Kí ức về Tết
2017-01-23 01:35
Tác giả:
Lại một cái Tết nữa đang về. Những ngày này đây tiết trời tuy chưa đến nỗi rét quá nhưng cũng đủ để người đi đường cảm nhận được những cái lạnh của từng cơn gió đang táp vào mặt. Bên ngoài những vệt nắng vẫn cứ vàng mênh mang, nhưng cũng chỉ xua đi bớt một phần nào của cái lạnh.
Đêm về, sương xuống, những cơn gió lạnh mang về cho ta những khoảng lặng bâng khuâng trong lòng. Chỉ mong mùa đông đến và đi thật nhanh để cho mùa xuân về cây cối đâm chồi nảy lộc. Những cơn gió làm xao động, từng gợn sóng lại đuổi nhau như cái trò chơi trốn tìm đuổi bắt của ta từ cái thời ta còn trẻ. Ngày đó, chơi cùng nhau vô tư lắm nên có biết gì đâu. Nào ai có biết đuổi bắt những cái không tên, vô hình vô bóng bao giờ. Lớn lên rồi chợt nhận ra cái ta muốn tìm lại đang trốn mãi thật xa, tìm hoài không thấy. Khoảng lặng trong lòng cứ ngày một lớn lên cho những cái không tên vô hình vô bóng ấy thắt ẩn thoắt hiện, chợt đến chợt đi, nhẹ như mây.
Tết! Lại Tết! Ước gì trở lại được ngày xưa để được sống cùng Tết xưa ấm áp. Đó là khi trước Tết khoảng ba tháng, mẹ lại hì hụi trồng từng cây Vạn Thọ, cắm những củ Thược Dược hay trồng những cây Violet xuống vườn. Tiếp sau đó là những ngày vun vun, tưới tưới và mong sao nó ra hoa đúng vào dịp Tết. Thích thú biết bao khi những nụ hoa bắt đầu he hé đón chào mùa xuân như ta đã từng mong ngóng Tết.

Vui hơn cả là được đi chợ Tết, cùng mua những mảnh giấy mầu về cắt dán và gấp những hình sao hay con vật ngộ nghĩnh, sau đó dùng chỉ xâu nó lại thành những chuỗi dài để treo lủng lắng trước cửa sổ như những cái rèm thật đáng yêu. Mỗi khi được đi chợ Tết, thật bắt mắt với dãy hàng xén hay những loại rau củ quả sặc sỡ. Chợ ngày Tết thì chẳng thiếu thứ gì. Vui đến mấy cũng không thể quên mua ít bột mì để về làm bánh nhúng. Cái thứ bánh tao nhã vừa ăn vừa chơi nhưng cũng đủ sức gắn kết bạn bè tụ tập. Đi qua những hàng làm cốm, giã cốm mà hương từ những hạt lúa xanh tỏa ra thơm ngào ngạt khiến ta quên khuấy đi cái lạnh của mùa đông. Dãy hàng xén và hàng mã là hai dãy hàng hấp dẫn chúng tôi nhất. Vì ở đó có những trò chơi, có những chiếc vòng tay, vòng cổ, nào lược nào gương, nào cặp ba lá làm nên duyên con gái một thời. Ý nghĩa nhất là rẽ ngang cuối chợ, nơi có ông đồ quê ngồi chễm chệ bán chữ. Từ chiếc bút, từng nét chữ được viết ra như rồng bay phượng múa với những lời chúc đủ đầy, quen thuộc như “Chúc mừng năm mới” hay “Cung chúc tân xuân”. Chỉ nhìn qua thế thôi mà ai chẳng muốn mua những cái “Phúc, Lộc, Thọ” ấy về nhà.

Năm tháng trôi đi, cứ đến độ Tết lại trở về sau 365 ngày lao động mệt nhọc. 365 ngày, nhiều là vậy nhưng cũng trôi đi thật nhanh, chẳng thiếu ngày nào đâu. Mỗi ngày trôi qua lại cho ta một ước mong khao khát, như nắng mùa thu, gió mùa xuân, mưa mùa hạ. Mưa gió khắc nghiệt là thế nhưng mùa vẫn tròn trịa, đủ đầy.
Giờ đây Tết lại sắp về nhưng nó không còn thiêng liêng, háo hức, chờ đợi như cách đây đã nhiều năm. Ngay từ bây giờ đã là những ngày nghẽn mạng vì cạnh tranh mua vé tàu vé xe ngày tết. Sợ nhất là những lần về quê trên những chuyến xe khách chật cứng người, tay xách nách mang. Bến tàu bến xe nhộn nhạo, kẻ đến người đi, kẻ vào người ra hành lý ngổn ngang bến bãi. Vừa bước chân ra cửa xe, hơn chục “bác” xe ôm như muốn nhấc bổng ta đặt lên xe của họ. Sợ nhất là những khi ra phố, đứng đợi hai mươi phút cũng chẳng thể sang được bên kia đường.

