Phát thanh xúc cảm của bạn !

Một vụ mất đồ

2014-03-25 11:33

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team, Mèo Mun, Nhím Xù

Tôi sắp phải gặp một người mà tên tuổi, hình dáng, thậm chí người đó là nam hay nữ tôi cũng không biết. Tất cả chỉ tại cái bệnh đãng trí đáng đánh đòn này.

Chuyện là tôi mới mượn cuốn sách ở thư viện, hí hửng mang tới chỗ học thêm rồi chả hiểu loay hoay thế nào lại quên mang về. Hôm qua tôi lên thư viện kiểm tra lại rồi. Giá quyển sách là bảy mươi ngàn, nếu không xoay sở trả anh ấy về với gia đình đúng hạn thì tôi phải nộp phạt gấp mười lần và "bái bai" thẻ thư viện trong vòng ba tháng.




Đúng là một tin động trời! Để tránh tình trạng cả tôi lẫn con lợn tiết kiệm cùng bị làm thịt, tôi đành vét hết vốn văn chương 12 năm đèn sách của mình viết hai bức "tâm thư" để lại trong ngăn bàn ở lò học thêm toán.

1. Gửi anh Sách yêu quý của em! Anh đang lang thang ở nơi nào? Anh có biết rằng giờ này em đang nhớ và mong tin anh biết bao. Em biết hôm đó không đưa anh về cùng là lỗi của em, nhưng nể tình nghĩa hai ngày bầu bạn của tụi mình, em mong anh sớm trở lại. Mẹ anh (tức cô coi thư viện) đặc biệt gửi lời nhắn rằng nếu không mang con trai bà trở về nguyên vẹn thì em đừng hi vọng yên ổn với bà. Mong anh !

2. Gửi người đang chăm sóc anh Sách của tớ! Tớ biết bạn là một người siêu tốt bụng nên nếu đọc được thư này, hi vọng bạn giúp anh Sách và tớ được đoàn tụ với nhau nhé. Tớ hứa sẽ cảm ơn và hậu tạ nhiều nhiều. Mong sớm nhận được hồi âm của bạn.
P/s: Sđt của tớ là 01644xxxx.Trường tớ là THPT xxxx




Buổi học thêm thứ hai tôi nhận được thư trả lời.

Gửi bạn gái của Sách! Hẹn cậu 5h chiều ở quán CÓC trước lò học thêm. Bạn trai của cậu rất khỏe. Cứ yên tâm.
P/s: Cậu mặc đồng phục nhé.Tớ mặc áo xanh.


Tìm được cái thư này tim tôi đập rộn ràng vì sung sướng. Nhưng khi đọc xong thì chao ôi không biết tôi gặp phải thành phần nguy hiểm gì thế này. Tới cái mẩu giấy bằng bàn tay mà cũng ... đánh máy. Thế rốt cuộc tôi phải tìm gặp một tên con trai hay là con gái? Lại còn "Tớ mặc áo xanh". Đến đứa cháu học mẫu giáo của tôi cũng phải kể được mấy màu xanh: xanh da trời, xanh lá cây, xanh cổ vịt...Thế quái nào mà tôi biết hắn ta mặc áo màu xanh gì cơ chứ?

(...)

Tác giả: Nguyễn Thị Thu Huyền

Được thể hiện qua giọng đọc: Nhím xù

Kỹ thuật: Nhím Xù

(...)

Bạn có thể tìm thấy những bản nhạc nền được sử dụng trong chương trình tại forum Nhacvietplus và Blog Việt theo địa chỉ: http://forum.nhacvietplus.vn. 
Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Audio Book bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email audiobook@dalink.vn


 

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Có lẽ em là một thói quen nhưng anh chưa bao giờ muốn bỏ

Có lẽ em là một thói quen nhưng anh chưa bao giờ muốn bỏ

Đừng tìm trong người con gái ngày hôm nay, bóng hình của người con gái ngày hôm qua. Bởi ai sinh ra cũng muốn được sống như chính mình.

