Phát thanh xúc cảm của bạn !

Chỉ có thể lựa chọn mạnh mẽ

2021-11-05 01:25

Tác giả: Nguyễn Thúy Hạnh


blogradio.vn - Chị thò tay vào trong túi mà chị đang khoác trên vai, nhẹ nhàng vò nát tờ giấy xét nghiệm mà chị vừa nhận sáng nay như đang bóp chặt trái tim mình lại. Chị tự hỏi “Có khi nào biển từ chối đón nhận những nỗi đau?". Tiếng gió cười khúc khích ở phía sau biết đâu, đâu biết.

***

Lạ kỳ, thời tiết đổi thay. Tháng chín mưa, mưa như tháng chín. Những cơn mưa cứ chợt đến chợt đi tạt ngang qua mỗi sáng hoặc chiều gấp gáp mang về cho ta cái lạnh khi mùa thu vẫn còn đang ở bên ta. Tháng chín, nỗi niềm riêng của một kẻ xa nhà, biết bao điều bâng khuâng muốn nói. Tháng chín có ngày sinh của ta, có ngày sinh của bạn. 

Hình như những ai sinh vào tháng chín đều có những vất vả và sự nhạy cảm của riêng mình. 9 giờ sáng, vệt nắng dài lọt qua khe cửa đánh thức ta sau một ngày ngủ nướng. Vệt nắng ngày hôm nay như vàng hơn sau những ngày mưa, ngày để bạn cất tiếng khóc đầu tiên khi chào đời. 

Nghe nói, ở Việt Nam sáng hôm nay đã bừng lên cầu vồng mặt trời đẹp lắm giúp cho ta có thể lý giải được rằng vì sao ta đã không ghét những cơn mưa. Bởi lẽ rất đơn giản là sau những ngày nắng đến vô cùng sẽ là một ngày mưa và sau cơn mưa bao giờ trời cũng nắng, cứ đi theo vệt nắng ấy ta sẽ nhìn thấy cầu vồng đúng không bạn? Ta đã không thể xuất hiện trước bạn trong ngày của bạn và ta biết bạn sẽ buồn biết mấy. Không sao, bạn cứ buồn đi, buồn hôm nay để vui những ngày sau.

Xa xa phía lùm cỏ dại, một chú chuồn chuồn đang vừa bay vừa hát bài ca muôn thuở của mình. Chuồn chuồn, bạn đang làm gì thế ? Tôi đến để báo cho bạn biết sắp có những cơn mưa, những trận cuồng phong của ngày tháng giao mùa sắp đến. Chuồn chuồn bay thấp thì mưa.

Cỏ dại ơi, bạn hãy cẩn thận nhé, đừng kiêu ngạo xòe những tán lá xanh non của mình ra như thế, hãy cụp nó lại để tránh bị những tổn thương. Tôi không muốn tâm hồn bạn bị những vết thương do vô ý gây nên. Ào ào, cơn gió mạnh từ đâu bất chợt thổi lao xao hàng sấu. Lá sấu rơi vàng cả mặt đường để cho cô bé nào đó gọi con đường này bằng cái tên “con đường lá” thân thương. Những quả sấu chín rụng lăn lóc dưới lòng đường gợi cho ai đó nhớ về một mùa thu Hà Nội chỉ có sấu chín vàng và hoa sữa mênh mang. 

phu-nu-sau-khi-chia-tay

Gió ơi, đi đâu mà vội vã vậy em? Em đang làm việc chị à, đang giúp con người chạy trốn những nỗi đau. Em đang giúp họ cuốn hết những âu lo, muộn phiền về phía biển. Còn chị thì sao? Có lẽ chị chưa bao giờ đau nên lúc nào cũng xinh tươi và trẻ trung như cái tên Mây Hồng của chị. Không đâu, chị cũng đã từng đau mỗi khi trời đang nắng tự nhiên mưa em à. Và chị đã làm gì khi mỗi lần đau như thế? Đối mặt thôi em, không đau sao biết sức chịu đựng của mình thế nào ?

