Phát thanh xúc cảm của bạn !

22 đứng giữa chênh vênh

2023-05-17 01:30

Tác giả: Thảo


blogradio.vn - Tôi hay nghĩ lung tung, tôi hay bối rối ở một khoảnh khắc nào đó. Chẳng kịp chữa lành hay gì cả, vết thương ngày một lúc sâu hơn. Chênh vênh trên mọi thứ, trùng xuống đến vô hạn của biên độ nhịp sống. Suy nghĩ chấp niệm của tôi mãi dừng lại ở một vài năm trước, mãi đứng lại lặng nhìn cái đỏng đảnh yêu kiều. Dù 20 hay 30 dù bao nhiêu năm đi chăng nữa, dù có cả tá lý do thì có một thứ hàng vạn năm cũng không thay đổi.

***

Có những ngày dừng chân suy nghĩ lâu đến thế. Có những ngày mải mê cuốn theo dòng xoáy công việc ngột ngạt đến thế. 22 tuổi tôi chẳng có gì ngoài tôi của tuổi trẻ. Tôi đã sống những ngày như thế, lựa chọn cho mình một cuộc sống của kẻ dị biệt. Đúng “dị biệt” không hơn không kém. Mà chẳng phải là tôi phóng đại lên. Vốn dĩ nó là guồng quay của riêng tôi, nó tự nhiên hơn bao giờ hết. 22 sóng xanh, vượt qua cái ngưỡng hai mươi. 

Tôi chẳng rõ là trưởng thành hay đang chênh vênh giữa cánh cửa phải trưởng thành. Lần đầu tiên tôi chịu áp lực công việc, lần đầu tiên tôi biết đồng tiền kiếm ra thực sự khó, lần đầu tiên tôi thở dài một tiếng dưới cái khói cay xè mắt lúc tối muộn. Chưa bao giờ tôi ghét về nhà đến thế. Cái căn nhà thênh thang giữa Hà Nội, mà lại chẳng phải căn nhà nhỏ bé có ba mẹ. Ngày tháng chênh vênh giữa chốn đô thị, tôi lảng tránh đi cái nơi gọi là nhà ấy.

Mùa hoa tìm lại chốn cũ, chiều tà hắt lên ánh hoàng hôn đỏ rực. Cái bóng hoàng hôn ấy chưa bao giờ tôi lại ngắm nhìn đăm chiêu đến vậy. Phải chăng chấp niệm về cái thoáng xưa kia nơi chỉ là đồng ruộng mênh mông, hay đơn thuần là gian bếp nghi ngút khói nhà ngoại. Tôi chẳng dám chắc bản thân còn nhớ rõ cái thanh âm của thuở lấm bùn gai hay là tiếng vọng của một vệt kí ức chói lòa của một đời người dang dở. Chưa đi hết hai phần ba cuộc đời, chưa nếm trải đủ vị của cái ngọt cái đắng trong từng hành trình, chỉ biết là có một gia đình nhỏ luôn tràn đầy thanh âm.

co_gai

Có những chiều buồn đến lạ. Mọi thứ như đổ dồn lên hai vai. Thực ra tôi chẳng ghét Hà Nội, thực ra tôi lại yêu nó trong con mắt khác của đời thường. Nhưng bởi lẽ trong đáy mắt đôi lúc ta cũng nhìn được góc khuất, chẳng thể nhìn mãi được màu xanh. Chạy đi đâu để biết mình còn tồn tại, chạy đi đâu để kiếm tìm lại chính chúng ta của xưa kia. Đâu còn những tiếng vọng nô đùa với đám bạn, cũng chẳng còn bức tranh ngây ngô của viên phấn bẻ đôi hai đứa vẽ. 

Tháng tư đỏng đảnh mang nét yêu kiều, nàng bân kịp may áo mới ghé qua, đượm lại một chút gì lưu luyến. Mùa này bưởi nhà ngoại ra hoa nhiều lắm. Cái hương thơm ngào ngạt ấy, kéo ta thoát khỏi giữa bộn bề lo toan nơi khói bụi thành phố. 

Tôi đang trong một mối quan hệ đầy bất ổn, một công việc cũng chưa đâu vào đâu, việc học hành cũng trong chặng đường cuối. Kể ra cũng có lúc thấy bản thân mình kém cỏi quá, thực ra ai cũng muốn làm nhân vật chính trong câu chuyện đầy viên mãn. Nhưng đời đôi khi đâu phải phim. Có lúc tôi chỉ muốn trở thành vai phụ mờ nhạt trong mắt người ta cũng được, nhưng sẽ là vai chính trong gia đình có ba mẹ. Kết thúc chẳng cần bên một hoàng tử nào cả, chỉ cần là công chúa của bố thôi.

Bình yên nơi cuối trời xa vắng. Một góc hoàng hôn dần vụt tắt. Đi qua ngàn dặm xanh, lấp ló phía sau lưng là một thứ ánh sáng chói lòa. Mùa ban trắng tớ nhìn về phía cậu, hoa rơi đầu mùa bắt gặp những cơn mưa lạ lẫm. Ừ đúng, chính cậu trong gương mặt của kẻ đôi mươi đi tìm hạnh phúc. Tôi cũng chẳng quá già nhưng cũng chẳng phải trẻ con. 

em_2

Mọi thứ trong tôi ẩm ương lưng chừng ở tuổi khao khát về những điều mới mẻ. Có thể tôi già cỗi, nghĩ về thanh âm của hoài niệm. Có thể tôi đủ mạnh mẽ đối diện với thực tại, nhưng cũng có thể tôi từng rơi nước mắt trong thâu đêm góc tối. Thành phố đôi khi với tôi là thứ gì đó tồi tệ thậm chí là khủng khiếp.

