Phát thanh xúc cảm của bạn !

Không ai yêu mình hơn chính bản thân mình

2020-09-20 01:28

Tác giả: YuNguyen


blogradio.vn - Vì người ta thường nói không ai có thể yêu bản thân mình bằng chính mình, nó thực sự đúng, đúng cho hiện tại và cả những quãng thời gian sau này.

***

Có bao giờ bạn tự hỏi chính mình, bản thân cảm thấy mệt mỏi với cuộc sống hiện tại chưa? Bản thân bạn đã sống đủ tốt cuộc đời của mình mong muốn chưa? Và câu trả lời là chưa, hoặc cũng có vài người trả lời có nhưng rất ít, bởi hằng ngày bạn tất bật và hối hả với bao nhiêu là việc, bao nhiêu thứ deadline và bạn không còn thời gian dành cho bản thân nữa. Đôi khi chợt nghĩ, tuổi trẻ là không dừng lại nên việc nghỉ ngơi và cân bằng là không cần thiết, nhưng bạn có biết rằng việc bạn đối xử tệ với bản thân cũng là một cách gián tiếp giết chết tâm hồn bạn ít nhiều.

20 tuổi, tôi nhận ra mình có kha khá cú trượt dài của sự thất bại, bản thân tôi là một người không thích sự kém cỏi người khác, nhưng tại sao tôi lại liên tiếp ngã nghiêng trên con đường của chính mình, tất cả chỉ khiến cho bản thân thêm yếu đuối và gục ngã. Tôi chẳng thể nào tự đứng dậy được mặc dù sau những lần ngã ấy lại có rất nhiều người an ủi và thúc giục tôi phải mạnh mẽ, nhưng thật sự tôi đã quá mệt mỏi và kiệt sức trước tuổi 20 đầy sóng gió của chính mình. Tôi dần bỏ bê bản thân mình, những vết da sạm hằn rõ theo ngày tháng tựa như màu áo của bố, tôi không còn quan tâm nhiều về vẻ bề ngoài mặc cho những đứa bạn đồng trang lứa tôi thì mỗi lúc một xinh đẹp và yêu đời, tôi vẫn cứ đâm đầu và buồn bã theo những cú ngã đầu đời thật đau và đáng nhớ. Đó là khoảng thời gian cho dù có già đi bao nhiêu tuổi, thì tôi vẫn không thể nào quên được, không phải để buồn bực vì sự kém cỏi của bản thân mà để nhìn lại bản thân đã từng trải qua những gì để yêu thương và chăm sóc bản thân nhiều hơn thế nữa. Vì người ta thường nói không ai có thể yêu bản thân mình bằng chính mình, nó thực sự đúng, đúng cho hiện tại và cả những quãng thời gian sau này.

Cuộc đời đã quá khắc nghiệt với bản thân cớ sao mình lại để nó thiệt thòi thêm một lần nữa…

25 tuổi, tôi bắt đầu nhận ra chân lý đó, dù không quá trễ nhưng tôi thương bản thân sau ngần ấy năm gồng gánh, và nghiễm nhiên tôi đã tự tạo áp lực cho chính bản thân mình, 5 năm là con số quá đủ cho bản thân, minh chứng là những vết sẹo, những vết chân chim tự đâu xuất hiện trên khuôn mặt lam lũ của tuổi 25, tôi nhìn mình trong gương và đã khóc, khóc vì sự vô tâm quá đỗi, và nhận ra sao mình “già” quá! 25 tuổi, tôi bắt đầu để ý mọi người xung quanh mình nhiều hơn, nhìn đồng nghiệp, bạn bè ai cũng đầy năng lượng và sức sống, và tôi nghĩ mình cần phải thay đổi, ít nhất là về ngoại hình…

Ngoại hình thực chất rất quan trọng, ai nhìn vào vẻ bề ngoài mà không đánh giá là nói điêu, giữa một cô gái biết chưng diện làm đẹp và một gái có tâm hồn đẹp thì người ta vẫn đánh giá cao cô gái biết chưng diện, vì thời thế thay đổi mình không thể để suy nghĩ của bản thân chỉ hạn hẹp rằng ai cũng đánh giá người khác chỉ vì họ có tâm hồn đẹp. Vẻ bề ngoài chiếm ưu thế rất nhiều về sự thành công trong công việc, hoặc chỉ đơn giản là một cuộc hẹn hò. Tôi đã thay đổi vẻ bề ngoài, về cách ăn mặc, trang điểm và cả cách nói chuyện, thực sự thay đổi một thói quen rất khó, cực kỳ khó, tôi phải thay đổi từng chút một, mỗi ngày một ít… Tôi tập quen với cuộc sống giao tiếp nhiều hơn với mọi người, và đặc biệt là những người tiếp thêm cho tôi năng lượng tích cực, tập thói quen trang điểm mỗi khi bước ra đường, nó khiến tôi cảm thấy bớt tự ti hơn trước kia rất nhiều. Tôi trở thành một con người khác, tôi vẫn là tôi nhưng tôi có được sự tự tin và biết cách chăm sóc bản thân nhiều hơn. Những người xung quanh tôi cũng dần thiện cảm và họ nói họ thích cái cách tôi yêu bản thân mình.

