Phát thanh xúc cảm của bạn !

DCOL 115: Ký sự Bắc Lào - Kỳ 1: Từ Hủa Phăn tới Thủ đô kháng chiến

2014-03-30 08:41

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team, Jun


Kỷ niệm 50 năm thiết lập quan hệ ngoại giao (5-9-1962- 5-9-2012), 35 năm ký kết Hiệp ước hợp tác hữu nghị Việt Nam - Lào, (18-7-1977-18-7-2012), Ban Thường vụ Tỉnh uỷ Sơn La đã cử đoàn cán bộ báo chí, văn học nghệ thuật sang thăm, tìm hiểu tư liệu để tuyên truyền về tình đoàn kết hữu nghị đặc biệt Việt Nam - Lào nói chung, Sơn La với các tỉnh Bắc Lào nói riêng.
Trong khuôn khổ chuyến đi, đoàn đã đến thăm và làm việc với 3 tỉnh: Hủa Phăn, Luông Pha Bang và U Đôm Xay nước cộng hoà dân chủ nhân dân Lào.

Vượt sông Mã

Từ cửa khẩu Lóng Sập theo quốc lộ 6A, đoàn các nhà báo, văn nghệ sỹ của tỉnh Sơn La lên đường đến với Hủa Phăn.

11h trưa, 3 chiếc xe đỏ bụi đường của đoàn đến bến phà Sốp Bâu. Sông Mã mùa này lờ lờ nước hến, lững lờ trôi, chẳng gầm lên hung dữ như trong thơ Tây tiến của Quang Dũng năm nào. Bên kia sông chiếc phà hiện đại do Sơn La đầu tư lặng lẽ neo đậu... đợi 20 phút, mới thấy bóng 1 người đàn ông chạy xuống bến huơ huơ tay nói bằng tiếng Lào: Phà đang bảo dưỡng, không đi được. Mọi người ồn ào bàn tán, chuyến này dễ phải mã hồi đi qua cửa khẩu Chiềng Khương, mất đứt một ngày đường nữa rồi. Người đàn ông lại huơ tay chỉ xuống: Phía dưới có phà tạm đi được. Cái nóng gay gắt của tháng tư như dịu hẳn. Xuôi dòng sông Mã khoảng gần 1km, chúng tôi bắt gặp 1 xe tải mang biển đỏ của bộ đội Lào cũng đang đội nắng chờ phà: 

- Đồng chí đợi lâu chưa?

- Gần 1 tiếng rồi, đây là phà tư nhân, chuyên dùng để chở hàng nông sản.

Chiếc phà chở được 3 chiếc xe con và 1 xe tải rời bến dưới sự điều khiển của một người đàn ông nhỏ thó, không có người phụ, vậy mà phà vẫn cập đúng bến. Quá ngọ, chúng tôi mới sang được sông. Người lái phà nói giá 100 ngàn 1 xe. Anh Trần Dũng, Phó Chủ tịch Hội Nhà báo tỉnh, “Ma ma tổng quản” của đoàn kêu trời vì đắt khi rút 300 ngàn tiền Việt trả cho 3 xe. Người lái phà lắc đầu xua xua tay: “Sam Xeng păn kíp” (ba trăm ngàn kíp) tương đương 780 ngàn tiền Việt. Chúng tôi cười rũ, đúng là “Qua sông thì phải luỵ đò”... sau một hồi thoả thuận, chủ phà lấy mỗi xe 200 ngàn tiền Việt. 



Sầm Nưa khởi sắc

Nắng chiều dát vàng trên Tháp ngọc (biểu tượng của Sầm Nưa) đón chúng tôi trong cảnh sầm uất của một thị xã đang khởi sắc từng ngày.

Theo lịch trình, ngày hôm sau Giám đốc Sở Văn hoá, Thông tin và Du lịch tỉnh Hủa Phăn, Khăm-lả Bun-mi-xay, hướng dẫn đoàn đi thăm Sầm Nưa. Dòng Nặm Sằm xanh như dải lụa mềm lượn quanh thị xã, cầu Nặm Sằm 2 được xây dựng cầu kỳ với những đường cong phụ trợ, do tỉnh Thanh Hoá xây dựng nối khu chợ cũ chuyên bán hàng tiêu dùng, đồ điện tử với khu chợ mới khang trang nhưng chủ yếu bán hàng thực phẩm, nông sản. Đây là khu trường THPT Phăn La do Sơn La và một số tỉnh của Việt Nam tài trợ, còn kia là khu trụ sở của tỉnh cao 7 tầng, bề thế nhất vùng Bắc Lào với số vốn hàng trăm tỷ đồng đang được Công ty hợp tác quốc tế 705 của Việt Nam xây dựng. Giám đốc Khăm-lả tự hào khoe: Hủa Phăn là tỉnh đầu tiên trong khu vực Bắc Lào có Nhà văn hoá to đẹp bậc nhất khu vực, trị giá trên 10 tỷ đồng do Sơn La giúp, là nơi thường xuyên diễn ra các sự kiện quan trọng của tỉnh và các hoạt động văn hoá văn nghệ...

