Phát thanh xúc cảm của bạn !

Chuyến xe kinh hoàng ( Phần 1)

2014-10-27 19:48

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team, Mèo Mun, Nhím Xù


Lòng cô suốt ruột mong chờ xe buýt. Bỗng có tiếng còi. Một chiếc xe buýt cũ, một số phần đã bị tróc sơn, đang tấp vào bến. Ánh đèn xe, thường trong những lúc thế này, sẽ đem cảm giác an tâm cho khách chờ, nhưng Vy lại cảm thấy ánh đèn này quá lạnh, như là bị đóng băng vậy. Thêm vào đó, sương mù dày đặc khiến từ ngoài nhìn vào, khách trong xe trông như những cái bóng vô hồn. Tâm trí Vy bị bao trùm bởi những ý tưởng đó, nhưng cô nhanh chóng phá vỡ chúng và bước thẳn lên xe. Phía sau cô, Đạt lặng lẽ bước theo.

Sáng sớm mùa đông lạnh giá, sương mù che phủ khắp mặt đất. Những cơn gió lạnh buốt càng làm Vy thêm bất an. Bất chấp cái thời tiết khắc nghiệt này, cô phải đón xe về thăm người mẹ đang bị bệnh sống cách đó hai trăm cây số. Mẹ bị bệnh hơn một tuần nhưng mãi hôm nay Vy mới thu xếp thời gian về nhà được.


Mùa đông năm nay thật khắc nghiệt, lại thêm ảnh hưởng của đợt khí lạnh tràn về nên càng thêm buốt giá. Cái lạnh làm tê liệt một số hoạt động thường ngày, ảnh hưởng bao nhiêu người, trong đó có Vy.

Cách đây hai hôm, cô dự tính sẽ lái xe về thăm mẹ cho nhanh, nhưng cơn mưa tuyết sau đó làm hệ thống giao thông bị trì hoãn, vì phần lớn các con đường bị đóng băng. Chỉ có những phương tiện công cộng như xe buýt, hay những tài xế nào vững tay lái lắm mới dám ra đường những hôm thế này. Vậy nên, đứng chờ trong trạm mà lòng Vy sốt ruột. Cô hơi ân hận vì đã lâu không về thăm mẹ. Vy tự trách mình nhiều lúc có thời gian và phương tiện nhưng cô lại ngại vì đường sá xa xôi, để rồi giờ đây cô phải đón xe buýt về nhà mẹ trong ngày đông buốt giá cùng với tâm trạng thấp thỏm và đầy lo toan.

Mới có hơn bảy giờ sáng, mặt trời còn chưa ló dạng. Những giọt sương đêm vẫn còn vương lại trên từng cành cây, kẽ lá. Khung cảnh âm u càng làm tăng vẻ ảm đạm của không gian vốn tĩnh lặng buổi ban mai. Đây không phải là lần đầu Vy đón xe về nhà mẹ trong thời tiết băng giá thế này, nhưng lần này, cô cảm thấy điều gì đó khác thường. Linh tính cho hay có điều gì đó không hay đang chờ cô. Tuy nhiên, nghĩ đến người mẹ, Vy bỏ qua những suy nghĩ mà cô cho là vớ vẩn.



Qua làn sương, Vy nhận ra mặt người thanh niên cùng đợi xe buýt. Đó chính là Đạt, anh bạn cùng lớp với cô lúc trước. Hai người rất thân nhau dạo ấy, và cũng chính thức hẹn hò chỉ sau gần một năm học chung. Thế nhưng mối tình đầu đẹp đẽ tưởng như sẽ kết trái, thì cuối cùng lại đổ vỡ vì những lý do hết sức… lãng xẹt. Vậy nên, Vy đã không gặp và cũng không biết tin tức gì về anh ta từ mấy năm nay, phần vì còn giận anh ta, phần kia vì dạo này cô cũng rất bận rộn. Chạm mặt với Đạt, những kỷ niệm cũ chợt hiện ra trong đầu cô, và cô gái trẻ lên tiếng

“Đạt! Có phải Tấn Đạt đó không?”

Đáp lại là một sự im lặng không hơn. Gặp lại người quen nhưng Đạt tỏ ra lạnh lùng và muốn tránh mặt. Thấy vậy, Vy lộ vẻ buồn nhưng cũng không mấy quan tâm đến kẻ trước đây đã bỏ cô, trong khi cô thực lòng yêu thương hắn. Lòng cô suốt ruột mong chờ xe buýt. Bỗng có tiếng còi. Một chiếc xe buýt cũ, một số phần đã bị tróc sơn, đang tấp vào bến. Ánh đèn xe, thường trong những lúc thế này, sẽ đem cảm giác an tâm cho khách chờ, nhưng Vy lại cảm thấy ánh đèn này quá lạnh, như là bị đóng băng vậy. Thêm vào đó, sương mù dày đặc khiến từ ngoài nhìn vào, khách trong xe trông như những cái bóng vô hồn. Tâm trí Vy bị bao trùm bởi những ý tưởng đó, nhưng cô nhanh chóng phá vỡ chúng và bước thẳn lên xe. Phía sau cô, Đạt lặng lẽ bước theo.