Họ đang tìm cái gì đó trong tâm tưởng. Tìm một thứ gì đó chữa lành nhỉ, trả lại chính mình cho chính mình. Trong đáy mắt trời xanh là vĩnh viễn. Chẳng biết rộng dài là bao nhiêu, cũng chẳng rõ tận cùng là khoảng trời nào. 

Tôi hay nghĩ lung tung, tôi hay bối rối ở một khoảnh khắc nào đó. Chẳng kịp chữa lành hay gì cả, vết thương ngày một lúc sâu hơn. Chênh vênh trên mọi thứ, trùng xuống đến vô hạn của biên độ nhịp sống. Suy nghĩ chấp niệm của tôi mãi dừng lại ở một vài năm trước, mãi đứng lại lặng nhìn cái đỏng đảnh yêu kiều. Dù 20 hay 30 dù bao nhiêu năm đi chăng nữa, dù có cả tá lý do thì có một thứ hàng vạn năm cũng không thay đổi.

© Thảo - blogradio.vn

Xem thêm: Phụ Nữ Chỉ Khóc Vì Người Đàn Ông Xứng Đáng

 

Thảo

Tôi yêu Shams như mùa hạ có cơn mưa rào

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Thiên đường cỏ

Thiên đường cỏ

Tôi đưa mắt nhìn lên trên, khựng lại khi thấy những quyển sách được cất riêng biệt ở cái góc đẹp và sáng nhất kệ, toàn là những quyển sách tôi thích nhất và từng giới thiệu cho Tuân đọc. Tim tôi đập loạn nhịp, tôi đưa mắt nhìn Tuân, Tuân dường như hiểu, gãi đầu, cười ngượng ngùng.

Lựa chọn của em

Lựa chọn của em

Thế rồi có người đã xuất hiện và thậm chí đồng ý đánh đổi cả linh hồn để cứu lấy cô gái với lời nhắn nhủ: “Ai từ bỏ em cũng được nhưng em không được từ bỏ chính em...”

Vị ngọt

Vị ngọt

Thường thì những đọc giả sẽ thích một câu chuyện có kết luôn viên mãn như vậy, còn phần sau đó họ có hạnh phúc hay không thì tôi không viết tiếp vì muốn mọi người dừng lại ngay khoảnh khắc hạnh phúc như thế, và họ chỉ nhớ mãi những khoảnh khắc trọn vẹn như vậy.

Nếu có thể, nó vẫn ước nhà nó giàu có…

Nếu có thể, nó vẫn ước nhà nó giàu có…

Tuệ Lan bèn đi vào phòng ba mẹ, nơi có tủ thuốc. Nó lục tìm chai dầu trong đống thuốc xanh đỏ đủ loại: đây là thuốc đau mỏi vai của ba, thuốc tê bì chân tay của mẹ, thuốc đau họng, cảm cúm mỗi khi trái gió trở trời… Nó lặng người một lúc lâu…

Tại sao người EQ cao dễ tiến xa trong công việc và cuộc sống? Biểu hiện của họ ra sao?

Tại sao người EQ cao dễ tiến xa trong công việc và cuộc sống? Biểu hiện của họ ra sao?

Cần phải nói rằng những người có trí tuệ cảm xúc cao nói chuyện không chỉ khiến bản thân thoải mái mà còn khiến người khác cảm thấy ấm áp.

Tiny Love - tình yêu đôi khi chỉ là những điều đơn giản

Tiny Love - tình yêu đôi khi chỉ là những điều đơn giản

Có lẽ cách giải nhất để giải quyết mọi chuyện đó chính là chuyện trò, vì khi đó cả hai cũng sẽ hiểu cho nhau hơn và rồi tất cả lại đâu vào đó, họ lại yêu nhau như những ngày mới yêu. Khó khăn cũng sẽ qua đi và đừng vội trách cớ tại sao nó lại tàn khốc.

Hãy để em bước đến bên anh

Hãy để em bước đến bên anh

Tôi âm thầm trao đi những món quà vào ngày đặc biệt, âm thầm gửi đến vị ngọt chữa lành từ những viên thuốc mà tôi tự tạo. Tôi muốn anh luôn nhìn thấy tình yêu của mình trong từng tâm tình đấy.

Muốn hạnh phúc, nhất định phải nhớ

Muốn hạnh phúc, nhất định phải nhớ "3 ĐỪNG", điều thứ 3 dễ mắc phải khiến sụt giảm may mắn cả đời

Nhìn lại quãng đường đã qua, có lẽ bạn sẽ thấy rằng trong suốt quãng đường còn lại, thái độ lý tưởng nhất đối với cuộc sống là hãy sống cuộc sống của mình một cách lặng lẽ: Không phàn nàn, không chế nhạo và không ghen tị với ai.

Lỡ như ta yêu nhau thật nhiều (Phần 2)

Lỡ như ta yêu nhau thật nhiều (Phần 2)

Sau một hồi tâm sự, à mà không, sau một hồi cự cãi mới đúng; cuối cùng hai đứa nó đã đến khu vui chơi. Vừa xuống xe, Mây liền chạy tới chỗ bán khô mực nướng thơm phức, Thịnh nhìn theo con bé rồi lắc đầu bất lực, cậu cẩn thận đậu xe, cất nón ngay ngắn rồi đi theo sau.

back to top