Phát thanh xúc cảm của bạn !

Chúng ta sợ mất đi ngay khi chưa bắt đầu

2022-04-10 01:20

Tác giả: Thảo


blogradio.vn - Ngẫm lại một chút, là vì đâu? Chẳng phải là bản thân nghĩ quá nhiều, hy vọng qua nhiều, tin tưởng quá nhiều. Nhưng rồi để làm gì khi mọi thứ đều bị bỏ lỡ đúng thời điểm. Chúng ta sợ mất đi, mất đi phần kí ức tươi đẹp kia. Chúng ta sợ mất đi, mất đi mọi tình yêu chúng ta vun đắp. Và đôi khi chúng ta chấp nhận từ chối mọi thứ ngay từ khi bắt đầu.

***

Nông nổi tuổi 20 sẽ chẳng là lối mòn cũ. Cứ thế đi qua, đi qua những ngàn dặm xanh. Và khi lạc lối chênh vênh xin em đừng yếu đuối. Và khi lạc lối… vết thương ở chính ta. Và khi lạc lối cần một ai đó gõ cửa tâm hồn. 

Đã từng có bao nhiêu lần đứng lưỡng lự ngay trước cửa nhà, rồi không muốn mở cửa, không muốn bước vào cánh cửa ấy. Đã có bao lần muốn đường về nhà thật dài thật dài, đi mãi để trời trở tối. Và cũng có bao nhiêu lần muốn dậy thật sớm rồi bước ra khỏi đó thật nhanh, không làm gì cả, chỉ muốn chạy đi thật xa. Tôi nhìn vào khoảng không, nơi bóng tối chìm vào quên lãng. Chạy đi đâu để trời khỏi nắng. Chạy về nơi có ai? 

Đâu còn phải cái ngày lên 5 lên 6 vẫn hay đòi mẹ khóc nhè. Đâu còn phải là đứa trẻ muốn sà vào lòng mẹ. Cũng đâu còn phải ngây dại chơi trốn tìm nơi góc sân bé tẹo. Những đứa trẻ rồi sẽ đi xa nhà, rồi một ngày nào đó thế giới của chúng là muôn hình vạn trạng, là lạc lõng giữa chốn phồn hoa. Nhưng chúng ta lại sợ, sợ mất đi tuổi thơ khi ấy. Sợ vòng xoay cuộc sống kéo ta về vùng đất xa xôi hơn. Đâu đó là những miền đất hứa. Có những lúc ta sợ lạc vào chính chúng ta, lạc vào cuộc sống rối ren như tơ vò.  

Đem lòng yêu cả bầu trời, xao xuyến cả một khoảng dường như không thể kết nối. Không hề mộng mơ, chỉ là những thức tỉnh của kẻ si tình. Mang trong mình ngọn lửa đôi lúc chỉ còn đốm lửa tàn. Đi sao hết một đoạn đường lạ lẫm, tìm về nơi thân thuộc như chớp nhoáng. 

em_-_a-_4

Đôi lúc giật mình, đôi khi là thổn thức. Chắc bởi lẽ con người ta sinh ra đâu phải là định mệnh. Ở một vùng ký ức sáng nhất trong cuộc đời, bên hiên nhà là thế giới của chúng ta. Nhưng rồi thế giới ấy bỗng chốc lại vô tận, xa lắm và chúng ta sợ. Sợ rằng ai đó bỏ lại phía sau là lời hứa. 

Mất điện. Đã bao lâu rồi nhỉ. Ơ kìa mới hôm 29 Tết tất niên thôi mà, ừ hôm 29 mất điện. Cái thoáng nghĩ không hiểu sao lại kéo về một miền ký ức của 15 năm trước. Đôi mắt đỏ hoe rưng rưng chạy về phía mẹ. Ai bảo lớn nhanh quá làm gì. Giờ bật khóc nấc nghẹn trong căn phòng không phải nhà mình. Chẳng thể đếm xuể là bao nhiêu đêm. 