Replay Blog Radio: Hãy cho anh cơ hội lau những giọt nước mắt của em

Replay Blog Radio: Hãy cho anh cơ hội lau những giọt nước mắt của em

Sau cơn mưa, lại có cầu vồng, phải không Lin, anh sẽ làm chỗ dựa cho em bước tiếp, dù anh biết khó khăn thế nào.

Blog Radio 768: 5 năm bên nhau đổi lại 3 từ ‘Anh xin lỗi’

Blog Radio 768: 5 năm bên nhau đổi lại 3 từ ‘Anh xin lỗi’

Là cô yêu nhiều hơn, là cô đem tất cả tấm chân tình dành cho anh, nên người đau khổ hơn cũng là cô mà thôi. Đó là tất cả những gì còn sót lại trong ký ức của cô. Mối tình 5 năm của cô chỉ đổi lại vỏn vẹn 3 chữ “Anh xin lỗi”.

Nếu bố mẹ ly hôn, con sẽ chọn ở cùng ai?

Nếu bố mẹ ly hôn, con sẽ chọn ở cùng ai?

“Nếu bố mẹ ly hôn, con sẽ chọn đứng ở phe nào?”. “Con sẽ đứng ở giữa nhìn bố mẹ rời đi.”

Chúng ta còn quá trẻ để nói nếu như

Chúng ta còn quá trẻ để nói nếu như

Hắn chỉ cảm thấy tiếc nuối, hắn tiếc những tháng ngày còn lại biết sẽ có ai sẽ bầu bạn, ai sẽ cùng hắn viết tiếp câu chuyện hai kẻ yêu nhau và tính chuyện lâu dài. Hắn cảm thấy ân hận, vì nếu như hắn biết kiềm chế bản thân, biết chọn điểm dừng đúng lúc thì có lẽ đã không cần nói nếu như.

Blog Radio 767: Bỏ lỡ nhau vì mẹ anh bắt chia tay

Blog Radio 767: Bỏ lỡ nhau vì mẹ anh bắt chia tay

Tôi hỏi “Có phải do bố mẹ của anh không chấp nhận chúng ta yêu nhau phải không?” Anh chẳng bảo gì chỉ khẽ gật đầu và cũng không giải thích thêm một điều gì.

Tình yêu đẹp nhất khi đứng ngoài ánh mặt trời

Tình yêu đẹp nhất khi đứng ngoài ánh mặt trời

Tôi mỗi ngày đang trưởng thành và hiểu hơn về chính mình, về cảm xúc của mình và những trải nghiệm trong tình cảm. Để rồi một ngày, khi tình yêu quay trở lại, tôi có thể nhẹ nhõm và vui vẻ đón nhận, có thể tình yêu đến rồi tình yêu lại đi, nó sẽ đẹp khi ta có thể cùng nhau đứng quang minh chính đại dưới ánh sáng mặt trời.

Những ngày biết đau lòng

Những ngày biết đau lòng

Tôi nhắm nghiền mắt để gió đi qua. Tiếng gió luồn qua mái tóc đưa tôi về những ngày chưa biết đau lòng.

Blog Radio 766: Khoảng cách giữa chúng ta không thu hẹp được nữa rồi

Blog Radio 766: Khoảng cách giữa chúng ta không thu hẹp được nữa rồi

Ngày đầu tiên anh gặp cô, anh bước lên một bước muốn lau đi giọt nước mắt sắp trào ra, nhưng cô lại lùi về một bước, hai người trước sau như một cách một bước chân. Dường như khoảng cách này vĩnh viễn sẽ không bao giờ thu hẹp được.

Chúng ta sau này nên yêu bằng tất cả sự trưởng thành

Chúng ta sau này nên yêu bằng tất cả sự trưởng thành

Em không biết sau này chúng ta có thể gặp được người hiểu mình như chúng ta bây giờ không. Em chỉ mong sau tình yêu này, em và anh đều học được cách yêu một người bằng tất cả sự trưởng thành mình có.

back to top