Khúc giao thừa nhìn lại
2017-01-27 01:27
Tác giả:
Tết Nguyên Đán là tết cổ truyền của dân tộc. Tết chỉ diễn ra trong những ngày quan trọng nhất là ngày 30 và ngày mồng 1,2,3. Tết thực sự gấp rút và hối hả từ ngày rằm tháng chạp trở đi. Các gia đình đều bắt đầu tiến hành quét dọn, lau chùi nhà cửa sạch sẽ để mua sắm đồ lễ và đón tết.
Ngày 23 tháng Chạp là một ngày có nghi lễ quan trọng, ngày lễ cúng ông Công ông Táo. Những mâm cỗ thơm ngon được bày biện thịnh soạn, tươm tất dâng lên cúng ông Táo là người cai quản bếp núc giữ ngọn lửa ấm áp cho mỗi gia đình. Những ngày sau, không khí tết dồn dập, nhộn nhịp đến rất nhanh. Và cứ thế, Tết đang đến bên ta thật gần…
Với nhiều người thì hình ảnh của Tết xưa có lẽ chẳng bao giờ có thể nhạt phai trong tâm thức bởi vì họ được sinh ra và lớn lên từ những vùng quê nghèo, đói khổ về vật chất nhưng lại rất nặng tình với những nét văn hoá cổ truyền của đất nước. Bởi vì đó chính là tuổi thơ của họ, là những kỷ niệm mà họ đã trải qua. Có lẽ thế nên mỗi dịp Tết về họ lại mong được sống lại những khoảnh khắc ấm áp của những ngày xưa khi mà một phần cuộc đời của họ đã từng gắn bó. Bởi vậy mà với họ Tết sẽ là những ngày ý nghĩa nhất vì đó là tết đoàn viên, là sum vầy.
Mỗi người nghĩ về Tết và đón nhận nó một cách khác nhau, người này thích Tết hiện đại, người khác lại thích Tết cổ truyền. Vì vậy, những ngày này có thực sự vui hay không còn phụ thuộc nhiều vào tâm trạng cảm nhận và tâm lý đón tết của mỗi người, mỗi gia đình.
Một cái Tết ấm áp, vui vẻ và sung túc đáng để cho chúng ta hưởng thụ sau một năm lao động vất vả. Bởi lẽ Tết chính là sự gắn bó, kết nối con người với con người gần lại với nhau hơn chứ không đơn giản chỉ là những ngày nghỉ hoặc những bữa ăn ngon.

Khi một cái Tết nữa đang bắt đầu về. Những ngày này đây thời tiết tuy chưa đến nỗi rét quá nhưng cũng đủ để người đi đường cảm nhận được những cái lạnh của từng cơn gió. Bên ngoài những vệt nắng vẫn cứ vàng mênh mang, nhưng cũng chỉ xua đi bớt một phần nào của cái lạnh. Đêm về, sương xuống, những cơn gió lạnh mang về cho ta những khoảng lặng bâng khuâng trong lòng. Chỉ mong mùa Đông đến và đi thật nhanh để cho mùa xuân về cây cối đâm chồi nảy lộc.
Năm tháng qua đi, mỗi ngày trôi qua lại cho ta một ước mong khao khát, như nắng mùa thu, gió mùa xuân, mưa mùa hạ. Mưa gió khắc nghiệt là thế nhưng mùa vẫn tròn trịa, đủ đầy.
Những ký ức xưa về lễ cúng giao thừa, về âm thanh rộn ràng và hương thơm của pháo, của hương trầm, của các món ăn trên mâm cỗ cúng, tiếng đọc thơ Xuân trên đài phát thanh, vẻ mặt vui vẻ hân hoan của bố, mẹ, của cả nhà vẫn luôn đọng mãi trong tấat cả chúng ta là điều quý giá không còn có thể gặp lại. Ngày còn bé, thức đến giờ chờ Giao thừa là một việc vô cùng lớn lao. Sau lễ mọi người cùng nhau ra ngoài đường đi hái lộc với quan niệm chính là xuất hành đi lễ các chùa để cầu phúc, cầu may, cầu an…
Ào một cái, Tết đang đến và lại sắp đi nhanh như từng cơn gió thoảng, trả lại cho ta nỗi bâng khuâng và những bồi hồi xốn xang sau Tết. Những ngày ồn ã nhất đã sắp đi qua đi trả lại sự bình yên cho trời xanh, mây trắng nắng hồng. Đâu đó từ khung cửa nhà ai vẫn vẳng ra “khúc giao thừa lặng lẽ” với những ca từ sâu lắng nồng nàn làm cho tâm hồn ta xôn xao khó tả. Cuộc sống hối hả qua, ngày tháng vội vã xa, để lại trong lòng ta những dư âm đậm nhạt của những ngày Tết xưa và nay, của những cái cũ và mới luôn lắng đọng, xen kẽ và lan tỏa. Cuộc sống là của tất cả mọi người, Tết cũng là của tất cả mọi người, nhưng mỗi ai đó đều có riêng những suy nghĩ và cảm nhận của mình về Tết.

Đón Tết nay để nhớ những Tết xưa cũng là để ghi nhớ mãi công ơn ông bà, mẹ cha một thuở. Tết đã qua rồi, nhưng bên ngoài nắng vẫn xanh trời và vàng tươi như sắc mai vàng nở muộn.
Ngược dòng thời gian cho ta ngậm ngùi bâng khuâng nhớ da diết cái màu vàng mơ của Tết. Vẫn còn đó là mai, đào, bánh chưng xanh và không khí chộn rộn nhộn nhịp của Tết, nhưng kí ức và nỗi nhớ về Tết của ngày hôm nay đã không còn giống hôm qua. Tết hôm nay quen nhưng cũng có nhiều khác lạ.
Mùi bánh chưng đang sôi lục bục, hương trầm thắp nghi ngút cuối năm, mùi nước lá mùi già bốc khói là những hồi ức không thể phai trong kí ức mỗi chúng ta về những ngày tết truyền thống.
Những hình ảnh kỉ niệm về ngày tết thường gắn liền tình cảm với gia đình, với những người thân, ngập tràn niềm yêu thương. Vì thế đó là những kỉ niệm hạnh phúc và khó quên nhất trong kí ức mỗi con người Việt Nam, mỗi tâm hồn Việt Nam.
© Nguyễn Thúy Hạnh – blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Mùa xuân tình yêu
Mùa xuân nào cũng đẹp Cũng rạng rỡ bên hiên Nụ hoa nào cũng đẹp Cũng lộc của thiên nhiên.
Mùa xuân không nàng
Mùa xuân mai nở đầu sân, Ngỡ là nàng sẽ dừng chân bên mình. Nắng hồng dệt mộng lung linh, Tưởng người chung bước, thắm tình đinh ninh.
Một giờ lỡ hẹn, trăm năm không kịp!
Có những khoảnh khắc trong đời chỉ chậm một giờ thôi. Một giờ ấy trôi qua rất nhẹ, như nắng rời khỏi bậu cửa lúc trưa, như tiếng trang sách khép lại muộn hơn ở chương cuối. Nhưng cũng chính từ khoảnh khắc ấy, điều lẽ ra đã gặp bỗng trở thành không kịp nữa.
Nhà có hoa Tigon (Phần 7)
Tôi đứng lặng nhìn cảnh ấy, lòng khẽ thở phào. Có lẽ…Lần này, tai nạn sẽ không xảy ra nữa.
Hóa ra anh vẫn ở đây! (Phần 1)
Mai mang trong mình một bí mật không thuộc về tình yêu, nhưng chính cô cũng có thể tự mình hủy hoại nó. Tùng mang theo một quá khứ đủ nhiều mất mát để hiểu rằng, có những điều nếu không nắm chặt bằng sự tin tưởng, sẽ không bao giờ giữ được. Giữa họ là những ngày rất yên, những khoảnh khắc đời thường tưởng như có thể kéo dài mãi mãi cho đến khi biến cố đến, lặng lẽ và lạnh lùng như một cơn mưa không báo trước. Câu chuyện không hỏi ai đúng, ai sai. Chỉ hỏi: khi sự thật lộ diện, người ta có còn đủ dịu dàng để quay lại bên nhau hay không. Và sau tất cả, khi những trang sách cũ khép lại, họ hiểu ra một điều giản dị, hạnh phúc không phải là không từng lỡ nhịp bước mà là không rời đi nữa.
Hai năm dưới mái hiên nhà cùng anh (Phần cuối)
Ta vẫn tin, nhân gian không có cuộc gặp nào là thừa. Có người đến như gió thoảng qua hiên, có người ở lại như bóng trăng treo đầu ngõ, nhưng dù dài hay ngắn, mỗi duyên phận đều để lại trong lòng ta một vết mực không thể xóa. Yêu một lần, lòng sâu thêm một tầng. Mất một lần, tâm tĩnh thêm một bậc. Hai năm dưới một mái hiên, Hạ Vy và Hồng Đăng sống cạnh nhau trong sự quen thuộc. Anh luôn ở đó lặng lẽ, đủ đầy, chưa từng bước qua ranh giới. Cô có một tình yêu khác, và không nhận ra mình đã quen với sự hiện diện của anh từ lúc nào. Chỉ đến khi anh rời đi, căn gác mái mới trở nên trống trải, và những điều chưa kịp gọi tên mới lặng lẽ ở lại.
Nhà có hoa Tigon (Phần 6)
Có lẽ, tôi không chỉ cần ngăn một cuộc hôn nhân. Tôi còn phải thay đổi nhiều điều khác nữa.
Chốn quê
Chốn quê bao dung đến lạ lùng. Dẫu ta trở về với ít nhiều thành công hay đôi bàn tay trắng, chốn quê vẫn mở rộng vòng tay đón nhận. Không cần giải thích, chẳng lời phân trần, chỉ mong ta còn nhớ lối về, thế là đủ.
Thạnh xuân tôi có bạn
Tiếng trống trường vang lên, Báo hiệu buổi học mới. Tôi với bạn hai đứa Ngồi chung bàn mỉm cười
Nhà có hoa Tigon (Phần 5)
Tôi không muốn chia sẻ chồng. Không muốn con mình thiếu một mái nhà. Nhưng tôi cũng biết, nếu có làm gì, tía tôi sẽ không cho phép. Với ông, sĩ diện gia đình luôn là trên hết.




