Phát thanh xúc cảm của bạn !

Quỷ Thi_Phần 1

2014-03-28 16:00

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team, Mèo Mun, Nhím Xù

Trong đêm, tiếng gió khô mạnh mẽ xé rách chiến kỳ.

"Tướng quân!" Đồn kỵ Trương hiệu úy vén rèm bước vào, tiếng áo giáp cứng rắn đập xuống đất tạo ra tiếng vang nặng nề, hắn vui mừng đến mức run rẩy, ôm quyền bẩm báo: "Đã bắt được hoàng đế nước Từ rồi ạ!"

Phía sau bàn người mặc giáp đen thờ ơ đáp lại một tiếng, đối với kết quả đó cũng không cảm thấy kinh ngạc, Trong tay hắn không biết đang cầm thứ gì, nhìn đến thẫn thờ.

"Tướng quân?

Lúc này hắn mới giật mình giống như vừa mới hồi phục tinh thần, thờ ơ liếc mắt nhìn về phía Trương hiệu úy: "Dẫn ta đi xem xem!" Giọng nói hời hợt mang theo sự miệt thị: "Hoàng đế nước Từ!" đó là chủ nhân của nàng.

Đế đô phồn hoa năm xưa, hôm nay nhuộm trong biển máu. Hai hàng kỵ binh tinh nhuệ lạnh lùng bước qua đường Huyền Vũ đi thẳng vào hoàng thành. Cửa cung bị đại phá, làn gió tiêu điều cuốn qua điện Thái Cực cao cao phía trước, từ thi thể cấm vệ quân Từ quốc chảy loang lổ máu, uốn lượn theo những bậc thềm làm bằng đá xanh chảy xuống. Đôi giày xanh đen khảm vàng giẫm lên luồng máu loãng đó, sau đó từng bước từng bước một leo lên đến bảo điện Thái Cực. Ở cửa đại điện, đám quân sĩ của hắn đang bao vây quanh đại điện, lại không hiểu vì sao không có người nào dám tiến vào trong điện.



Chúng quân sĩ thấy hắn đi tới đều xoay người hành lễ, cung kính dàn ra hai bên tạo thành một con đường. Trông thấy tình hình trong điện, dù là người tính tình thờ ơ lạnh nhạt như hắn cũng không khỏi khẽ giật mình, hơn mười vị tử sĩ lấy thân làm lá chắn ngắn cách nơi hoàng đế ngồi, trên thân mỗi người trúng ít nhất mấy chục mũi tên, bọn họ đứng thẳng người, hơi thở đã cạn, lại không có một người ngào ngã xuống, ý chí kiên cường vẫn vây xung quanh thân bọn họ như trước, giống như nếu có kẻ nào dám can đảm xâm lấn, bọn họ sẽ lại giơ trường kiếm trong tay lên.Bọn họ giống như tấm khiên cuối cùng, bảo vệ tôn nghiêm cuối cùng của một quốc gia.

"Người nước Từ, không thẹn với danh tiếng trung nghĩa dũng mãnh."

Hắn nhẹ giọng tán thưởng, lập tức dỡ cung tiễn trên người tướng sĩ đi theo bên cạnh xuống. Đôi mắt phượng nhắm lại, mũi tên nhọn gào thét phóng đi đâm thẳng vào đầu gối người đứng giữa kia, hắn vẫn còn nhớ rõ trước đây nhận được tin tình báo, đầu gối phải của Trưởng cấm vệ quân nước Từ đã bị thương.Quả nhiên, trong chốc lát, thân hình người đàn ông cao lớn kia ầm ầm ngã xuống, giống như người đứng đầu sụp đổ, những tử sỉ của "bức tường" lấp kín còn lại cũng lập tức đổ theo.

Giống như vương triều của họ, hoàn toàn sụp đổ. Hoắc Dương có phần thương tiếc buông cung, lúc này chợt nghe chúng quân sĩ nhỏ giọng hô, hắn ngẩng đầu nhìn lại, dã thấy hoàng đế nước Từ một thân triều phục đỏ sẫm, ngồi nghiêm chỉnh trên ghế rồng, ánh mắt hắn trong trẻo, thần sắc uy nghiêm, đúng là còn sống.

Mà phía trước người y, còn có một tấm thân cấm quân cực kỳ gầy yếu quỳ một gối xuống trước ghế rồng, tay cầm trường kiếm, chống xuống mặt đất, mặt kẻ đó hướng ra ngoài cửa điện, những sợi tóc mất trật tự rủ xuống. Trên người hắn cũng có rất nhiều mũi tên giống những người kia, cũng đều cạn hơi thở, điều khác biệt duy nhất đó là một cô gái.

(...)

Tác giả : Cửu Lộ Phi Hương

Người dịch: Hắc Gia

Được thể hiện qua giọng đọc: Mèo Mun, Nhím Xù

Kỹ thuật: Nhím Xù

Bạn có thể tìm thấy những bản nhạc nền được sử dụng trong chương trình tại forum Nhacvietplus và Blog Việt theo địa chỉ: http://forum.nhacvietplus.vn. 