Dọc theo dòng Nặm Sằm là những nhà hàng, khách sạn 3 đến 5 tầng mọc lên san sát. Đất ở khu này theo như chị chủ khách sạn Sa-ne Kham-sam - nói tiếng Việt như gió - đắt nhất trong thị xã, bởi sự cận lộ, cận giang và cận thị!. Đường phố trong khu vực thị xã được trải thảm bê tông nhựa, đèn đường, điện cao thế, loang loáng trong dòng xe cộ ngược xuôi. Ngã ba, ngã tư chẳng hề có đèn tín hiệu giao thông, mọi người nhìn nhau mà đi, nhường nhau mà rẽ chứ tịnh không thấy tiếng còi xe ô tô hay xe máy. Không có cảnh ùn tắc, chen lấn, bấm còi inh ỏi như giao thông ở bên ta. Lái xe của đoàn theo thói quen mấy lần đưa tay định bấm còi vượt lên, song lại rụt tay lại. Sự phát triển của Sầm Nưa hôm nay là sự bứt phá ngoạn mục của một phố nghèo cách đây gần 10 năm khi tôi được tháp tùng đoàn của tỉnh sang thăm và làm việc. Theo lời giới thiệu của giám đốc Khăm-Lả và sự ghi nhận, đánh giá của những cựu chiến binh Lào ngực lấp lánh những Huân chương, Huy chương, trong cuộc làm việc với đoàn thì trên mỗi đường phố, công trình, trường học, hay những cây cầu hiện đại bắc qua dòng Nặm Sằm đều mang đậm dấu ấn của tình hữu nghị Việt-Lào, Sơn La-Hủa Phăn.



Viêng Xay - Thủ đô kháng chiến

Nói một cách ví von thì Viêng Xay là “Thủ đô” kháng chiến của cách mạng Lào trong thời kỳ 1964 đến 1975.

Theo quốc lộ 6A, chúng tôi ngược 25 km đến với Viêng Xay, cơn mưa đầu hạ mát mẻ xua đi phần nào cái nóng. Đây rồi, sừng sững, trùng điệp những dãy núi như bức trường thành đá của khu kháng chiến hiện ra trước mắt.



Tĩnh lặng, tiếng tắc kè điểm nhịp, tiếng bước chân du khách chầm chậm. Nhà và hang làm việc của Chủ tịch Cay-xỏn Phôm-vi-hản và Bộ Chính trị nằm sát bên vách núi, hơn 30 bậc đá dẫn lối lên hang, càng đi sâu vào, lòng hang càng mở rộng. Đây là phòng họp của Bộ Chính trị, chiếc bàn gỗ đơn sơ giữa lòng hang, như vẫn còn hơi ấm của các đồng chí Ủy viên Bộ Chính trị và đồng chí Cay-xỏn đang bàn việc quân cơ, đề ra đường lối đấu tranh giành độc lập tự do cho dân tộc. Ngách bên là phòng nghỉ của đồng chí Cay-xỏn, kế bên cạnh là 6 phản giường giành cho các đồng chí trong Bộ Chính trị nghỉ trưa... Giám đốc bảo tàng Cay-xỏn Phôm-vi-hản tại Viêng Xay, Si-phăn Văng-dua-giang giới thiệu như vậy.

Tác giả: Đắc Văn

Được thể hiện qua giọng đọc: Jun

Kỹ thuật: Jun

(...)