Yêu bản thân không phải là dành ra sự kiêu kỳ hay tự mãn về bản thân mà chỉ đơn giản là bạn nuông chiều nó, dành sự vỗ về và nhẹ nhàng hơn với nó, vậy đó cuộc sống đôi khi bị vùi dập quá mình lại tự hại bản thân mình bằng cách gán ghép cho nó nhiều hơn những áp lực vượt quá sức chịu đựng, mình còn trẻ hãy cứ yêu bản thân trước nhất, dành những điều tốt nhất cho nó, bởi chúng ta chỉ sống một cuộc đời, điều gì đến sẽ đến, hãy cứ làm những điều mà bản thân cho là đúng và trân trọng nó.

© YuNguyen - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Em của ngày mai sẽ bận yêu thương bản thân mình l Radio Tâm Sự

YuNguyen

be yourself, be happiness

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Thế giới sau con hẻm

Thế giới sau con hẻm

Nắng lại vàng, gió vẫn lay và phía sau con hẻm ngập rác, hết rác rồi thì sẽ lại mộng mơ thôi. Giống như tâm hồn tôi, đã rất lâu rồi mới tìm thấy ánh nắng rực rỡ.

Năm tháng ấy rồi sẽ trở thành kí ức đẹp của sau này

Năm tháng ấy rồi sẽ trở thành kí ức đẹp của sau này

Dù sau này năm tháng trôi qua, khi vô tình gặp lại, cậu vẫn là chàng thiếu niên có nụ cười ngọt ngào nhất. Cảm ơn vì đã làm cho những tháng ngày học trò vô tư của tôi trở nên rực rỡ và trở thành một miền ký ức tươi đẹp của sau này. Cảm ơn cậu, chàng trai.

Thanh xuân không trở lại

Thanh xuân không trở lại

Minh trở lại trường cũ cấp Hai, nhìn qua cửa sổ cái bàn thứ hai nơi Nguyên ngồi, kí ức nào đó chợt ùa về, dữ dội, như cơn mưa hối hả của chiều nay. Nhìn lớp học thật lâu, đôi khi miệng của Minh thốt ra hai từ “Nguyên ơi”.

Em sẽ bình yên thôi cô gái

Em sẽ bình yên thôi cô gái

Nhưng rồi một ngày khi những tia nắng chiếu xuyên cửa phòng em, em mới biết mình đã bỏ lỡ bao nhiêu khoảnh khắc đẹp, nhận ra dù có bao nhiêu mối tình em đã mất niềm tin như thế thì cũng có sao. Em sẽ lại bắt đầu bình yên hơn hôm qua thôi.

Mẹ đừng đi, hãy vì con mà ở lại

Mẹ đừng đi, hãy vì con mà ở lại

Đôi mắt tròn xoe nhìn mẹ lặng thinh không nói Đôi tay nhỏ xinh với lấy vạt áo mẹ đẫm mồ hôi Miệng bi bô những câu chữ con gói trong lòng “Mẹ đừng đi, hãy vì con mà ở lại”.

Khi yêu một người trưởng thành, tôi không cần phải gắng gượng

Khi yêu một người trưởng thành, tôi không cần phải gắng gượng

Tôi gọi người là ‘thiên thần may mắn’ mà cuộc đời đã yêu thương ban tặng cho tôi. Cảm ơn người vì tất cả những điều tốt đẹp đã dành cho tôi. Và tôi muốn nói cho người biết “Cảm ơn vì đã luôn nắm chặt tay em”.

Miền Trung ơi, thương lắm!

Miền Trung ơi, thương lắm!

Tôi chưa bao giờ ngừng tự hào khi là một công dân Việt Nam, chưa bao giờ cảm thấy tình người ấm lên từng ngày như bây giờ khi đọc được những khoản tiền cứu trợ và thở nhẹ phào khi một ai đó được bình an trở về trong cơn lũ.

Em sẽ không vì phút yếu lòng ở bên một người không tình yêu

Em sẽ không vì phút yếu lòng ở bên một người không tình yêu

Đôi khi có những thứ làm chúng ta cứ ngỡ sẽ chẳng thể nào vượt qua nhưng đó chỉ là điều chúng ta suy nghĩ. Rồi thời gian sẽ trả lời tất cả. Thời gian sẽ giúp chúng ta xóa nhòa mọi thứ. Những người đã không còn muốn đi bên chúng ta nữa thì hãy để họ ra đi. Hãy giữ lại cho mình chút tự trọng cuối cùng. Đừng vì một chút yếu lòng mà đem cuộc đời mình vào một cuộc tình không tình yêu.

Ba yên tâm, con sẽ sống tốt mà

Ba yên tâm, con sẽ sống tốt mà

Rồi ba dặn "Xa quê nhiều vất vả Phải biết tự chăm sóc mình con nha Dù khó khăn cũng đừng nên gục ngã" Ba yên tâm, con sẽ sống tốt mà.

Ngày cha trở lại đời con

Ngày cha trở lại đời con

Dù ba vẫn cái kiểu vui vẻ hóm hỉnh như ngày xưa, nhưng con thấy rất rõ, thời gian không thật sự “phẫu thuật” cho vẻ ngoài của ba, mà là đã “phẫu thuật” cho tâm hồn của ba rồi.

back to top