Một cơn mưa qua chiều gợi lại cho ta kỷ niệm của những ngày vừa qua. Chiếc xe máy chạy trốn cơn mưa trên đường đã xô vào người phụ nữ gánh hàng rong làm cho người đó ngã xuống đường bất tỉnh. Chiếc xe máy vội vã lách đám đông đi tiếp giữa những tiếng gọi chới với của những người đi đường. Bắt nó lại. Chiếc xe vẫn tiếp tục chạy. Người phụ nữ ngồi sau xe kéo áo người đàn ông đang cầm lái. Anh ơi, dừng xe lại xem sao đi anh. Dở hơi à? Dừng lại làm gì, không cần phải lịch sự hão. Không anh à, nhưng nếu không lịch sự thì sẽ làm cho người đang sống chết đi đấy. Nói xong người phụ nữ nhất quyết đòi xuống xe, chị chạy ngược về nơi người bán hàng rong bị nạn đang nằm giữa đường, phía có cơn mưa đang xối xả trút xuống chiều. Vừa chạy chị vừa lấy tay gạt những giọt nước mưa xen lẫn những giọt nước mắt đang lăn trên mặt. Chị chợt nghĩ đến mẹ chị trong vụ tai nạn năm nào. Hình như hôm ấy cũng là một chiều mưa.

Từ phía biển trở về, sáng nay trước khi đến cơ quan chị tranh thủ đến bệnh viện lấy kết quả xét nghiệm. Cầm tờ giấy kết quả trong tay, chị đau như muốn quỵ xuống mà không thể khóc thành lời. Cuộc đời vốn khắc nghiệt thế. Chị bước nhanh ra khỏi phòng xét nghiệm để khỏi bật khóc giữa mọi người. Tiếng thở dài của người bác sỹ ở phía sau lưng vẫn đủ để chị nghe thấy “Trời ơi, đẹp thế này mà ung thư”. 

dung-bao-gio-bo-cuoc

Chị trở lại cơ quan. Từ phía biển về rồi hả chị, biển tháng chín dưới trời mưa thì có gì để đẹp? Vẫn đẹp lắm em à. Biển mùa thu mong manh lắm, mưa xong rồi nắng vẫn đồ dài trên bãi cát dưới chân. Vẫn mặn mòi và tinh khôi như mùa mới nhắc cho ai xa quê hương lâu ngày thêm mềm đá cứng chân. Đi đủ xa để biết yêu thêm những thứ ở gần. Biển lung linh, biển mong manh nhưng vẫn tròn đầy như tháng chín. Vẫn đủ 30 ngày đấy nhé, chẳng thiếu ngày nào đâu. 

Chị nhoẻn miệng cười và khe khẽ hát một câu “Ngày xưa biển chưa có cát như bây giờ”. Cô bé ơi, biển mênh mông đến không ngờ. Trong lòng biển có những gì vậy chị? Có nắng mưa, bão giông, có mồ hôi nước mắt và có những đớn đau nữa bé à. 

Không phải chỉ có thế đâu, bố em nói dưới đáy biển còn có trăng và sao trời đó chị. Bố em còn dặn, khi nào con buồn thì hãy nhìn về phía biển. Ở nơi đó là cả một đại dương mênh mông với bao điều ta chưa biết. Chị nhìn theo tay cô bé, đúng là phía ấy thật mênh mông. 

Chị thò tay vào trong túi mà chị đang khoác trên vai, nhẹ nhàng vò nát tờ giấy xét nghiệm mà chị vừa nhận sáng nay như đang bóp chặt trái tim mình lại. Chị tự hỏi “Có khi nào biển từ chối đón nhận những nỗi đau?". Tiếng gió cười khúc khích ở phía sau biết đâu, đâu biết.