Bạn có thể tìm thấy những bản nhạc nền được sử dụng trong chương trình tại forum Nhacvietplus và Blog Việt theo địa chỉ: http://forum.nhacvietplus.vn. 
Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Audio Book bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email audiobook@dalink.vn


 

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

30 tuổi đâu quá muộn để yêu một người

30 tuổi đâu quá muộn để yêu một người

30 tuổi đâu phải là già, bạn tôi đó, nhiều người đã 30, họ cũng đang yêu, hoặc đã yêu, hoặc chưa có người yêu nhưng họ đều có những trải nghiệm cuộc đời. Họ cũng đã chuẩn bị cho mình một hành trang để bước vào cuộc sống sắp tới

Blog Radio 424: Họ đã đi về hai hướng ngược chiều nhau

Blog Radio 424: Họ đã đi về hai hướng ngược chiều nhau

Giờ cô đã tin không ai có thể đợi chờ mãi một người. Không ai có thể dễ dàng đánh cược tuổi xuân của mình cho một cuộc tình không kết quả. Rồi anh sẽ hạnh phúc với yêu thương mà anh đã chọn. Họ đã đi về hai hướng ngược chiều nhau!

Tuổi thơ và những ngọn đèn dầu không tắt

Tuổi thơ và những ngọn đèn dầu không tắt

Hồi bé ở quê, mỗi lần mất điện là cả xóm rôm rả hẳn lên. Mọi người cùng tụ tập trên con đường lớn để hóng gió, còn đám trẻ con thì chơi chạy nhảy xung quanh. Những ngọn đèn dầu leo lét cháy tỏa sáng một khoảng không gian nhỏ nhưng soi rõ ánh rạng ngời trên từng khuôn mặt.

Liệu thời gian có làm lành mọi vết thương?

Liệu thời gian có làm lành mọi vết thương?

Thời gian cứ thế trôi đi, mọi chuyện về hai chúng mình cũng dần lắng lại, em bắt đầu bị cuốn hút vào công việc và nhiều thứ khác nữa, em hiểu rằng, khi mình không còn khoảng thời gian trống rỗng, thì hình bóng quen thuộc của anh hồi nào cũng không còn có cơ hội len lỏi trong tâm trí của em nữa.

Tạm biệt tuổi thơ đến lúc phải lớn rồi

Tạm biệt tuổi thơ đến lúc phải lớn rồi

Khi nào bạn nhận ra mình thật sự đã lớn? Ai cũng có một nơi để quay trở về, đó là nhà. Và có ít nhất một khoảng thời gian trong đời để muốn trở lại, đó chính là tuổi thơ.

Gia đình là nơi mà ai cũng muốn về

Gia đình là nơi mà ai cũng muốn về

Người ta nói, nhà là nơi chúng ta bắt đầu ra đi, cũng là nơi cuối cùng mà ai cũng ao ước được trở về. “Kết thúc chuyến đi dài và trở về nhà, bởi nơi đây, ngôi nhà này là nơi duy nhất mà tôi có thể thoải mái là chính mình, không cần lớp son phấn.”

Blog Radio 613: Chỉ cần ngoảnh lại, em sẽ thấy anh vẫn đứng ở đây

Blog Radio 613: Chỉ cần ngoảnh lại, em sẽ thấy anh vẫn đứng ở đây

'Tại sao lại giấu em chuyện anh từng đạt học bổng du học?' 'Tại sao lại không đi? Không có gì. Vì tôi nghĩ, nếu tôi cũng ra đi nữa, ai sẽ ở bên cạnh em?'

Ngày đẹp trời nhất là ngày mình còn thanh xuân

Ngày đẹp trời nhất là ngày mình còn thanh xuân

Có ai sống mà chẳng âu lo, muộn phiền nhưng đó chắc chắn không phải là lý do có thể kìm hãm bước chân của bạn. Đi nhiều hơn và dành thời gian để yêu thương bản thân. Đừng chỉ tồn tại, hãy sống!

Replay Blog Radio: Vu lan này con về với mẹ được không?

Replay Blog Radio: Vu lan này con về với mẹ được không?

Thời gian trôi nhanh như gió thổi. Đừng để một ngày nức nở, vì quá muộn để trao gửi yêu thương, anh nhé. Ngày của mẹ đang đến gần, mẹ có thể đang chờ điện thoại đổ chuông, anh nha.

Những gương hiếu thảo cảm động trong mùa Vu lan

Những gương hiếu thảo cảm động trong mùa Vu lan

Từ ngàn xưa, chữ Hiếu luôn được coi trọng và đứng đầu trong tất cả những đức hạnh của con người. Người có hiếu luôn được xã hội biểu dương và là tấm gương cho con cháu noi theo.

back to top