Vy nhận ra ngay người ngồi sau tay lái chính là bác Lộc, người hàng xóm cũ của cô từ mấy năm trước, nhưng bác đã dọn đi nơi khác cách đây hơn hai năm. Ngồi trên chiếc ghế lớn và tiện nghi, bác Lộc đang khoác chiếc áo lạnh màu đen và chùm mũ gần như kín mặt. Vy trả tiền vé và lễ phép thưa:

“Chào bác Lộc! Bác còn nhớ cháu không?”

Bác Lộc chỉ ngước lên nhìn rồi gật đầu. Ánh mắt bác tài xế buồn bã. Dường như bác muốn nói ra điều gì đó nhưng hoàn cảnh không cho phép.

“Chắc bác ấy mệt,” Vy tự nhủ mình vì biết công việc của người tài xế khiến họ phải thức dậy từ bốn giờ sáng. Tiến về phía trước, Vy thấy Đạt tiến lại ngồi gần một người thanh niên khác, trông lớn tuổi hơn, mà Vy cảm thấy một vẻ rất quen thuộc từ người thanh niên này. Vậy nên cô cũng đưa tay lên chào chứ không lên tiếng. Phải mất một hồi lâu, Vy mới nhớ ra được người đó là anh chủ tịch câu lạc bộ Toán và Khoa Học trong trường mà Vy từng tham gia nhưng cô không chú ý lắm.

Vy thấy hai người họ thì thầm điều gì, nhưng cô không để ý, vì dù sao hai người họ cũng từng là bạn rất thân nên họ gặp nhau trò chuyện là điều bình thường. Một tiếng đồng hồ sau, xe buýt bắt đầu lên núi. Đoạn đường này bình thường đã quanh co, gặp thời tiết thế này lái xe lại càng nguy hiểm. Mặc dù sáng sớm đã có xe cào tuyết dọn dẹp và phá băng, xe cũng không dám chạy nhanh. Bốn bánh xe liên tục trượt trên nền tuyết. Thêm vào đó, những viên đá trên mặt đường làm chiếc xe xóc mạnh, có những lúc tưởng như không còn điều khiển được nữa. Vy vừa mong bác Lộc vững tay lái, vừa quan sát xung quanh cho quên đi nỗi lo, vì năm nào cũng có tai nạn xảy ra tại đoạn đường này.

Thế nhưng, càng quan sát xung quanh, Vy càng thấy nhiều sự việc kỳ lạ. Người đàn ông ngồi sau cô đọc tờ báo cũ của năm ngoái. Cách cô mấy hàng ghế, người phụ nữ bế đứa con thản nhiên ngồi nhìn đứa bé khóc. Ở hàng ghế sau cùng, một cặp tình nhân ăn bánh mì đã hơn một giờ đồng hồ mà vẫn chưa xong. Người nhạc sĩ kéo đàn vĩ cầm chơi đi chơi lại một bản nhạc đến phát chán. Rồi thỉnh thoảng, hai cô bé trong độ tuổi thiếu niên lại hét lên những tiếng kinh sợ nhưng lạ thay, không ai khác ngoại trừ Vy để ý đến những tiếng la hét thất thanh đó cả.

(...)

Theo: Truyện ma có thật

Được thể hiện qua giọng đọc: Nhím Xù

Kỹ thuật: Nhím xù


Bạn có thể tìm thấy những bản nhạc nền được sử dụng trong chương trình tại forum Nhacvietplus và Blog Việt theo địa chỉ: http://forum.nhacvietplus.vn. 
Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Audio Book bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email audiobook@dalink.vn


 

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Thời gian đã trôi qua đâu thể lấy lại | Blog Radio 887

Thời gian đã trôi qua đâu thể lấy lại | Blog Radio 887

Tôi chỉ biết lặng lẽ nhốt mình trong phòng, cả ngày chẳng buồn ăn nổi miếng cơm nào. Mẹ cũng ngồi sau cánh cửa phòng, bà không cằn nhằn như mọi người, không một tiếng la rầy.

