm đồng tiền ấy của cô sẽ dành riêng cho một người đặc biệt thì tim cậu lại quặng thắt. Có hay chăng những điều mà chúng ta không thể nói ra sẽ luôn biến thành một nỗi đau?

Review sách “Quản Lý Nghiệp - Khai mở thành công cá nhân & thịnh vượng tài chính dưới góc nhìn Phật Giáo”

Review sách “Quản Lý Nghiệp - Khai mở thành công cá nhân & thịnh vượng tài chính dưới góc nhìn Phật Giáo”

Đọc “Quản lý Nghiệp” để tìm hiểu & ứng dụng 8 quy luật của “Quản lý Nghiệp”. Và bạn sẽ nhận ra, những gì mà bạn tạo ra cũng sẽ quay lại với bạn, trong cuộc sống & công việc của bạn.

Kỷ niệm xưa

Kỷ niệm xưa

Ngồi buồn nhớ kỷ niệm xưa Anh nhìn chốn cũ lơ thơ cõi lòng Sông đã cạn, tình hư không Sao em không nghĩ duyên nồng năm xưa

Một miền kí ức

Một miền kí ức

Tớ đã biết trước điều đó, nhưng mỗi ngày bước vào lớp học, nhìn thấy cậu, tim tớ lại hẫng một nhịp. Tớ chẳng thể ngăn mình quay sang nhìn cậu, mặt cho tớ và cậu ngồi cách nhau hai dãy bàn.

Tuổi của mụ

Tuổi của mụ

Bởi thế mà tính thêm “tuổi mụ” chính là cách con người bày tỏ lòng biết ơn, sự tri ân dành cho những hi sinh, đau đớn về cả thể xác lẫn tinh thần mà người mẹ đã trải qua, đã đánh đổi để có được mình ở hiện tại.

back to top