Lớn rồi ta ta mới biết, trưởng thành là lúc ta nói dối nhiều hơn. Nói dối rằng con không đói, nói dối rằng cuộc sống của con vẫn ổn. Chỉ là ai đó đã giấu đi, giấu đi mọi cảm xúc vào kí ức, đôi khi là quên lãng, vào một khoảng không xa xôi không có điểm đến. Giấu nhẹm đi câu nói ngọt ngào “Con yêu bố mẹ”.

Trưởng thành ư? Cái giá cùng sự cô đơn. Hãy khóc nếu cậu muốn. Khóc như một đứa trẻ ngày bé. Chính cậu cũng chỉ là đứa trẻ to xác giấu mình sau vỏ bọc của sự trưởng thành càng lớn càng thấy cô đơn. Đúng, chỉ là ai đó đã giấu đi mọi cảm xúc của cậu, lấp mình sâu trong sự mạnh mẽ cậu tự tạo ra thôi.

Ngày bé vô lo vô nghĩ đến nhường nào. Khoảng đất trống trước sân nhà đầy là những hình vẽ. Ngộ nghĩnh, dễ thương, tô lại bằng viên phấn bẻ đôi hai đứa vẽ. Vẽ căn nhà với bậc thang cao tít tắp rồi chạy vào bảo ba, con vẽ hình nhà mình đấy. Lấp dần lấp dần rồi những bức vẽ ấy trôi đi. Cơn mưa rào mùa hạ cùng với bao ngây thơ bước chân sang một vùng trời khác.

em_-9055

Đưa mắt nhìn theo bầu trời, trời xanh lắm, xanh như thể vẽ ra cả một thế giới bạt ngàn trên đám mây. Vô tình vì đem lòng yêu cả bầu trời khi ấy, lớn lên lại đem cả nỗi lòng của kẻ si tình gửi gắm vào áng phù vân. Có người bảo khi nhớ ai đó hãy chụp lại bầu trời. Thế nào chẳng rõ nữa mà lôi ra một đống ảnh chụp bầu trời. 

Lục tìm về quá khứ, đến một dòng kí ức đã qua. Bất chợt nhận ra rằng trước kia mình đã từng như thế. Suy nghĩ non nớt ấy cứ nghĩ rằng thế giới chỉ bé bằng cái sân trước nhà, đi hoài đi mãi rồi ta mới nhận ra thế giới ấy vốn dĩ là hai con người cách nhau nửa vòng trái đất. Suy cho cùng vẫn là khoảng cách, bước đến cùng vẫn là khoảng cách không thể nào xoá nhoà. Có lẽ sau này mới hiểu, dòng người lướt qua nhau cũng chỉ là vô thường. Lướt qua như chưa hề chạm mặt. Lướt qua như khoảnh khắc thời gian chênh vênh.  

Ngẫm lại một chút, là vì đâu? Chẳng phải là bản thân nghĩ quá nhiều, hy vọng qua nhiều, tin tưởng quá nhiều. Nhưng rồi để làm gì khi mọi thứ đều bị bỏ lỡ đúng thời điểm. Chúng ta sợ mất đi, mất đi phần kí ức tươi đẹp kia. Chúng ta sợ mất đi, mất đi mọi tình yêu chúng ta vun đắp. Và đôi khi chúng ta chấp nhận từ chối mọi thứ ngay từ khi bắt đầu. 

© Thảo Hà Thị - blogradio.vn

Xem thêm: Đừng bao giờ gục ngã giữa cuộc đời | Radio Tâm Sự

Thảo

Tôi yêu Shams như mùa hạ có cơn mưa rào

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không

Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không

Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)

Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)

Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)

Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)

Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”

Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng

Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng

Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.

Nhớ ơn Người - ngày mười chín tháng Năm

Nhớ ơn Người - ngày mười chín tháng Năm

19/5 - Nhớ Ngày sinh nhật Bác Hồ kính yêu!

Hai năm cố chấp một cuộc tình không tên

Hai năm cố chấp một cuộc tình không tên

Bạn đã nhận được gì cho một cuộc tình không có kết quả

Khi tuổi tác trở thành gánh nặng

Khi tuổi tác trở thành gánh nặng

Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.

Tôi của những năm tháng 17

Tôi của những năm tháng 17

Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống

back to top