Đừng Hứa Hãy Nắm Lấy Tay Em | Blog Radio 886

Đừng Hứa Hãy Nắm Lấy Tay Em | Blog Radio 886

Khi còn trẻ ta ấp ủ hy vọng tìm được mẫu người mình muốn. Khi trưởng thành chỉ hy vọng tìm được người hiểu mình.

Trưởng Thành Rồi Đừng Mãi Mông Lung (Blog Radio 885)

Trưởng Thành Rồi Đừng Mãi Mông Lung (Blog Radio 885)

Lớn rồi đừng động tí là bỏ cuộc là quay đầu. Cuộc đời bạn giờ đây không phải như đứa trẻ, ngúng nguẩy quay mặt đi vẫn có người dỗ dành chăm lo. Quay đi nhiều khi không còn đường trở về nữa.

Khi bình yên, người ta thường quên lời thề trong giông bão (Blog Radio 884)

Khi bình yên, người ta thường quên lời thề trong giông bão (Blog Radio 884)

Phụ nữ ạ. Đừng yêu lại người cũ, đừng yêu lần thứ hai. Đôi khi trở lại không phải là tình yêu, chỉ là vương vấn cảm giác. Đừng nhầm lẫn giữa yêu và cảm giác. Đời luôn có ngoại lệ mà ngoại lệ thường hiếm hoi và ít ỏi. Có những đồ cũ là bảo vật, cũng có những thứ chỉ là đồ bỏ đi.”

Kiên Nhẫn Nhé, Đừng Để Sự Vội Vàng Làm Bạn Mất Phương Hướng (Blog Radio 883)

Kiên Nhẫn Nhé, Đừng Để Sự Vội Vàng Làm Bạn Mất Phương Hướng (Blog Radio 883)

“Hãy cứ yên tâm và bình tĩnh thôi. Có người đi nhanh, có người đi chậm, vì mỗi người có một lộ trình riêng. Bạn không cần nhìn vào lộ trình của người khác để tự ti về mình. Bởi vốn dĩ xuất phát điểm và đích đến của cậu với họ đã khác nhau rồi mà”.

Hãy Can Đảm Kết Hôn Khi Bạn Sẵn Sàng (Blog Radio 882)

Hãy Can Đảm Kết Hôn Khi Bạn Sẵn Sàng (Blog Radio 882)

Và rồi khi tuổi 30 thì lại quá xa mà cái giai đoạn tuổi 18 đã qua từ rất lâu rồi ấy, chúng ta lại bắt đầu bước vào cái giai đoạn hối thúc lập gia đình từ các bậc phụ huynh.

Đừng Chỉ Ngồi Nhìn Em Khóc (Blog Radio 881)

Đừng Chỉ Ngồi Nhìn Em Khóc (Blog Radio 881)

Tôi luôn thấy phiền lòng, vì cô gái năm đó, trong mắt mọi người, có một cuộc sống hoàn hảo, nhưng hóa ra tất cả chỉ là vỏ bọc cho sự yếu đuối của cô ấy.

Ngọt Ngào Sau Những Gian Nan (Blog Radio 880)

Ngọt Ngào Sau Những Gian Nan (Blog Radio 880)

Tôi sinh ra và lớn lên ở một vùng quê, nơi có những cánh đồng lúa trải dài, những con sông uốn mình bên cạnh lũy tre làng. Tuy sinh ra và lớn lên ở một nơi nghèo khó, nhưng tuổi thơ tôi lại ngập tràn sự hạnh phúc, những kỉ niệm mà tôi tin chắc rằng không phải ai cũng may mắn có được.

Làm Vợ Anh Được Không? (Blog Radio 879)

Làm Vợ Anh Được Không? (Blog Radio 879)

Ngay trong đêm hôm đó, tôi bắt chuyến tàu sớm nhất trở về quê. Tôi không muốn ở lại đây thêm một giây phút nào nữa, bầu không khí ngột ngạt như thể đang bóp nát tôi. Tôi tắt điện thoại, tắt mọi trạng thái hoạt động trên mạng xã hội rồi lên tàu. Sau một đêm, tôi cũng về tới nhà mình. Suy cho cùng, dù gia đình tôi có thất bại đến mấy thì đó cũng là nơi duy nhất bao dung, che chở cho tôi vào những lúc như thế này.

Mình Bên Nhau Khi Mùa Cúc Họa Mi Nở (Blog Radio 878)

Mình Bên Nhau Khi Mùa Cúc Họa Mi Nở (Blog Radio 878)

Thanh xuân – Khoảng thời gian tưởng chừng như mãi mãi, nhưng thực tế lại trôi qua nhanh chóng, để lại trong lòng ta những hồi ức ngọt ngào nhưng cũng đầy những niềm đau và tiếc nuối về những thứ đã mất đi và không bao giờ trở lại.

back to top