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Audio Book bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email audiobook@dalink.vn


 

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 770: Nghịch duyên nên gỡ đừng nên buộc

Blog Radio 770: Nghịch duyên nên gỡ đừng nên buộc

Mối duyên bền chặt nhất phải kể đến mối quan hệ ruột thịt trong gia đình, đó chính là mối ràng buộc suốt đời, dù người ta từng làm tổn thương nhau chăng nữa. Sau cùng thì, nghịch duyên nên gỡ chứ không nên tiếp tục buộc chặt bằng những oán hận trong lòng.

Cậu có nhớ lý do khiến cậu nỗ lực?

Cậu có nhớ lý do khiến cậu nỗ lực?

Nếu tuyệt vọng và muốn bỏ cuộc vì chọn sai ngành, hãy nhớ tới lý do mà cậu đã thức khuya dậy sớm học bài, hãy nhớ tới sự quyết tâm khi ấy của cậu. Vậy lý do khiến cậu nỗ lực nhiều đến thế là gì?

Blog Radio 769: Chúc cậu một đời hạnh phúc nhé, mặt trời nhỏ của tôi

Blog Radio 769: Chúc cậu một đời hạnh phúc nhé, mặt trời nhỏ của tôi

Mưa đầu mùa thật lạnh. Bây giờ tôi mới biết vừa ăn kem vừa đi trong mưa cũng ngon thật. Cô gái đó rất hợp với cậu ấy, chúc cậu hạnh phúc, mặt trời nhỏ của tôi.

Có lẽ em là một thói quen nhưng anh chưa bao giờ muốn bỏ

Có lẽ em là một thói quen nhưng anh chưa bao giờ muốn bỏ

Đừng tìm trong người con gái ngày hôm nay, bóng hình của người con gái ngày hôm qua. Bởi ai sinh ra cũng muốn được sống như chính mình.

Replay Blog Radio: Hãy cho anh cơ hội lau những giọt nước mắt của em

Replay Blog Radio: Hãy cho anh cơ hội lau những giọt nước mắt của em

Sau cơn mưa, lại có cầu vồng, phải không Lin, anh sẽ làm chỗ dựa cho em bước tiếp, dù anh biết khó khăn thế nào.

Blog Radio 768: 5 năm bên nhau đổi lại 3 từ ‘Anh xin lỗi’

Blog Radio 768: 5 năm bên nhau đổi lại 3 từ ‘Anh xin lỗi’

Là cô yêu nhiều hơn, là cô đem tất cả tấm chân tình dành cho anh, nên người đau khổ hơn cũng là cô mà thôi. Đó là tất cả những gì còn sót lại trong ký ức của cô. Mối tình 5 năm của cô chỉ đổi lại vỏn vẹn 3 chữ “Anh xin lỗi”.

Nếu bố mẹ ly hôn, con sẽ chọn ở cùng ai?

Nếu bố mẹ ly hôn, con sẽ chọn ở cùng ai?

“Nếu bố mẹ ly hôn, con sẽ chọn đứng ở phe nào?”. “Con sẽ đứng ở giữa nhìn bố mẹ rời đi.”

Chúng ta còn quá trẻ để nói nếu như

Chúng ta còn quá trẻ để nói nếu như

Hắn chỉ cảm thấy tiếc nuối, hắn tiếc những tháng ngày còn lại biết sẽ có ai sẽ bầu bạn, ai sẽ cùng hắn viết tiếp câu chuyện hai kẻ yêu nhau và tính chuyện lâu dài. Hắn cảm thấy ân hận, vì nếu như hắn biết kiềm chế bản thân, biết chọn điểm dừng đúng lúc thì có lẽ đã không cần nói nếu như.

Blog Radio 767: Bỏ lỡ nhau vì mẹ anh bắt chia tay

Blog Radio 767: Bỏ lỡ nhau vì mẹ anh bắt chia tay

Tôi hỏi “Có phải do bố mẹ của anh không chấp nhận chúng ta yêu nhau phải không?” Anh chẳng bảo gì chỉ khẽ gật đầu và cũng không giải thích thêm một điều gì.

Tình yêu đẹp nhất khi đứng ngoài ánh mặt trời

Tình yêu đẹp nhất khi đứng ngoài ánh mặt trời

Tôi mỗi ngày đang trưởng thành và hiểu hơn về chính mình, về cảm xúc của mình và những trải nghiệm trong tình cảm. Để rồi một ngày, khi tình yêu quay trở lại, tôi có thể nhẹ nhõm và vui vẻ đón nhận, có thể tình yêu đến rồi tình yêu lại đi, nó sẽ đẹp khi ta có thể cùng nhau đứng quang minh chính đại dưới ánh sáng mặt trời.

back to top