Đêm 30 Tết bây giờ là chùm trong chăn ấm, thay vì thức đợi giao thừa là thức đợi xem các chương trình cầu truyền hình trực tiếp và “Gặp nhau cuối năm”. Hoặc là vùi đầu vào mạng để gửi đi hàng trăm thông điệp chúc tết đến người thân, bạn bè. Ngày nay thói quen đi chúc tết, thăm hỏi bạn bè cũng đơn giản đi nhiều. Bao mong muốn, ước nguyện muốn gửi gắm đến những người bạn mà mình yêu quí đã được gói vào một cái tin nhắn.
Ào một cái, Tết đến lại đi như gió nhẹ, trả lại cho ta nỗi bâng khuâng và xốn xang sau Tết. Những ngày ồn ã nhất đã qua đi trả lại sự bình yên cho trời xanh, mây trắng nắng hồng. Đâu đó từ khung cửa nhà ai vẫn vẳng ra “khúc giao thừa lặng lẽ” với những ca từ sâu lắng nồng nàn làm cho tâm hồn ta xôn xao khó tả.
Cuộc sống hối hả qua, ngày tháng vội vã xa, để lại trong lòng ta những dư âm đậm nhạt của những ngày Tết xưa và nay, của những cái cũ và mới luôn lắng đọng, xen kẽ và lan tỏa. Cuộc sống là của tất cả mọi người, Tết cũng là của tất cả mọi người, nhưng mỗi ai đó đều có riêng những suy nghĩ và cảm nhận của mình về Tết. Đón Tết nay để nhớ những Tết xưa cũng là để ghi nhớ mãi công ơn ông bà, mẹ cha một thuở. Tết đã qua rồi, nhưng bên ngoài nắng vẫn xanh trời và vàng tươi như sắc mai vàng nở muộn. Để trong lòng ta 365 ngày, hình ảnh của Tết vẫn còn phảng phất như lúc mới tinh khôi.
© Nguyễn Thúy Hạnh – blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Chị em có 3 nốt ruồi này chớ dại mà tẩy, đây là "kho vàng" trời ban càng già càng giàu
Nhiều chị em vì muốn có làn da trắng sứ không tì vết mà vội vàng đi tẩy nốt ruồi, vô tình đánh mất cả tài lộc trời ban. Nhân tướng học chỉ ra rằng, có những "điểm đen" trên gương mặt lại chính là "ngọc ẩn", giữ lại thì phú quý, xóa đi thì tiếc nuối cả đời. Tuy nhiên, nếu nốt ruồi mọc sai chỗ, nó lại trở thành nguồn cơn của thị phi, sóng gió.
Nhà có hoa ti gôn ( Phần 2 )
Một lần nữa, tôi nhận ra: chữa lành… không phải là thay đổi mọi thứ ngay lập tức, mà là ở lại và không quay lưng đi nữa.
5 con giáp được quý nhân trải đường nhiều nhất tháng 2, đi đến đâu lộc lá nảy mầm đến đó
Tháng 2 về mang theo chút mưa xuân lất phất và hơi thở ấm áp của đất trời. Đây không chỉ là khoảng thời gian vạn vật sinh sôi mà còn là lúc vận khí xoay vần, mang đến cơ hội "đổi đời" cho những ai biết nắm bắt. Hãy cùng xem vũ trụ đang gửi tín hiệu may mắn đến những con giáp nào trong tháng này nhé.
Những ngày chờ đợi hóa thành ký ức
Ở nơi phương xa ấy, liệu người có nhớ đến ta như ta nhớ người? Hay là tại ta đa tình, tự nhớ rồi tự thương, tự làm tổn thương mình rồi tự trấn an mình rằng sẽ ổn thôi. Vậy là hết yêu, hết nhớ, hết thương, hòa giải với quá khứ, chấp nhận với thực tại: Mình xa nhau…
Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!
Anh không hề biết rằng, từ ngày anh rời đi, trái tim em vẫn lặng lẽ tìm về chính mình, chờ đợi một ngày tái ngộ – dù em hiểu, có những cuộc gặp chỉ còn tồn tại trong ký ức.
Hạnh phúc đón xuân
Ai rằng đời chẳng đẹp tươi? Mai vàng trước ngõ đang cười đón xuân Gió đưa mát rượi trong ngần Lo chi "hai sáu" gian truân nát lòng.
Lỗi tại em hay là anh
Nếu yêu một người mà bạn luôn cảm thấy tự ti và thua thiệt với người ấy về bất cứ thứ gì thì chắc chắn rằng bạn đã yêu sai người rồi. Bởi nếu thật sự yêu nhau thì những khuyết điểm và hoàn cảnh xung quanh của hai người không là vấn đề gì cả. Chỉ là người ấy có thật lòng yêu bạn hay không mà thôi? Không ai mà thiếu người này không sống được cả. Miễn bạn cảm thấy bản thân bạn hạnh phúc là được.
Giữa mùa đông lãng mạn nhất, em chờ đợi một phép màu mang tên tháng 12
Giữa mùa đông tháng Mười Hai, một cô gái chậm rãi đi qua những ký ức cũ về một tình yêu đã từng rất sâu. Trong cái lạnh và những góc phố quen, nỗi nhớ hiện lên dịu dàng, không còn đau đớn. Khi mùa đông trở lại, cô học cách buông tay, để những gì đã đi xa được ở yên trong ký ức, và lòng mình thì dần ấm lại.
Đứa trẻ bất hạnh có trái tim ‘tròn đầy’
Suốt những năm tháng trẻ thơ, tôi đã từng nghĩ mình là đứa trẻ bất hạnh nhất thế gian này. Vì sao ư? Vì trong tâm trí non nớt khi ấy, tôi là một con bé khác biệt và tự ti so với bạn bè đồng niên.
Cảnh vẫn thế nhưng người thì chẳng còn thương tôi
Tôi và anh, hai con người vượt qua được định kiến xã hội nhưng chẳng thể nào vượt qua được cái gọi là thời gian. Tôi vẫn còn nhớ rõ ngày anh đi, trời đã mưa lớn đến thế nào, chắc là bởi ông trời cũng cảm thấy xót thương cho chuyện tình đôi ta.