© Nguyễn Thuý Hạnh - blogradio.vn

Xem thêm: Đến với nhau vì những điều to lớn nhưng chia tay vì thứ nhỏ nhặt | Radio Tình Yêu

Nguyễn Thúy Hạnh

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Cậu là lý do khiến tớ muốn yêu thêm một lần nữa

Cậu là lý do khiến tớ muốn yêu thêm một lần nữa

Tớ thật sự muốn nói với cậu điều này. Tớ là người không quá tin tưởng vào chuyện hôn nhân. Trước khi quen cậu, tớ luôn nghĩ rằng cuộc sống một mình sẽ dễ dàng và ít ràng buộc hơn. Nhưng từ khi cậu bước vào cuộc đời tớ, mọi suy nghĩ của tớ đã thay đổi.

Đạo đức dựa trên cảm xúc hay lý trí

Đạo đức dựa trên cảm xúc hay lý trí

Nhưng đạo đức không chỉ dựa trên lý trí mà cần có cảm xúc. Như những thứ vừa được nêu trên chúng ta chỉ vừa xét đạo đức thuần túy về mặt lý trí mà bỏ qua hết mọi yếu tố cảm xúc. Thế nhưng khi xét đối tượng là con người thì không thể phủi đi hết mọi cảm xúc đi được.

Khi nỗi đau không còn là nỗi đau (Phần 1)

Khi nỗi đau không còn là nỗi đau (Phần 1)

Mỗi người đều có một cuộc sống riêng, không ai có thể sống thay cuộc sống của ai cả. Vậy nên, nếu cậu luôn sống trong lo sợ cái nhìn và sự phán xét của người khác về bản thân, thì rốt cuộc cậu sẽ không biết mình là ai và ý nghĩa cậu tồn tại là gì.

Anh ơi! Đơn phương nó đau lắm anh

Anh ơi! Đơn phương nó đau lắm anh

Sao em không thể buông bỏ được thứ tình cảm này Em biết bản thân mình thương anh Không nỡ để anh một mình với thế giới phức tạp ngoài kia Một thế giới không tươi đẹp như trong cổ tích

Đội trưởng ba

Đội trưởng ba

Một đôi tay, một cái đầu và cả một trái tim của một người đội trưởng, mà suốt đời cô biết cô sẽ luôn gọi ba một cách thân thương một cách yêu thương như thế, là đội trưởng ba.

Cõi lòng buồn tênh

Cõi lòng buồn tênh

Người xưa có nhớ không em Ngày xưa anh nhớ buổi chiều nắng say Hồn đẹp xinh, tựa làn mây Khối tình không trọn mộng nào chua cay

Thật tốt khi em đã chọn yêu thương cuộc sống này! (Phần 2)

Thật tốt khi em đã chọn yêu thương cuộc sống này! (Phần 2)

Nhưng khi nghĩ đến từ nay, nụ cười má lúm đồng tiền ấy của cô sẽ dành riêng cho một người đặc biệt thì tim cậu lại quặng thắt. Có hay chăng những điều mà chúng ta không thể nói ra sẽ luôn biến thành một nỗi đau?

Review sách “Quản Lý Nghiệp - Khai mở thành công cá nhân & thịnh vượng tài chính dưới góc nhìn Phật Giáo”

Review sách “Quản Lý Nghiệp - Khai mở thành công cá nhân & thịnh vượng tài chính dưới góc nhìn Phật Giáo”

Đọc “Quản lý Nghiệp” để tìm hiểu & ứng dụng 8 quy luật của “Quản lý Nghiệp”. Và bạn sẽ nhận ra, những gì mà bạn tạo ra cũng sẽ quay lại với bạn, trong cuộc sống & công việc của bạn.

Kỷ niệm xưa

Kỷ niệm xưa

Ngồi buồn nhớ kỷ niệm xưa Anh nhìn chốn cũ lơ thơ cõi lòng Sông đã cạn, tình hư không Sao em không nghĩ duyên nồng năm xưa

Một miền kí ức

Một miền kí ức

Tớ đã biết trước điều đó, nhưng mỗi ngày bước vào lớp học, nhìn thấy cậu, tim tớ lại hẫng một nhịp. Tớ chẳng thể ngăn mình quay sang nhìn cậu, mặt cho tớ và cậu ngồi cách nhau hai dãy bàn.

back to top