22 đứng giữa chênh vênh
2023-05-17 01:30
Tác giả:
Thảo
blogradio.vn - Tôi hay nghĩ lung tung, tôi hay bối rối ở một khoảnh khắc nào đó. Chẳng kịp chữa lành hay gì cả, vết thương ngày một lúc sâu hơn. Chênh vênh trên mọi thứ, trùng xuống đến vô hạn của biên độ nhịp sống. Suy nghĩ chấp niệm của tôi mãi dừng lại ở một vài năm trước, mãi đứng lại lặng nhìn cái đỏng đảnh yêu kiều. Dù 20 hay 30 dù bao nhiêu năm đi chăng nữa, dù có cả tá lý do thì có một thứ hàng vạn năm cũng không thay đổi.
***
Có những ngày dừng chân suy nghĩ lâu đến thế. Có những ngày mải mê cuốn theo dòng xoáy công việc ngột ngạt đến thế. 22 tuổi tôi chẳng có gì ngoài tôi của tuổi trẻ. Tôi đã sống những ngày như thế, lựa chọn cho mình một cuộc sống của kẻ dị biệt. Đúng “dị biệt” không hơn không kém. Mà chẳng phải là tôi phóng đại lên. Vốn dĩ nó là guồng quay của riêng tôi, nó tự nhiên hơn bao giờ hết. 22 sóng xanh, vượt qua cái ngưỡng hai mươi.
Tôi chẳng rõ là trưởng thành hay đang chênh vênh giữa cánh cửa phải trưởng thành. Lần đầu tiên tôi chịu áp lực công việc, lần đầu tiên tôi biết đồng tiền kiếm ra thực sự khó, lần đầu tiên tôi thở dài một tiếng dưới cái khói cay xè mắt lúc tối muộn. Chưa bao giờ tôi ghét về nhà đến thế. Cái căn nhà thênh thang giữa Hà Nội, mà lại chẳng phải căn nhà nhỏ bé có ba mẹ. Ngày tháng chênh vênh giữa chốn đô thị, tôi lảng tránh đi cái nơi gọi là nhà ấy.
Mùa hoa tìm lại chốn cũ, chiều tà hắt lên ánh hoàng hôn đỏ rực. Cái bóng hoàng hôn ấy chưa bao giờ tôi lại ngắm nhìn đăm chiêu đến vậy. Phải chăng chấp niệm về cái thoáng xưa kia nơi chỉ là đồng ruộng mênh mông, hay đơn thuần là gian bếp nghi ngút khói nhà ngoại. Tôi chẳng dám chắc bản thân còn nhớ rõ cái thanh âm của thuở lấm bùn gai hay là tiếng vọng của một vệt kí ức chói lòa của một đời người dang dở. Chưa đi hết hai phần ba cuộc đời, chưa nếm trải đủ vị của cái ngọt cái đắng trong từng hành trình, chỉ biết là có một gia đình nhỏ luôn tràn đầy thanh âm.
Có những chiều buồn đến lạ. Mọi thứ như đổ dồn lên hai vai. Thực ra tôi chẳng ghét Hà Nội, thực ra tôi lại yêu nó trong con mắt khác của đời thường. Nhưng bởi lẽ trong đáy mắt đôi lúc ta cũng nhìn được góc khuất, chẳng thể nhìn mãi được màu xanh. Chạy đi đâu để biết mình còn tồn tại, chạy đi đâu để kiếm tìm lại chính chúng ta của xưa kia. Đâu còn những tiếng vọng nô đùa với đám bạn, cũng chẳng còn bức tranh ngây ngô của viên phấn bẻ đôi hai đứa vẽ.
Tháng tư đỏng đảnh mang nét yêu kiều, nàng bân kịp may áo mới ghé qua, đượm lại một chút gì lưu luyến. Mùa này bưởi nhà ngoại ra hoa nhiều lắm. Cái hương thơm ngào ngạt ấy, kéo ta thoát khỏi giữa bộn bề lo toan nơi khói bụi thành phố.
Tôi đang trong một mối quan hệ đầy bất ổn, một công việc cũng chưa đâu vào đâu, việc học hành cũng trong chặng đường cuối. Kể ra cũng có lúc thấy bản thân mình kém cỏi quá, thực ra ai cũng muốn làm nhân vật chính trong câu chuyện đầy viên mãn. Nhưng đời đôi khi đâu phải phim. Có lúc tôi chỉ muốn trở thành vai phụ mờ nhạt trong mắt người ta cũng được, nhưng sẽ là vai chính trong gia đình có ba mẹ. Kết thúc chẳng cần bên một hoàng tử nào cả, chỉ cần là công chúa của bố thôi.
Bình yên nơi cuối trời xa vắng. Một góc hoàng hôn dần vụt tắt. Đi qua ngàn dặm xanh, lấp ló phía sau lưng là một thứ ánh sáng chói lòa. Mùa ban trắng tớ nhìn về phía cậu, hoa rơi đầu mùa bắt gặp những cơn mưa lạ lẫm. Ừ đúng, chính cậu trong gương mặt của kẻ đôi mươi đi tìm hạnh phúc. Tôi cũng chẳng quá già nhưng cũng chẳng phải trẻ con.
Mọi thứ trong tôi ẩm ương lưng chừng ở tuổi khao khát về những điều mới mẻ. Có thể tôi già cỗi, nghĩ về thanh âm của hoài niệm. Có thể tôi đủ mạnh mẽ đối diện với thực tại, nhưng cũng có thể tôi từng rơi nước mắt trong thâu đêm góc tối. Thành phố đôi khi với tôi là thứ gì đó tồi tệ thậm chí là khủng khiếp.
Họ đang tìm cái gì đó trong tâm tưởng. Tìm một thứ gì đó chữa lành nhỉ, trả lại chính mình cho chính mình. Trong đáy mắt trời xanh là vĩnh viễn. Chẳng biết rộng dài là bao nhiêu, cũng chẳng rõ tận cùng là khoảng trời nào.
Tôi hay nghĩ lung tung, tôi hay bối rối ở một khoảnh khắc nào đó. Chẳng kịp chữa lành hay gì cả, vết thương ngày một lúc sâu hơn. Chênh vênh trên mọi thứ, trùng xuống đến vô hạn của biên độ nhịp sống. Suy nghĩ chấp niệm của tôi mãi dừng lại ở một vài năm trước, mãi đứng lại lặng nhìn cái đỏng đảnh yêu kiều. Dù 20 hay 30 dù bao nhiêu năm đi chăng nữa, dù có cả tá lý do thì có một thứ hàng vạn năm cũng không thay đổi.
© Thảo - blogradio.vn
Xem thêm: Phụ Nữ Chỉ Khóc Vì Người Đàn Ông Xứng Đáng
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không
Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)
Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)
Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)
Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)
Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”
Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng
Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.
Khi tuổi tác trở thành gánh nặng
Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.
Tôi của những năm tháng 17
Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống












